n ngăn cô
lại.
Thư Cầm ngoái đầu lại nhìn anh, lúc này anh mới thấy mình thất thố, đành
gượng gạo cười nói: “Thôi, để tôi tìm cách giúp cô vậy.”
Cuối cùng anh đi tìm Chủ nhiệm Phương, nói là anh có người nhà bị bệnh, hy
vọng được phẫu thuật sớm, xin Chủ nhiệm Phương giúp đỡ. Vì trước nay anh chưa
bao giờ đưa ra bất cứ yêu cầu nào với khoa, kiểu nhờ v lại càng là lần đầu tiên,
nên Chủ nhiệm Phương mau mắn đồng ý, lập tức cho người đi sắp xếp phòng
bệnh.
Thư Cầm vẫn đứng ở hành lang chờ tin, thấy anh bước ra từ phòng Chủ nhiệm,
thông báo đã có giường bệnh, cô liền nhoẻn cười rạng rỡ: “Nhiếp Vũ Thịnh, tôi nợ
anh, tối nay tôi mời anh ăn cơm.”
Nhiếp Vũ Thịnh nói: “Ăn cơm thì thôi khỏi, lần sau cô đừng gây rắc rối cho
tôi là được rồi."
“Nhất định phải ăn cơm! Anh tưởng tôi có thể ôm cục nợ mãi không trả à? Chúng
ta ăn cơm, ăn xong không ai nợ ai cả!”
Nhiếp Vũ Thịnh không còn cách nào khác đành gật đầu đồng ý.
Thư Cầm rất cầu kỳ trong chuyện ăn uống, mà Nhiếp Vũ Thịnh cũng là người kén
ăn, nên địa điểm cô chọn để mời khách rất ổn, thức ăn ngon, phong cảnh lại yên
tĩnh. Trong lúc ăn cơm, Nhiếp Vũ Thịnh mới biết tại sao Thư Cầm lại nôn nóng đến
mức phải nhờ vả anh để tìm cách nhập viện, hóa ra vị Phó tổng đó không chỉ là
sếp của cô, mà còn là họ hàng của Chủ tịch Hội đồng quản trị.
“Những vị trí quan trọng trong công ty tôi không phải người Đài Loan nắm giữ
thì cũng là người nước ngoài nắm giữ, tôi bị o ép ghê lắm. Nhưng họ càng o ép,
tôi càng muốn làm thật tốt cho họ xem. Tôi không họ hàng thân thích gì với ông
Phó tổng này cả, nhưng lần này tôi giúp ông ta một việc lớn như vậy, đến Chủ
tịch Hội đồng quản trị của tôi cũng vô cùng cảm kích. Thế nên hôm nay tôi phải
cảm ơn anh cho ra hồn mới được!”
Nhiếp Vũ Thịnh không ngờ chuyện này lại phức tạp đến vậy, trong bệnh viện tuy
vẫn có đủ các loại quan hệ, nhưng dù sao cũng là nơi kiếm ăn nhờ trình độ, hơn
nữa Chủ nhiệm Phương lại là phần tử trí thức cũ, chỉ trọng nhân tài. Hễ ai có
trình độ chuyên môn giỏi và cần cù ham học, thì ông sẽ thích người ấy, ai chịu
giúp đỡ người khác, những đồng nghiệp trong khoa cũng sẽ quý mến anh ta. Ai đối
xử tốt với bệnh nhân, bệnh nhân và người nhà sẽ hết lòng tin tưởng anh ta. Chính
bởi làm việc trong môi trường đơn giản như vậy nên anh sống rất có nề nếp, giản
dị mà yên bình.
