pacman, rainbows, and roller s
Niệm Mộ

Niệm Mộ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326310

Bình chọn: 9.00/10/631 lượt.

h yêu vọng vào trong mắt Sở Mộ, kiên định nói “Em bảo đảm, người kia không có nhìn thấy thầy, chúng ta đứng ở trong nơi tối, với lại lúc đó thầy bị em chặn, thực sự, thầy ấy không có nhìn thấy thầy, thầy đừng vì chuyện này mà từ chối em có được không?”

Giữa đôi lông mày của Sở Mộ nhăn lại, cúi đầu hảo hảo suy nghĩ một lát, ánh sáng hành lang lầu một vốn tối đến mức không nhìn rõ bậc thang, có khi, xe đạp để phía sau hành lang cũng không thấy rõ, như vậy, lúc đó thầy Lý ở bên ngoài, phỏng chừng thật không có thấy rõ bên trong, hơn nữa, nếu như thầy ấy nhìn thấy hai người đàn ông đang hôn nhau, mà một người trong đó còn là mình, thì thầy ấy nhất định sẽ không chỉ trích nhẹ như vậy…

Sở Mộ suy nghĩ thông suốt những…điều này, thở phào nhẹ nhõm, cơ thể cũng trầm tĩnh lại.

Chu Niệm cảm nhận được thân thể vốn đang sít chặt của Sở Mộ dần buông lỏng, cho rằng anh không tự trách mình nữa rồi, mới nói, “Thầy, đúng là như vậy, thầy ấy không có thấy thầy, thầy đừng lo lắng.”

Lời nói của Chu Niệm lập tức nhắc nhở Sở Mộ, anh đẩy Chu Niệm ra, đứng cách xa ba bước, chỉ vào hắn nói, “Tiểu tử cậu quá lắm, tùy tiện làm như vậy, ngay tại nơi công cộng…”

Chu Niệm nhìn Sở Mộ trợn mắt, vùng xung quanh lông mày anh xoắn quýt, thật sự phi thường đáng yêu, hắn một bên vui vẻ trong lòng, một bên làm ra thần sắc đáng thương mà lại hề hề chần chừ, nhỏ giọng nói, “Nhưng thầy khóc mà, em cũng không biết dỗ dành thầy thế nào, cho nên, cho nên…”

Sở Mộ trừng mắt nhìn Chu Niệm, trong lòng nghĩ tiểu tử này cũng sẽ trốn tránh trách nhiệm, không nghĩ tới trí thông minh của hắn đều đặt trên những việc này, có điều nghĩ lại, lúc đó chính mình cũng không có phản kháng đẩy hắn ra, bây giờ lại đem trách nhiệm đổ lên người Chu Niệm thì ra cái gì, hơn nữa, chính mình một người trưởng thành hai mươi lăm tuổi, cũng là một người thầy, người kia tuy rằng cao to, nhưng cũng chỉ là một hài tử mười bảy tuổi mà thôi, còn là học sinh của mình nữa.

Sở Mộ có chút thất vọng mà hạ vai xuống, nhắm mắt lại thở dài, rồi lại mở mắt ra nói với Chu Niệm, “Quên đi, thầy cũng có sai. Ngày hôm nay cứ như vậy! Cậu mau trở về đi!”

“Thầy, thầy đây là không chịu tha thứ cho em sao?” Vẻ mặt Chu Niệm thương tâm, đem Sở Mộ nhìn chằm chằm.

“Không có, tôi không có ý trách cậu.” Sở Mộ không dám nhìn hắn, đem ánh chuyển tới một bên, nói.

“Chính là, thầy đuổi em đi.” Thần sắc Chu Niệm hề hề thương cảm.

“Cậu không quay về, chẳng lẽ còn muốn chờ tôi giữ cậu qua đêm sao?” Sở Mộ nhíu mày, trừng mắt thì thầm.

Chu Niệm tiếp tục làm bộ thương cảm, trong lòng nghĩ, nếu như thầy chịu lưu em lại, em sẽ hảo hảo biểu hiện, nhưng ngoài miệng lại rất đáng thương mà nói, “A, em đây đi về, ngày mai em lại đến gặp thầy.”

“Cút đi!” Sở Mộ nhìn thấy người này trước mặt hắn giả bộ đáng thương, kỳ thực trong lòng rất xúc động hơn nữa còn rất cảm động, nhưng mà, ngữ khí ngoài miệng lại hung ác độc địa.

Chu Niệm đi tới cửa, phát hiện túi đựng khăn quàng cổ vẫn còn trên tay mình, nên chạy nhanh lại đem túi để trên tay Sở Mộ, “Thầy, đây là khăn quàng cổ của thầy.”

Sở Mộ lặng lẽ cầm túi trong tay, Chu Niệm nhìn anh một cái rồi lại hỏi dò, “Thầy, hay là, em giúp thầy buộc thử, xem có đẹp hay không, được không?”

Sở Mộ ngẩng đầu liếc hắn một cái, nghĩ dù sao cũng là hắn mua, phỏng chừng hắn dành không ít tâm tư, buộc cho cho hắn xem một chút cũng được, bèn đem khăn quàng cổ từ túi ra, khăn quàng cổ này và cái bao tay là cùng một bộ, được che kín bằng những bông hoa màu xanh da trời đậm, ở giữa có màu đỏ sậm, cảm giác đặc biệt mềm mại, anh buộc ở trên cổ một vòng, nhìn Chu Niệm nói, “Nhìn xem!”

Chu Niệm nghĩ khăn quàng cổ này đúng thật phù hợp với thầy, chủ yếu là do làn da thầy rất trắng rất non, gương mặt cũng là gương mặt búp bê, chắc chắn là buộc loại khăn quàng nào cũng đều rất xứng, hắn cười, đưa tay đem khăn chỉnh sửa lại một chút, sau đó, phía trước ngực buộc thành kiểu dáng nam đơn giản cho anh, khen ngợi, “Đẹp lắm, rất hợp với thầy.”

Sở Mộ xấu hổ cúi đầu, Chu Niệm nhìn thấy lỗ tai anh đều đỏ ửng, bèn lớn mật cúi xuống, hôn một cái lên đó, ở khi Sở Mộ giơ tay lên đầu muốn mắng hắn, hắn liền chạy nhanh, đến cửa mới quay đầu lại nói một câu với Sở Mộ, “Thầy, em thích thầy!”

Rồi nhanh mở cửa đi ra, vui sướng, thùng thùng chạy xuống lầu.

Sở Mộ sửng sốt đứng tại chỗ, không biết nên làm thế nào để bình ổn lại những âm thanh đang nhảy lộn xộn trong lòng ngực.

Trên tay là cái bao tay mà hắn giúp anh mang, khăn quàng trên cổ như còn lưu lại cảm giác lúc hắn giúp anh chỉnh sửa….

Anh nghĩ, tâm của anh đã hoàn toàn bị nam hài tử này làm cho không thể tĩnh lặng lại được.

Chu Niệm chạy xuống lầu, những cơn gió lạnh bên ngoài cũng thổi không được sự kích động cùng niềm vui sướng trong lòng hắn, giống như lúc này đã không phải là mùa đông, mà là xuân về hoa nở, trên thế giới này, tất cả đều là nhịp điệu vui tươi ấm áp.

Ở dưới lầu Sở Mộ, hắn lại nhìn lên ban công bên ngoài phòng khách, nơi đó không có ai, hắn lại nhìn chăm chú vào cửa sổ phòng ngủ một hồi, không có nhìn thấy bóng người, hắn phát hiện