h các chị, mắng các anh các chị trước mặt những người có
chuyên môn càng là vì muốn tốt cho các anh các chị. Có mặt người ngoài thì không
nói nữa, người ngoài không hiểu chuyên môn, các anh các chị làm bác sĩ, trước
mặt bệnh nhân cần phải có tôn nghiêm của mình.”
Bây giờ trước mặt lái xe, Chủ nhiệm Phương đương nhiên sẽ không làm anh mất
mặt.
Nhiếp Vũ Thịnh lái xe Buick, trong đám bác sĩ trẻ, loại xe này không phải
hạng xịn, nhưng cũng không rẻ tiền. Hồi đầu, Chủ nhiệm Phương rất không thích
anh, cho rằng còn trẻ mà vừa đi làm đã mua xe, đúng là tính khí công tử. Sau
này, quen biết đã lâu, mới hay Nhiếp Vũ Thịnh không hề mua xe bằng tiền gia
đình, hồi còn học ở Mỹ anh đã bắt đầu chơi cổ phiếu cũng kiếm được kha khá.
Nhiếp Vũ Thịnh chỉnh điều hòa xuống mức lạnh nhất, lúc này Chủ nhiệm Phương
mới lên tiếng: “Địa chỉ nhà tôi cậu có biết không?”
“Biết ạ.” Hồi năm mới, Nhiếp Vũ Thịnh còn được Chủ nhiệm Phương mời đến nhà
ăn cơm, bởi vì khi xếp lịch trực anh đã chủ động xin được trực đêm 30 Tết. Tuy
Chủ nhiệm Phương bề ngoài không nói gì, nhưng mọi việc nhỏ nhặt nhất ông đều để
tâm, ngày hôm sau ông liền gọi anh đến nhà ăn cơm. Chủ nhiệm Phương luôn rất
gương mẫu, mỗi lần trực ban ông đều trực sáng mùng Một. Vợ Chủ nhiệm Phương làm
việc ở Thư viện thành phố, người hiểu biết lại rất đảm đang, bà đã nghe Chủ
nhiệm Phương nức nở khen Nhiếp Vũ Thịnh từ lâu, nên cũng coi anh như con cháu,
làm cả một mâm cơm để khoản đãi. Chủ nhiệm Phương rất ít khi tiếp đón đồng
nghiệp ở nhà, vì thế các đồng nghiệp trong khoa thường hay nói đùa rằng Chủ
nhiệm Phương quả là ưu ái Nhiếp Vũ Thịnh, tiếc rằng ông không có con gái, nếu
không nhất định sẽ gả cho anh.
Nhiếp Vũ Thịnh vừa lái xe, vừa thỉnh giáo Chủ nhiệm Phương về những vấn đề
liên quan đến phương án chữa trị của bệnh nhân giường số 35, có hai chỗ anh
không hiểu, Chủ nhiệm Phương là người rất giỏi về chuyên môn, ông tận tâm giảng
giải cho anh, đến cuối cùng mới nói: “Buổi chiều cậu, là vì muốn tốt cho cậu
thôi.”
“Cháu biết.”
“Mấy công ty nước ngoài đó làm gì có chuyện tốt như vậy, bỏ ra bao nhiêu tiền
để hỗ trợ bệnh nhân, chẳng qua là vì muốn chúng ta dùng máy móc của họ
thôi.”
“Cháu hiểu."
“Cậu còn trẻ, nếu như chương trình này do cậu cực lực tán thành, sau này có
bất cứ vấn đề gì, trách nhiệm đều là tại cậu hết. Quan hệ giữa mọi người trong
bệnh viện phức tạp, tôi không muốn cậu phạm sai lầm.”
Lần này, Nhiếp Vũ Thịnh im lặng giây lát mới nói: "Cảm ơn Chủ nhiệm ạ.”
“Tôi ở bệnh viện này đã mấy chục năm rồi, từng dạy vô số học trò, có một đống
đồ đệ. Bây giờ, tuổi đời già rồi, gan lại ngày càng bé đi.” Chủ nhiệm Phương thở
dài, “Tôi cũng biết, có lúc, rõ ràng là muốn cứu người, thế nhưng cuối cùng lại
thành ra hại người.”
Nhiếp Vũ Thịnh có vẻ bất an, anh rất ít khi nhìn thấy mặt này trong con người
Chủ nhiệm Phương. Trong khoa, nhất là ở lĩnh vực chuyên môn, ông luôn mạnh mẽ,
thậm chí đến mức độc đoán. Các bác sĩ trẻ đều sợ ông, đến Giám đốc bệnh viện
cũng phải nhường ông vài phần.
Lúc chờ đèn đỏ, Chủ nhiệm Phương nói: “Thế này đi, cậu làm một bản dự báo rủi
ro về chương trình của công ty đó. Đến lúc ấy, tôi đưa cho Phó giám đốc phụ
trách nghiệp vụ xem.”
Nhiếp Vũ Thịnh rất đỗi kinh ngạc, vội quay đầu lại nói: “Chủ nhiệm…"
“Thực ra lời cậu cũng có lý.” Chủ nhiệm dường như đã thấm mệt, “Lương y như
từ mẫu, đã là từ mẫu, cho dù có một phần vạn hy vọng, chắc chắn cũng sẽ thử xem.
Chúng ta cho bệnh nhân cơ hội, vẫn tốt hơn là không cho họ cơ hội nào.”
Lúc xuống xe, Chủ nhiệm Phương còn nói: “Tôi có hai con trai, đều không chịu
học y. Vì thế…” Ông vỗ vai Nhiếp Vũ Thịnh, không nói gì thêm nữa.
Tuy Chủ nhiệm Phương đồng ý xem xét việc áp dụng chương trình này, nhưng
Nhiếp Vũ Thịnh không sao vui được. Đối với anh, chương trình này chỉ là phương
án dự bị, bảo hiểm y tế trong nước chưa được hoàn thiện, tuy rằng bảo hiểm ở
nước ngoài cũng chẳng ra làm sao. Bất cứ ở đâu, luôn luôn có người không có tiền
khám bệnh, huống hồ liên quan đến khoa Ngoại Tim mạch của anh, hầu hết các cuộc
phẫu thuật đều lớn và phức tạp. Chừng đó tiền viện phí đủ để khiến một gia đình
thường thường bậc trung khuynh gia bại sản.
Phương án phẫu thuật đ được kiểm chứng luôn là sự lựa chọn đầu tiên, còn như
loại thiết bị mới này, trong trường hợp bệnh án lâm sàng không nhiều thì đương
nhiên càng ít dùng càng tốt. Anh cắm cúi dịch tài liệu mấy ngày liền, chỉnh sửa
đâu vào đấy rồi mới đưa cho Chủ nhiệm Phương. Đưa tài liệu cho Chủ nhiệm rồi, tự
nhiên anh lại thấy hối hận, nhưng mấy lần cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Chủ nhiệm có vẻ rất hiểu anh, bèn trấn an: “Yên tâm đi, nếu bệnh viện có định
áp dụng phương pháp này thì chắc chắn cũng phải có cả một hội đồng chuyên gia
thẩm định, không bao giờ quyết định bừa bãi đâu.”
Nhiếp Vũ Thịnh bước ra khỏi phòng Trưởng khoa, nghĩ ngợi một lát rồi tới thăm
phòng bệnh, đây cũng là thói quen công việc của anh. Nếu trực ban ngày, ngoài
việc đi kiểm tra phòng bệnh vào buổi sáng, hằng ngày anh đều đi thăm phòng bệnh