hắn kiện lên cấp trên, chỉ vì bọn hắn là
người Tề quốc, hơn nữa người kia có thế lực lớn, nên quan lại xử thắng.
Trái lại Tang thị đã bị rất nhiều nhục nhã, chê cười, Tang gia sao có
thể quên sỉ nhục cùng cừu hận này.
“Mẫu thân của Tang gia xinh
đẹp như hoa, bị người Lương quốc gian ô mà chết, phụ thân kiện lên quan
mà nhận hết khuất nhục, buồn giận mà chết. Tổ phụ trước khi chết nói
rằng, đừng quên quốc sỉ, đừng quên gia cừu. Hoàng thượng có gì phân phó, chỉ cần thảo dân có khả năng thảo dân sẽ dốc hết sức làm.”
“Kẻ hại chết phụ mẫu ngươi là ai?” Đoan Mộc Dĩnh hỏi.
“Bác Vọng hầu Thịnh Ngọc Minh.” Tang gia nói.
“Như vậy a.” Tròng mắt Đoan Mộc Dĩnh vừa chuyển, trong lòng liền có chủ ý,
“Nghe nói Bác Vọng hầu với thái sư cùng tiên tri Lưu Đình chính kiến
không hợp, oán hận chất chứa đã lâu, Lưu Đình xinh đẹp, tuy nhiều tuổi
nhưng vẫn còn rất trẻ, hắn là người của tiên hoàng. Giả như, Lưu Đình
trên đường tới thần miếu bị người bắt cóc, bắt cóc Lưu Đình, cường bạo
Lưu Đình, cái người này vừa lúc là Bác Vọng hầu Thịnh Ngọc Minh, ngươi
thấy thế nào? Thái sư nhất định sẽ tấu hắn, Lưu Đình sẽ hận chết hắn, sẽ chỉnh hắn đến chết.”
“Diệu kế a, sao ta không nghĩ tới ni, ta
dùng tiền tìm người đi làm.”Tang gia vỗ đầu, mình khổ công tìm cách báo
thù, lại không nghĩ tới điểm này.
“Đây là kế sách mượn dao giết
người, ngươi không nên đi làm, người giang hồ không thể tin, trẫm hiểu
biết, sẽ giúp ngươi xử lý không để lại vết tích, ngươi yên tâm đi.”Đoan
Mộc Thanh Lam vừa nghĩ kế hoạch mặc dù tốt, những dễ dàng để lại sơ hở.
Vu oan hãm hại một người phải tìm thủ hạ tin cậy của mình đi làm, người
giang hồ sao có thể tin. Trong lòng Dĩnh nhi căm hận Lưu Đình, không thể để Lưu Đình sống khá giả được, ta mượn cơ hội này vì hắn báo thù.
“Tang tiên sinh yên tâm, phụ hoàng tự có biện pháp xử trí, sẽ dùng máu của
Bác Vọng hầu tế phụ mẫu của ngươi tên trời.” Đoan Mộc Dĩnh âm ngoan nói, Lưu Đình, ta cho ngươi cả đời không được sống yên ổn. Nếu ta rơi xuống
địa ngục, các ngươi cũng bị hỏa trung giày vò.
“Như vậy, Tang gia đa tạ hoàng thượng, đa tạ điện hạ.” Mắt Tang gia hàm nhiệt lệ, quỳ trên mặt đất dập đầu biểu thị trung thành, “Từ nay về sau, cho dù tang gia
có phấn thân toái cốt cũng báo hoàng ân.”
