thấy em không phải mới chỉ mười chín tuổi, tôi rất hân hạnh được làm quen với em, có điều…… Người kế tiếp em phải đối mặt có khả năng sẽ là bác Văn. Có lẽ Văn Sơ chưa nói với em, bác Văn đã về nước, đặc biệt trở về.”
“Vì em?” Lỗ Như Hoa ngạc nhiên.
“Cũng vì chuyện Văn Phỉ và người vợ tương lai của cậu ta.” Dạ Nhiên trả lời đơn giản, cũng không giấu diếm.
Phải, nhiệm vụ hôm nay của anh ta coi như đã hoàn thành. Thẳng thắn mà nói, anh ta đối mặt với cô gái quật cường này hơi lo lắng, nhà họ Văn không chắc sẽ lợi thế, nhưng vì cha Văn Sơ rất cứng cỏi, nên hai anh em Văn Phỉ Văn Sơ mới có thái độ kính nhi viễn chi với cha mình như vậy. Nếu tính cách Lỗ Như Hoa dịu dàng ngoan ngoãn, còn có thể dễ dàng bị ông Văn sờ chỗ hiểm, nhưng bây giờ…… Chưa chắc đã được.
Không biết vì sao, nhìn Lỗ Như Hoa, Dạ Nhiên lại bất giác nghĩ đến cô gái anh ta từng yêu, rõ ràng hai người là hai tính cách hoàn toàn khác biệt, khí chất, nếu nói có chỗ giống nhau, có lẽ chỉ có một: Ánh mắt quật cường. Vừa rồi Lỗ Như Hoa trả lời câu hỏi của anh ta, cô nói cô tin tưởng Văn Sơ. Niềm tin của cô từ đâu mà có? Từ cảm giác sao?
Dạ Nhiên rất muốn nói với cô, cảm giác có lẽ là thứ không đáng tin nhất. Nhưng anh không đủ nhẫn tâm……
Dạ Nhiên nói không sai. Vài ngày sau, cha Văn Sơ – Văn Lược Ngữ về nước.
Bó tay với nhà này. Đặt tên toàn chữ nghĩa : Văn Lược Ngữ, Văn Phỉ – văn chương đẹp đẽ, Văn Sơ – Văn chương khởi đầu, người tài, người trí thức…
Khi Văn Lược Ngữ về nước, cũng không gọi bất kỳ người nào ra sân bay đón, đến thẳng công ty nhà họ Dạ nghỉ ngơi dưới danh nghĩa Dạ Nhiên, chỉ yêu cầu trợ lý thông báo cho Văn Sơ. Văn Phỉ sau khi biết tin, mang theo vị hôn thê Phương Đại Đại từ thành phố L chạy suốt đêm về thành phố S.
Sau khi Văn Lược Ngữ “khâm điểm”, cả nhà họ Văn ăn bữa cơm đoàn tụ, bàn cơm bày tại trụ sở công ty nhà họ Dạ, sở dĩ lựa chọn công ty của Dạ Nhiên mà không lựa chọn công ty kinh doanh rượu của Văn Phỉ thì, đó là cách mà ông khéo léo phản ứng với công việc của Văn Phỉ.
Tuy nói từ nhỏ đã lớn lên ở thành phố S,nhưng đây là lần đầu tiên Lỗ Như Hoa đi vào núi Thanh Phong, ngoài lý do không có thời gian, cũng vì ngọn núi này luôn có vẻ thần bí, theo truyền thuyết là tài sản của tư nhân, hoá ra cái gọi là “tư nhân” chính là Dạ thị, cảnh sắc quả nhiên rất đẹp, cũng thật “đặc quyền”.
