ư cũ nằm trên giường triền miên không dậy nổi.
Cuối cùng hắn đành phải dùng đến đòn sát thủ “Không phải cậu muốn mua quà tặng cho thầy Sở hả, nếu không đứng lên thì chỉ còn cái rắm để mua nha!”
Chu Niệm lúc này mới thanh tỉnh một ít, từ trên giường đứng lên.
Thời điểm mẹ Chu Niệm đến, dẫn Chu Niệm đi mua vài món đồ ở nơi này, còn những thời gian khác, Chu Niệm cũng không có đi dạo phố, giống như đại đa số nam nhân khác, hắn không có hảo cảm với việc đi dạo phố.
Chu Niệm mang Hoàng Thao đến thẳng chỗ mua sắm hắn muốn đến, là nơi mà Hoàng Thao vừa nghe được sẽ nói một câu “Lão tử u mê mới đi vào đây đốt tiền”
Bị Chu Niệm dẫn theo, hắn nhăn nhó một chút mới đi vào, Chu Niệm đi xem khăn quàng cổ, bao tay, mua ba bộ của ba loại nhãn hiệu khác nhau, sau đó nhìn đến một cái nón rất mềm mại nhu thuận, nghĩ Sở Mộ đội nhất định đặc biệt đáng yêu, cũng liền mua, sau đó lại nhìn đến một cái áo khoác, hắn cảm thấy Sở Mộ mặc rất hợp, ngẫm lại thân thể của Sở Mộ, lại nhìn người nhân viên bán hàng, thỉnh đối phương mặc thử một chút, Chu Niệm chớp mắt quan sát trong chốc lát, sau đó, yêu cầu mỗi món đồ lớn nhỏ đều phải lấy cái mới.
Thời điểm mua bao tay, khăn quàng cổ, Hoàng Thao ở một nơi chớp mắt, thời điểm mua mũ, Hoang Thao ở một nơi căn răng, thời điểm mua áo khoác, Hoàng Thao ở một nơi niết(2) nắm tay…
Ra khỏi khu mua sắm, Hoàng Thao liền lắc đầu nhìn chằm chằm Chu Niệm “Mẹ kiếp, cậu như thế nào xa xỉ như vậy, mua nhiều như vậy, thầy Sở sẽ không chịu nhận đâu!”
Chu Niệm nghe Hoàng Thao nói, mới nhớ tới vấn đề này, nhìn gói to trong tay, có chút sững sờ, sau hắn lại cười nói “Không có gì, mỗi lần tặng một món, như thế tất cả sẽ đều đưa đến nơi của thầy!”
Hoàng Thao lắc đầu, cảm thấy được, đàn ông khi bị tình yêu làm cho đầu óc choáng váng chính là như thế này đây! Ngốc hề hề như không có chỉ số thông minh.
Sờ sờ miệng túi tiền của mình, nghĩ đến về sau mình có bạn gái, có phải cũng sẽ giống như Chu Niệm, không xem giá cả, tiêu tiền không chút lưu tình, nhìn thấy cái gì hợp với đối phương liền mua, khi đó, chẳng phải mỗi ngày hắn chỉ có thể ăn không khí sao, a, lúc này hắn hy vọng, người ấy của chính mình sẽ là một nữ tử mộc mạc, không ái mộ hư vinh, cái gì đùi đẹp hông đẹp đều gặp quỷ đi thôi!
Chu Niệm muốn cảm tạ Hoàng Thao, liền mời Hoàng Thao đi ăn cơm chiều
Vì cái gì là cơm chiều mà không phải là cơm trưa chứ, bời vì Chu Niệm gần mười hai giờ mới được Hoàng Thao cứu tỉnh lại, đi dạo đồ vật này kia một vòng cũng đã hơn bốn giờ, coi như vừa lúc ăn cơm chiều.
Ở Tất Thắng Khách ăn phi tát(3), ăn xong rồi đi xe quay về trường, khi tới trường cũng đã hơn năm giờ gần sáu giờ, sau đó quay về ký túc xá.
Chu Niệm nhìn đồ mình mua cho Sở Mộ, cầm bộ khăn quàng cổ cùng một đôi bao tay ra trước, cắt đi nhãn hiệu, may là xem rất xinh đẹp, trên mặt hai món đồ khác biệt này cũng không có điểm gì tỏ vẻ đắt đỏ, thoạt nhìn chỉ là một cái khăn quàng cổ cùng một đôi bao tay bình thường.
Chu Niệm vừa lòng cầm chúng trên tay, ở trong phòng lưỡng lự một trận, dưới sự thúc giục của Hoàng Thao, hắn mới sửa soạn bản thân lại một chút mới đi đến ký túc xá của Sở Mộ.
Lúc này đã gần tám giờ, Chu Niệm ở dưới lầu ký túc xá Sở Mộ, bất an không yên, lưỡng lự một trận, nghĩ tới nghĩ lui, cố lấy hết dũng khí hcuẩn bị lên lầu, đi đến hành lang mới phát hiện cửa sắt ở hành lang đã bị khóa, thật sự là một chuyện không hay chút nào.
Dũng khí rất vất vả mới tụ tập được đã bị chiếc cửa sắt đánh tan, lại ở bên ngoài bồi hồi một trận, đèn trong phòng ngủ của Sở Mộ vẫn mở, phỏng chừng Sở Mộ đang nằm trên võng hoặc là đọc sách, soạn giáo án.
Ánh đèn từ phía sau cánh cửa sổ kia tràn ra ngoài, Chu Niệm cảm thấy được ấm áp cũng hiểu được thê lương.
—
Chú giải
(1) Hống : rống, kêu to.
(2) Niết : nắm chặt.
(3) Ở Tất Thắng Khách ăn phi tát : ăn pizza ở tiệm pizza. Sở Mộ nhìn cửa sổ trong chốc lát, ngọn đèn tỏa ra từ trong căn phòng tựa như ngọn đèn trong câu “Đời người như ánh đèn pha” mà Chu Niệm nói lúc đọc sách ở đây, khiến anh chỉ có thể nhìn vào nơi đó, hơn nữa còn muốn bảo hộ nơi đó.Lại đứng thêm một lúc, Chu Niệm lạnh đến không chịu được nữa, dậm chân nhảy, mới đi đến phía dưới cửa sổ của Sở Mộ hô “Thầy, thầy Sở…”
Rất nhanh, cửa sổ được đẩy ra, Sở Mộ đứng ở nơi đó dò tìm, trong màn đêm, nhìn thấy Chu Niệm đứng trước gốc mai dưới lầu, anh nhìn hắn, đèn đường rất tối, Sở Mộ không thấy rõ biểu tình của Chu Niệm, lại nhớ đến tin nhắn hôm qua Chu Niệm gửi cho anh, anh có chút do dự, những vẫn nói “Có chuyện gì không?”
“Thầy có thể xuống dưới mở cửa được không, em có một món đồ muốn đưa cho thầy.” Chu Niệm nói.
“Cái gì vậy, hay là thôi đi! Bây giờ lạnh như thế, cậu mau trở về, đừng đứng trong chỗ này nữa.” Sở Mộ nhíu mày, nói.
“Thầy không xuống mở cửa em sẽ không đi. Em đã đứng ở đây hơn nửa giờ, cũng sắp đông cứng rồi, thầy, thầy mở cửa đi!”
Chu Niệm nói hắn đã đứng hơn nửa giờ, Sở Mộ nghe vào trong tai, giọng nói của Chu Niệm vì mang theo lạnh giá mà sinh ra run rẩy, trong lòng anh không dễ chịu chút nào, nhìn thấy Chu Niệm rét lạnh,