vấn đề của họ khác với chúng ta. Đã là bản tường trình bằng tiếng Anh
thì chắc chắn sẽ đưa một người hiểu tiếng Anh xem. Trước đây khi tham gia lớp
tập huấn, tôi có nghe giáo viên nói, bất kể vì lý do gì, chỉ cần cãi nhau với
khách hàng là không đúng. Là nhân viên cửa hàng, chúng ta cãi nhau với khách
hàng, các sếp sẽ cho là chúng ta sai. Vì thế hay là chúng ta đưa đoạn bà khách
đó đổ oan cho Vương Vũ Linh đẩy bà ấy lên đầu tiên, chứng minh rằng không phải
chúng ta cãi nhau với bà ta, mà chỉ nói lý với bà ấy thôi.”
Quản lý tán đồng: “Đúng! Đúng! Cứ làm thế đi!”
Đàm Tĩnh sửa lại nội dung của hai bản tường trình một chút, rồi cắm cúi dịch.
Tuy Đàm Tĩnh từng cần cù học tiếng Anh, nhưng dù sao cũng đã bỏ bẵng bao nhiêu
năm, có rất nhiều từ nhất thời không nhớ ra nổi, dẫu có nghĩ ra, cũng không chắc
chắn lắm. Cuối cùng cô cũng dịch được đại khái nội dung. Ba người bọn họ lại đi
tìm một quán net, Đàm Tĩnh tra từ điển online, kiểm tra lại từng từ một rồi sửa
lại, đến nửa đêm mới dịch xong hai bản tường trình. Hai bản tường trình này tuy
đơn giản, nhưng lâu lắm rồi Đàm Tĩnh không dịch thứ gì tương tự thế này nên
không yên tâm, cô kiểm tra lại ba, bốn lần, rồi nói với Quản lý và Vương Vũ
Linh: “Chắc là xong rồi đó."
Theo ý kiến của Quản lý, ngay ngày hôm sau sẽ tìm một cửa hàng in, in hai bản
tường trình này ra rồi gửi cho tổng công ty. Đàm Tĩnh nói: “Tuy chỉ gửi trong
thành phố nhưng cũng phải lòng vòng mãi mới tới nơi được, chắc phải mất vài
ngày, chi bằng chúng ta gửi email đi.”
Tuy Quản lý hay lên mạng chat, nhưng chưa gửi email bao giờ, lại đến lượt Đàm
Tĩnh phụ trách hết. Bao nhiêu năm không dùng máy tính, nhưng vừa mở trang email
miễn phí ra, cô đã thoăn thoắt nhập một cái tên tài khoản, có điều mới nhập được
một nửa, cô chợt ngây người ra. Vương Vũ Linh thấy cô ngẩn người, liền hỏi: “Sao
vậy?”
“Không có gì. Cô nhanh chóng xóa dòng tên tài khoản đi, rồi quay trở lại
trang chủ đăng ký bừa một tài khoản mới, sau đó gửi thư vào hòm thư người quản
lý khu vực của cửa hàng họ.
Thấy mọi chuyện hết sức trôi chảy, Quản lý cảm kích nói với Đàm Tĩnh: “Cảm ơn
nhé! Không ngờ cửa hàng chúng ta lại có một nhân tài như cô.
Đàm Tĩnh cười nói: “Có gì đâu ạ, hơn nữa chuyện hôm nay rõ ràng là bà khách
đó sai, Quản lý cũng vì nói giúp chúng tôi nên mới phải viết tường trình
mà.”
Họ ra khỏi quán net thì đã rất muộn. Tôn Bình đã ngủ từ lâu, trong lúc Đàm
Tĩnh dịch bản tường trình, Vương Vũ Linh bế con hộ cô. Bây giờ cũng đã hết tàu
điện ngầm, nhà Vương Vũ Linh lại ở gần, nên cô đề nghị với Đàm Tĩnh: “Hay là cậu
và Bình Bình qua nhà tớ ngủ tạm một đêm cho xong đi, ngày mai còn phải làm ca
sáng nữa.”