Ngoài phong cảnh, Lỗ Như Hoa càng thấy hứng thú với kiểu thiết kế kiến trúc đàn dương cầm thức trong này. Cô nhìn ra được, kiểu kiến trúc này được xây dựng độc đáo lại thú vị, phải do người rất có phong cách thiết kế, hơn nữa không kể vẻ ngoài hay bên trong, tất cả đều thấm đẫm vẻ tinh tế. Ở trường S, Lỗ Như Hoa học về kiến trúc, cô chợt nghĩ, nơi này hoàn toàn có thể trở thành một địa điểm để lớp cô đi than quan học tập ngoại khoá, đáng tiếc…… Chủ nhân có lẽ sẽ không đồng ý. Vừa rồi, cô gặp lại Dạ Nhiên ngay cửa, trước mặt Văn Sơ, cô giả bộ như mới gặp anh ta lần đầu tiên. Dạ Nhiên diễn kịch rất khá, ánh mắt anh ta rất bình tĩnh, không có một chút hoảng hốt, Lỗ Như Hoa cảm thấy bất đắc dĩ, người luôn mang mặt nạ như vậy, có thể không? Dạ Nhiên nói không sai, anh ta và Văn Sơ thật sự là bạn tốt. Lỗ Như Hoa lặng lẽ hỏi Văn Sơ, Dạ Nhiên là ai, hắn trả lời anh ta là người anh tốt, quản lý tập đoàn Thịnh Thế.
Thịnh Thế…… Mặc dù Lỗ Như Hoa là kẻ đã nghe tên này quá nhiều thành ra thuộc lòng, vẫn không thể ngời được Dạ Nhiên còn trẻ như vậy đã có thành tựu đến thế, đúng là không thể khinh thường.
“Như Hoa, em có nghe anh nói không đó?” Mặt Văn Sơ bỗng phóng đại trước mắt cô, cau mày hỏi.
Lỗ Như Hoa giật mình, tâm hồn bị kéo từ đỉnh bức tượng thạch cao ngoài hành lang về lại, im lặng nhìn Văn Sơ, “Em đang nghe, anh vừa nói, ba anh không thích con gái tóc tai bù xù, cho nên đêm nay em phải chải đầu thật gọn thật già dặn mới được.”
Văn Sơ nhìn Lỗ Như Hoa, ra lệnh cho mình rặn ra một nụ cười, rất miễn cưỡng.
Sự căng thẳng của hắn bắt đầu từ tối qua. Văn Sơ biết rõ mục đích cha mình về nước không đơn giản là « nhìn một chút cho biết », thứ nhất là vì hôn thê Phương Đại Đại của anh trai, thứ hai là Lỗ Như Hoa. Không thể tin được cha hắn lo lắng chuyện tình cảm của hắn và Văn Phỉ đến vậy. Có điều rất khó nói ông khẩn trương là vì lo lắng cho con hay vì lo lắng nhà họ Văn sẽ bị mất mặt.
Hắn sợ, hắn biết tính cách cha mình, hắn hiểu dưới bề ngoài ôn hòa, nội tâm ông che giấu một sự cố chấp lớn thế nào. Cả đêm hắn suy nghĩ, phương án tệ nhất, cùng lắm thì hai bên hai phe, dù sao hắn cũng không thể lại để ông tùy ý an bài, nghề nghiệp hắn đã nghe ông, tình cảm hắn nhất định phải được lựa chọn. Trong đầu hắn không ngừng suy nghĩ mọi khả năng có thể phát sinh trên bàn cơm và phương án đối phó.
Tóm lại, hắn sẽ không để Lỗ Như Hoa vì hắn mà bị bất kỳ ai coi rẻ, điều ấy, hắn chắc chắn.
Cả một ngày dài, hắn kéo Lỗ Như Hoa ra vào các trung tâm mua sắm, chỉ vì tìm một bộ trang phục thích hợp đi dự tiệc. Cha hắn không thích con gái ăn mặc cầu kỳ, hắn giúp Lỗ Như Hoa chọn một bộ váy trắng bằng nhung mềm, giày, áo khoác, áo choàng, bao tay cũng lựa l