bản tường trình.”
"OK, cảm ơn sự hợp tác của các bạn.” Người đó rất lịch sự, hình như anh ta là
người miền Nam, phát âm không chuẩn lắm, không phân biệt được âm mũi trước và
mũi sau. Đàm Tĩnh không đừng được ngẩng đầu lên nhìn anh ta, giống như tất cả
các đồng nghiệp khác ở tổng công ty, anh mặc chiếc áo sơ mi nhạt màu, trời nóng
vậy mà vẫn cài cúc cổ kín bưng. Ngoài giọng phát âm không chuẩn ra, thì chẳng có
chút gì giống Nhiếp Vũ Thịnh cả.
Cô thấy nhất định mình đã rất thất thố, bởi người đó đã phát hiện ra cô đang
nhìn anh ta, bèn liếc mắt nhìn lại, khiến cô vội cúi gằm mặt xuống, mắt nhìn
mũi, mũi nhìn tim.
Vị đồng nghiệp ở tổng công ty đi khỏi thì cũng sắp đến giờ đóng cửa, Vương Vũ
Linh vừa sắp xếp lại chỗ bánh mì chưa bán hết, vừa rầu rĩ than: “Bản tường trình
này phải viết thế nào đây?”
Quản lý cũng rầu rĩ: “Tôi gọi điện hỏi xem vậy.” Nói rồi anh nhấc máy gọi
điện cho các quản lý khác, nhưng bọn họ cũng rất ít khi viết bản tường trình,
chỉ có một viên quản lý do không đạt yêu cầu về vệ sinh trong một lần kiểm tra
nên cũng phải viết bản kiểm điểm bằng tiếng Trung.
Quản lý và Vương Vũ Linh đều bó tay hết cách, cuối cùng Vương Vũ Linh chợt
nhớ ra: “Đàm Tĩnh, cậu học nhiều, có biết viết bản tường trình thế nào không
?”
“Tớ cũng chưa viết bao giờ...” Đàm Tĩnh nghĩ ngợi một lát, “Có điều, bản
tường trình... tiếng Anh hình như là The letter of explanation. Chỉ cần giải
thích rõ sự việc là được rồi.”
Vương Vũ Linh mừng rỡ nói: “Tớ quên mất là tiếng Anh, thôi, bản tường trình
này, cậu viết giúp tớ nhé!”
Quản lý cũng hết sức ngạc nhiên : “Đàm Tĩnh, cô biết tiếng Anh nữa hả?”
Đàm Tĩnh vội cúi đầu xuống, cô không muốn nhắc lại chuyện ngày xưa, chỉ trả
lời cho qua chuyện: “Hồi cấp ba có học chút chút ấy mà.”
“Đừng có luyên thuyên, tiếng Anh của cậu giỏi hơn học sinh cấp ba nhiều, hồi
trước tớ thuê nhà cùng với cậu, chỉ có mỗi chiếc radio mà ngày nào cậu cũng nghe
cái gì… BBC! Tớ chẳng biết trong đó xì xồ nói cái gì, còn cậu nghe hiểu hếtĐàm
Tĩnh điềm tĩnh cười, ngày xưa vì định ra nước ngoài cùng Nhiếp Vũ Thịnh, cô đã
dốc sức học tiếng Anh, nhưng đó là chuyện quá khứ rồi.
Sau khi tan tầm, Quản lý ngỏ lời mời cô và Vương Vũ Linh ăn cơm. Trước nay
Quản lý vẫn rất thích Đàm Tĩnh bởi cô chăm chỉ, không bao giờ nề hà công việc.
Thế nên anh đề nghị: “Đón con trai cô ra đây, cùng ăn cơm đi.” Đàm Tĩnh vội vàng
từ chối: “Không cần phiền thế đâu ạ, nó ở chỗ bà Trần rất tốt. Cho trẻ con đi ăn
cùng, rồi nó hết đòi ăn lại đòi ngủ, rách việc lắm.”
