Như Chưa Từng Quen Biết

Như Chưa Từng Quen Biết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325602

Bình chọn: 10.00/10/560 lượt.

"

Vệ Tần lắc đầu nói: "Không phải em rất ghét những người đàn ông vừa lăng nhăng lại vừa đa tình sao? Bên cạnh tôi cũng có rất nhiều phụ nữ vây quanh đó."

Tăng Tử Kiều cười: "Không phải anh đã từng nói, anh không phải người đàn ông tốt, thế nhưng nhất định không là người đàn ông khiến tôi phải khóc sao?"

"Em thực sự đã suy nghĩ kĩ rồi chứ, chắc chắn muốn làm bạn gái của tôi chứ?"

Tăng Tử Kiều hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu nói: "Ừm, chắc chắn! Không phải người ta thường nói, bắt đầu một đoạn tình cảm mới sẽ khiến cho con người ta quên đi quá khứ sao? Tôi thực sự muốn bước ra khỏi quá khứ."

Vệ Tần mím chặt môi không nói thêm gì.

Tăng Tử Kiều tiếp tục nói: "Vệ Tần, hãy giúp tôi quên tất cả mọi thứ về người đàn ông đó nhé!"

Vệ Tần nhìn cô chăm chú mấy phút liền. Tăng Tử Kiều tưởng rằng anh đang bị làm sao, liền đưa ta lắc lắc trước mặt anh: "Này, anh có sao không?"

Đột nhiên, Vệ Tần nắm chặt cổ tay Tử Kiều, kéo cô về phía mình: "Muốn quên sạch kí ức về một người đàn ông khác, tôi biết có một cách làm nhanh hơn thế nữa. Em có muốn thử không?" Giọng nói của Vệ Tần không giống với bình thường, tràn đầy quyến rũ và mê hoặc.

"Là... là cách gì chứ?" Tử Kiều lắp bắp.

Vệ Tần không nói gì nữa, kéo cô đi thẳng sang con đường đối diện. Chính vào lúc trong đầu cô bắt đầu nghi hoặc rốt cuộc đó là cách thức gì thì Vệ Tần đã kéo cô vào một khách sạn.

Cô lễ tân khách sạn này liếc mắt nhìn hai người, ánh mắt ra chiều thấu hiểu, sau đó trực tiếp nói với Vệ Tần rằng chỉ còn căn phòng lớn mà thôi. Vệ Tần không nói lời nào, lấy ví ra đặt luôn tiền.

Cầm thẻ từ vào phòng, Vệ Tần liền kéo Tăng Tử Kiều vào thang máy, sau đó đi thẳng lên phòng.

Mãi cho tới khi ngồi trên chiếc giường lớn giữa phòng, Tăng Tử Kiều mới định thần lại, trái tim cô đập thình thịch.

Đang ngồi trong một khách sạn, nếu cô còn không hiểu cách thức nhanh nhất để quên đi một người đàn ông mà anh nói là gì thì đúng là ngu ngốc quá độ. Chỉ là nhất thời, cô không ngờ Vệ Tần lại dùng đến cách này, đây đích thực là một phương án vô cùng đáng sợ. Cô đứng dậy, định bỏ chạy theo bản năng.

Vệ Tần vừa nhìn qua là hiểu thấu ý định của Tử Kiều, anh châm điếu thuốc rồi nói: "Khi điếu thuốc này tàn hết, anh cũng sẽ tắm xong, trước đó, em hối hận thì vẫn còn kịp đấy."

Nói xong, Vệ Tần đưa điếu thuốc cho cô, sau đó quay người đi vào phòng tắm.

Nghe tiếng nước chảy, Tử Kiều cảm thấy lòng rối như tơ vò. Cô cầm điếu thuốc lên, hít mấy hơi liền. Bây giờ cô phải làm thế nào? Cảm thấy vô cùng hoang mang, cô nhắm mắt lại đầy phiền não. Từ trước đến nay, cô không ngờ mọi chuyện lại phát triển thần tốc như vậy. Đem thân thể trao cho một người đàn ông mới có thể quên đi một người đàn ông khác, đây là lí luận do ai phát minh ra chứ? Thế nhưng nếu không thử, làm sao cô biết được cách có thể quên Tăng Tử Ngạo trong thời gian ngắn nhất? Chỉ có điều, tại sao khi đem trinh trắng của mình trao cho người khác, cô lại cảm thấy đau khổ như vậy?

Tăng Tử Kiều đưa hai tay úp vào mặt, cô khó lòng tưởng tượng được cảnh quấn quít với một người đàn ông trên giường là như thế nào.

Trời đất ơi, tại sao cô phải đưa ra lựa chọn tàn khốc như vậy? Người ta thường nói đàn ông thường say đắm với lần đầu tiên, phụ nữ chắc cũng như vậy. Cũng có những người phụ nữ yêu thương người đàn ông mà họ trao thân lần đầu tiên trong cuộc đời đến mức chết đi sống lại.

Ngày hôm sau, Tăng Tử Kiều tỉnh lại, trên giường chỉ còn một mình cô. Nhớ lại mọi chuyện xảy ra vào tối hôm qua, Tử Kiều bát giác đưa hai tay ôm mặt, cô lúc này phải chăng được gọi là khổ tận cam lai?

Xuống khỏi giường, vào phòng vệ sinh, Tăng Tử Kiều soi mình trong gương, đôi mắt cô sưng đỏ như hạt đào, có thể thấy tối qua cô đã khóc thảm thiết đến mức nào. Sau khi tắm xong, Tử Kiều thay bộ quần áo rộng rãi rồi xuống dưới nhà.

Nghe thấy tiếng động truyền ra từ bếp, Tử Kiều ngước mắt nhìn thì thấy Tăng Tử Ngạo dường như đang bận rộn gì trong đó.

Tăng Tử Ngạo nghe tiếng bước chân bên ngoài, quay đầu lại nhìn Tử Kiều nhoẻn miệng cười: "Bữa sáng sắp xong rồi!" Nụ cười của anh lúc nào cũng tuyệt đẹp, ấm áp và xán lạn như nắng tháng ba, khiến người ta say đắm mê mẩn.

Tăng Tử Kiều từ từ ngồi xuống trước bàn ăn, nhìn vào bóng dáng bận rộn của anh, lúc này cô thấy mình chẳng khác nào như đang nằm mơ.

Một lúc sau , Tử Ngạo bê ra một đĩa trứng rán vàng rộm, nhìn vào màu sắc, có thể thấy người làm ra thường xuyên vào bếp.

Anh múc hai bát cháo, bê thêm một ít món ăm đã chuẩn bị từ trước ra: "Trước đây khi du học bên Mỹ, sáng nào anh cũng ăn trứng rán, về sau cứ thấy trứng rán là buồn nôn, anh thề rằng sẽ không bao giờ ăn món này nữa. Mãi cho đến khoảng thời gian trước, ăn trứng do em làm, anh mới bắt đầu ăn lại. Anh cho rằng món trứng chiên của mình khá ngon, thế nhưng so với của em thì đúng là thua xa mười vạn tám ngàn dặm."

Tử Kiều xắn một miếng trứng cho vào miệng, mùi thơm, vị vừa phải, không ngấy, nhai mấy miếng, trứng không non mà cũng không già, đây đích thực là món trứng chiên rất ngon chứ không hề tầm thường như anh nói.

"Sao thế, kh


Duck hunt