——— —————————-
Đoan Mộc Dĩnh ngâm mình trong dục trì, tự hỏi bước tiếp theo nên làm thế
nào, ngày mai sẽ dùng khuôn mặt này nhìn ba cừu nhân, lửa giận trong
lòng có hừng hực dấy lên hay không. Đoan Mộc Thanh Lam đi tới bên người
hắn, cầm lấy hương liệu giúp hắn làm sạch tóc, mái tóc dài hắc sắc pha
lẫn tử sắc nhu thuận lóe sáng, làm hắn yêu thích không buông tay. Đoan
Mộc Dĩnh lại bị phụ thân giở trò, nói thật thì trong lòng Đoan Mộc Dĩnh
không coi Đoan Mộc Thanh Lam là phụ thân, Đoan Mộc Thanh Lam là phụ thân của thân thể này, cũng không phải là phụ thân của hắn. Nhưng dựa vào
quan hệ huyết thống mà nói, bọn hắn chính là phụ tử. Thực sự là quan hệ
rắc rối, phụ tử lại không phải phụ tử.
“Đang nghĩ cái gì, sao lại thất thần như vậy.” Đoan Mộc Thanh Lam ôn nhu hỏi, thuận tiện vuốt ve
tấm lưng mềm mại của Đoan Mộc Dĩnh, từ trên xuống dưới, cắn lên vành tai khéo léo của thiếu niên.
“Ân, ta đang suy nghĩ quan hệ của chúng ta, quan hệ phụ tử rắc rối, ai, rất khó nói rõ ràng.” Hai điểm trước
ngực Đoan Mộc Dĩnh bị bàn tay thô to vuốt ve, dần dần phiếm hồng, dựng
thẳng lên. Thiếu niên vì bị kích thích mà hư nhuyễn, Đoan Mộc Dĩnh tiến
sát vào trong lòng Đoan Mộc Thanh Lam, hiện tại phụ thân muốn làm gì thì làm.
“Dĩnh nhi, thật muốn giấu ngươi đi, để không người nào nhìn thấy ngươi, như vậy ngươi vĩnh viễn thuộc về một mình ta.” Đoan Mộc
Thanh Lam nhìn hai mắt đã nhiễm sương mù của Đoan Mộc Dĩnh, đôi con
ngươi tử quang sâu thẳm đều có thể làm hắn say mê.
Cả người thiếu niên trầm mê vì thanh âm trầm thấp của Đoan Mộc Thanh Lam, giơ tay lên
ôm lấy cổ Đoan Mộc Thanh Lam, chủ động hôn. Đoan Mộc Thanh Lam cũng
không khách khí hôn lên đôi môi khiến hắn động tâm, đầu lưỡi nhẹ nhàng
tách ra đôi môi không hề phản kháng, thoải mái xâm nhậpnnơi ngọt ngào,
dây dưa đầu lưỡi.
“Ân. . .” Toàn thân Đoan Mộc Dĩnh phát nhiệt, ngâm khẽ một tiếng, thân thể hư nhuyễn nằm úp sấp trong lòng Đoan Mộc Thanh Lam.
Nghĩ được rồi, Đoan Mộc Thanh Lam nhẹ nhàng rời khỏi đôi môi của Đoan Mộc
Dĩnh , ôm sát eo nhỏ của thiếu niên, mềm nhẹ đặt hắn ở dưới thân, hàm
trụ khỏa hồng anh trước ngực, thoả mãn nghe người dưới thân phát sinh
tiếng thở dốc.
Âu yếm trước ngực khiến cả người thiếu niên run
rẩy, một cỗ nhiệt lưu di chuyển xuống hạ thân, phân thân hưng phấn ngẩng đầu lên.
“Dĩnh nhi, ngươi thật đáng yêu.” Đoan Mộc Thanh Lam vừa thấy biểu hiện thành thực của thiếu niên liền tươi cười, mấy ngày nay
cố gắng nhanh chóng đến Lương quốc, không có thời gian nghỉ ngơi, thật
sự là tưởng niệm nha! Nhất là thấy Dĩnh nhi khả ái như thế, bảo hắn làm
thế nào để chế trụ dục vọng ni?
Đoan Mộc Thanh Lam nhẹ nhàng cầm
phân thân non nớt trong tay, Đoan Mộc Dĩnh nheo mắt lại thoải mái hưởng
thụ kỹ thuật của Đoan Mộc Thanh loan, cái miện