Đàm Tĩnh phải một mình bế con, vừa mệt vừa buồn ngủ. Thầm nghĩ nếu về nhà mà
Tôn Chí Quân làm đêm thì còn đỡ, lỡ như anh ta ở nhà, thế nào cũng lại cãi nhau,
hơn nữa hôm nay cô đã quá mệt, không muốn ôm con ngồi xe buýt nữa, bèn gật đầu
đồng ý.
Vương Vũ Linh thuê nhà chung với một người cùng quê, trong nhà vô cùng bừa
bãi, Đàm Tĩnh nhìn không quen, liền tiện tay thu dọn. Vương Vũ Linh nói: “Cái
cậu này, đúng là đảm đang quá.”
Đàm Tĩnh cười, nhét đống quần áo vào chiếc tủ rồi hỏi: “Cậu và Lương Nguyên
An định thế nào?”
“Cái gì mà định thế nào?" Vương Vũ Linh bỗng đỏ bừng cả tai, “Tớ và Lương
Nguyên An có quan hệ gì đâu?”
“Chẳng phải cậu rất thích anh ta đó sao?”
Vương Vũ Linh lập tức bật dậy: “Ai nói là tớ thích anh ta.”
Đàm Tĩnh chỉ mỉm cười không nói, Vương Vũ Linh trợn mắt nhìn cô một lúc, cuối
cùng cũng xẹp xuống hệt như một quả bóng xì hơi: “Đàm Tĩnh, sao chuyện gì cậu
cũng biết vậy?”
Đàm Tĩnh vỗ nhẹ vai cô: “Lương Nguyên An được đấy, tâm địa cũng tốt, mỗi tội
hoang quá.”
“Đúng đấy, anh ấy là thợ làm bánh cấp cao, tiền lương hằng tháng nhiều hơn
chúng ta bao nhiêu, thế mà có để dành được đồng nào đâu. Khó khăn lắm năm trước
mới dành dụm được ít tiền, lại gửi hết về quê để làm của hồi môn cho em gái. Ai
mà lấy phải anh ta, thì chỉ có nước theo anh ta hít khí trời.” Vương Vũ Linh có
vẻ rất bực bội, “Hơn nữa, con người anh ấy không có chuyện gì cũng vẫn thích đi
uống rượu, Đàm Tĩnh, thực lòng tớ hơi sợ.”
Đàm Tĩnh đương nhiên hiểu Vương Vũ Linh e ngại điều gì, cô sợ Lương Nguyên An
cũng giống như Tôn Chí Quân. Nghĩ đến cuộc sống của mình, Đàm Tĩnh mím môi,
không muốn nói thêm gì nữa. Vương Vũ Linh thấy cô cau mày, vội tìm lời an ủi:
“Đàm Tĩnh, cậu đừng giận nhé, tớ không có ý đó đâu. Hừm... tớ đúng là vụng ăn
vụng nói, cái miệng này ngu thế không biết, toàn làm cho người khác bc
mình.”
Đàm Tĩnh cười gượng gạo: “Tớ có giận đâu. Cậu suy nghĩ đúng lắm, kết hôn là
chuyện trọng đại, phải suy nghĩ nhiều để sau này bớt phiền muộn.”
“Tớ chẳng hiểu sao cậu lại đi lấy Tôn Chí Quân,” Vương Vũ Linh vốn là người
mau mồm mau miệng, “Nói thật, anh ra chẳng xứng với cậu tí nào.”
Đàm Tĩnh cười nói: “Cái gì mà xứng với không xứng chứ, tại số tớ khống tốt
thôi.”
Lúc này không hiểu tại sao, Bình Bình đang nằm trên giường bỗng tỉnh dậy, dụi
mắt gọi “mẹ”. Đàm Tĩnh vội vỗ vỗ lưng cho