Anh rất hiểu tại sao Thư Cầm lại kiên trì đến vậy, bởi vì anh cũng cố chấp
chẳng kém cô. Bố anh không chỉ một lần đề nghị, anh trở về học cách quản lý công
ty, nhưng anh luôn tỏ ra chán ghét việc đó. Anh rời xa gia đình, hy vọng mình có
thể tự lập bằng chính đôi bàn tay của mình. Anh muốn dùng cách này để thoát ly
tất cả những gì mình căm ghét, bởi cái gia đình ấy đã từng làm tổn thương
anh.
Nghĩ đến Thư Cầm còn vất vả hơn mình, lại vứt bỏ hết cuộc sống an nhàn sung
sướng, ra ngoài bươn chải, anh bèn nâng ly: “Nào, mời cô một ly.”
“Cảm ơn!” Thư Cầm rưng rưng nước mắt, như đang chất chứa vô vàn thương cảm:
“Nhiếp Vũ Thịnh, may mà có anh, anh đúng là ân nhân cứu mạng của tôi.”
Anh cố tình buông giọng đùa bỡn: “Thế anh Mark của cô đâu?”
Mark là bạn trai của Thư Cầm, Nhiếp Vũ Thịnh chưa một lần gặp mặt anh ta.
Nghe nói, sau khi Thư Cầm về nước, anh ta liền chia tay với cô. Dần dần, Mark đã
trở thành một thứ kỵ húy. Thư Cầm hầu như không bao giờ nhắc đến Mark trước mặt
anh, giống như anh không bao giờ nhắc đến Đàm Tĩnh trước mặt Thư Cầm vậy.
Có lẽ vì uống chút rượu, nên Thư Cầm hơi ngập ngừng. Cô nghiêng đầu, một tay
chống cằm, trông như một bé gái nghĩ ngợi hồi lâu, đoạn đáp: “Anh ấy là tình yêu
– đôi lúc một người nào đó lại chính là tình yêu. Anh có thể quên hình dáng
người đó, có thể quên tất cả những gì từng xảy ra, có thể bất cần nói rằng, mọi
thứ đã qua lâu rồi. Nhưng làm sao anh quên được tình yêu hả?”
Nhiếp Vũ Thịnh ngẩn người, những lời này của Thư Cầm làm anh thấy buồn bã và
hoang mang vô hạn. Bố anh suốt ngày nói anh bị ma làm, anh cũng đã vùng vẫy vô
số lần, muốn giải thoát mình khỏi một lời nguyền nào đó, thậm chí cố gắng không
nghĩ tới một cái tên, thậm chí cảm thấy tất cả đều đã qua rồi, còn cái gọi là
tình yêu chỉ là sự si mê nhất thời mà thôi.
Nhưng đôi lúc, một người nào đó lại chính là tình yêu.
Làm sao có thể quên được tình yêu chứ?
Kể từ sau lần Tôn Chí Quân lục tung nhà cửa lên, Đàm Tĩnh thấy để sổ tiết
kiệm ở nhà quá nguy hiểm. Cô giấu sổ tiết kiệm rất kỹ, nhưng có giấu kỹ đến đâu
cũng sợ bị Tôn Chí Quân phát hiện. Số tiền đó do cô bóp mồm bóp miệng để dành
từng đồng một. Nghĩ đi nghĩ lại, cô định không để sổ tiết kiệm ở nhà nữa, bèn
hỏi Vương Vũ Linh xem có thể gửi sổ tiết kiệm ở chỗ cô ấy không.
Vương Vũ Linh bình thường rất ghét con người Tôn Chí Quân, nghe Đàm Tĩnh hỏi
vậy cũng đoán được bảy, tám phần, liền nói: “Anh ta lại bắt cậu đưa tiền à?”
Đàm Tĩnh không nói gì, chỉ lấy đũa khêu mấy sợi mì trong bát. Cô và Vương Vũ
Linh cùng làm ca chiều, bây giờ vẫn chưa đến giờ làm, hai người ăn mì ở quán ăn
nhỏ trong ngõ. Mỗi khi làm ca chiều, cô thường không kịp ăn cơm nhà,
