con trai, nào ngờ cậu bé gãi bụng, dụi
mắt nói: “Chưa tắm... không ngủ được.”
Vừa nãy trong quán net nóng bức quá, cả hai mẹ con đều đầm đìa mồ hôi, mọi
khi bà Trần chăm sóc Bình Bình rất chu đáo, hôm nào trời nóng bà cũng tắm cho
cậu bé. Bình Bình quen sạch sẽ sảng khoái đi ngủ rồi, nên rõ ràng là đã ngủ, vậy
mà lúc này vẫn cứ tỉnh dậy.
Vương Vũ Linh vội tìm khăn tắm đưa cho Đàm Tĩnh: “Đi tắm đi, nhà này có bình
nước nóng, tắm dễ chịu lắm.”
Tẳm bình nóng lạnh đúng là dễ chịu thật, Tôn Bình đứng dưới vòi hoa sen, mắc
lim dim như hai vành trăng non, thì thầm nói: “Mẹ, mình cũng mua bình nước nóng
đi.” Rất ít khi con trai mở miệng xin cô điều gì, vì thằng nhỏ quá hiểu chuyện,
biết bệnh của mình phải tiêu rất nhiều tiền mà tiền lương của mẹ không bao giờ
đủ dùng. Đàm Tĩnh xót xa nghĩ, đúng là nên mua một chiếc bình nước nóng, mỗi lần
tắm cho Tôn Bình, cô toàn phải bật bếp gas đun nước, nhất là vào mùa đông, phải
đun cả một chậu to. Lần nào tắm xong, hai mẹ con cũng ướt đẫm mồ hôi, mà nước
cũng chẳng tiết kiệm được. Nhưng cô đã ra cửa hàng xem rồi, bình nước nóng hàng
hiệu phải nghìn tệ, còn cái chất lượng kém thì không dám mua, sợ nhỡ đang dùng
lại xảy ra sự cố.
Tắm xong, cô bế con lên giường, chợt nghe Vương Vũ Linh nói: “Hai mẹ con cậu
ngủ ở đây đi, tớ sang phòng đồng hương ngủ.”
Đàm Tĩnh đang định từ chối thì Vương Vũ Linh đã cầm quần áo đi tắm.
Nằm trên giường, Đàm Tĩnh tạm thời gạt chuyện bình nước nóng sang một bên,
hôm nay cô đã quá mệt mỏi rồi, nhất là lúc dịch hai bản tường trình trong quán
net. Quán net đông đúc lại ngột ngạt, còn có bao nhiêu người hút thuốc nữa,
không khí vô cùng bí bức. Cô tỉ mẩn đối chiếu từng từ một, rồi sửa ngữ pháp,
chữa đi chữa lại, như đang giải một bài toán khó vậy.
Ngày trước toàn là Nhiếp Vũ Thịnh giúp cô sửa bài tiếng Anh, anh học cái gì
cũng nhanh hơn cô, giỏi hơn cô. Cô đã là học sinh tiếng rồi, nhưng so với anh
vẫn không là gì cả. Hơn nữa, thành tích học tập mà anh đạt được, thường không
phải nhờ vào chăm chỉ.
“Đó là vì anh thông minh.” Anh thường lấy ngón tay gò nhẹ lên trán cô, “Cô bé
ngốc ạ."
Đã bấy nhiêu năm trôi qua rồi, không ngờ khi mở trang email ra, cô vẫn còn
nhớ được tên tài khoản đó. Có lẽ cô đúng là kẻ ngốc, nên mới nhớ như in từng
chuyện trong quá khứ như thế.
Cô thực sự đã quá buồn ngủ, cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tâm hồn. Tiếng
thở dồn dập của Bình Bình vẫn ở ngay sát bên tai cô, không như những người bình
thường, cậu bé thường xuyên bị khó thở. Mỗi lần đi bệnh viện, bác sĩ đều bảo cô
phải làm phẫu thuật ngay, nhưng cô đi đâu để kiếm khoản tiền phẫu thuật trên
trời ấy chứ.
Nhất định phải nghĩ cách, nửa đêm tỉnh dậy, cô mơ màng nghĩ, nhất định cô sẽ
nghĩ ra cách.
“Bác sĩ Nhiếp.”
Nhiếp Vũ Thịnh quay đầu lại, nhìn thấy đồng nghiệp, anh hờ hững đáp lời: “Bác
sĩ Lý.”
“Hôm nay, anh gân cổ tranh cãi với Chủ nhiệm Phương, thật làm cho mọi người
trợn tròn mắt." Bác sĩ Lý cười hi hi nói, “Đầu tiên là cãi bằng tiếng Trung, cãi
một hồi lại chuyển sang tiếng Anh, cuối cùng xổ cả tiếng Đức, hai người dẫn
chứng đông tây, đem cả mấy bài luận văn mới của Hopkins ra làm chứng cứ, còn kèm
theo cả di truyền học nữa, cãi nhau có trình độ như vậy, thật là hiếm có."
Nhiếp Vũ Thịnh cúi đầu: "Chủ nhiệm du học ở Đức về, nói tiếng Đức giỏi hơn
tôi nhiều.”
‘Tiếng Đức giỏi hay không không thành vấn đề, mà cậu là người đầu tiên dám
tranh luận với Chủ nhiệm Phương!” Bác sĩ Lý giơ ngón cái lên, tán thưởng; “Những
lời cả viện này, thậm chí cả Giám đốc cũng không dám nói, mà cậu nói hết cả. Cậu
thật là lợi hại, tôi phục cậu đấy."
“Chủ nhiệm Phương phản đối áp dụng công trình này, vì rủi ro của nó quá lớn.
Nhưng đối với một đứa trẻ, cho dù là một cuộc phẫu thuật tim truyền thống, thì
rủi ro cũng rất cao.” Nhiếp Vũ Thịnh thở dài, “Có điều các tiến bộ về y học của
nhân loại, có cái nào không phải trả giá bằng rủi ro và thất bại đâu, chúng ta
chẳng qua chỉ cho bệnh nhân thêm nhiều sự lựa chọn hơn mà thôi.”
“Nhưng công ty thiết bị y tế đó hỗ trợ rất nhiều tiền, có thể những bệnh nhân
khó khăn sẽ bắt buộc phải lựa phương phá này.” Lời của chủ nhiệm dường như vẫn
rành rành bên tai, “Nhiếp Vũ Thịnh, tôi biết cậu không nghĩ như thế. Bệnh nhân
lựa chọn phương pháp phẫu thuật này chắc chắn là vì họ không có tiền làm phẫu
thuật kiểu truyền thống. Lương y như từ mẫu, cậu có bao giờ nghĩ rằng, nếu như
cậu là người nhà của bệnh nhân, bị buộc phải lựa chọn một phương án phẫu thuật
chưa hoàn chỉnh và rủi ro cao, cậu sẽ phải chịu đựng sự day dứt và áp lực thế
nào không?”
“Nhưng nếu như họ không có tiền để làm phẫu thuật kiểu truyền thống, thì họ
vẫn phải kéo dài bệnh tình, thậm chí không chữa bệnh nữa.” Anh bình tĩnh phản
bác, “Chúng ta cho bệnh nhân cơ hội, vẫn còn hơn là không cho họ cơ hội
nào.”
“Cậu cho họ cơ hội ư? Cậu cho họ một sự lựa chọn hoang đường thì có. Đem bệnh
nhân ra làm chuột bạch để thử nghiệm phương án phẫu thuật còn chưa hoàn thiện,
cậu là bác sĩ, cậu có nghĩ mỗi nhát dao của cậu đều là tính mệnh con ng