“Cứ đón ra đi.” Vương Vũ Linh chêm vào, “Cũng lâu lắm tớ không gặp Bình Bình
rồi, đón ra cho tớ ngắm một cái.”
Vì đang có việc nhờ Đàm Tĩnh, nên Quản lý cũng góp lời: “Đúng đấy, đón cháu
ra đây, chúng ta ăn cái gì đó ngon một chút.”
Đàm Tĩnh không từ chối được, đành phải đi đón Tôn Bình. Nhìn thấy cô, thằng
bé rất vui mừng, lại nghe nói được ra quán ăn cơm, nó càng vui hơn. Đàm Tĩnh cẩn
thận dặn con, nhất định phải chào người lớn, phải lễ phép, lúc ăn cơm không được
kén chọn, rồi mới dẫn con đến quán ăn đã hẹn trước.
Quản lý chỉ nghe nói Đàm Tĩnh đã kết hôn và có con, đây cũng là nguyên nhân
mà hồi đó anh nhận Đàm Tĩnh vào làm - nữ nhân viên chưa kết hôn hay nhảy chỗ này
chỗ kia, có khi công ty vừa mới tập huấn tay nghề xong đã đòi nghỉ việc đi chỗ
khác rồi. Bởi thế những nhân viên đã có gia đình con cái lại có phần ổn định
hơn. Quản lý kiên nhẫn chơi đùa với Tôn Bình, rồi cười hà hà bảo Đàm Tĩnh: “Cô
còn trẻ như vậy mà con đã lớn thế này rồi, đúng là có phước quá."
Đàm Tĩnh cười, xưa nay cô rất ít nói, nhất là ở trước mặt Quản lý. Trái lại,
Tôn Bình hiếm khi được ăn ở nhà hàng, nên cứ mở tròn đôi mắt đen tuyền ngó
nghiêng khắp nơi. Nhưng cậu bé từ trước đến nay rất ngoan, nghe người lớn trò
chuyện cũng không cất lời để hỏi này hỏi nọ, chỉ biết cắm cúi ăn cơm. Vương Vũ
Linh xuýt xoa: “Ôi giời, mỗi lần nhìn thấy Bình Bình là tôi muốn lấy chồng để
còn sinh một bảo bối ngoan ngoãn như thế này, đáng yêu quá đi mất.”
Quản lý cười nói: “Chỉ có Đàm Tĩnh hiền lành thế này mới sinh được cậu bé
ngoan như vậy thôi, chứ cô mà lấy chồng, thể nào cũng sinh ra quỷ sứ.”
Vương Vũ Linh quay lại làm mặt xấu với Quản lý. Bình thường Quản lý không ưa
Vương Vũ Linh cho lắm, luôn xem cô là cái gai trong mắt. Nhưng lần này, vì mụ
khách lắm chuyện ấy mà Quản lý và Vương Vũ Linh lại thành ra có chung một nỗi
uất ức. Ăn xong cơm, mỗi người bèn cầm một tờ giấy lên viết bản tường trình.
Văn vẻ của Vương Vũ Linh không được hay lắm, chỉ miễn cưỡng đạt đến độu cú
lưu loát mà thôi, còn Quản lý khá tốt, mạch lạc dễ hiểu. Thấy Vương Vũ Linh mãi
mới viết được mấy câu, Quản lý liền giật lấy tờ giấy của cô nói: Để tôi viết
luôn cho.”
Một lát sau, Quản lý đã viết xong cho cả Vương Vũ Linh, rồi đưa cho Đàm Tĩnh
dịch. Đàm Tĩnh liếc nhìn bản tường trình hai người họ viết, thấy đều bắt đầu kể
từ việc lấy bánh ga tô, liền mạnh dạn góp ý: “Nghe nói phần lớn các giám đốc
trên công ty đều từ nước ngoài về, không hiểu tình hình trong nước. Hơn nữa,
cách hiểu
