t cấp như vậy, vì thế ngay cả Cửa hàng trưởng cũng phải nhìn anh
bằng con mắt khác. Mấy hôm nay, Quản lý rất vui, Đàm Tĩnh lập cập theo anh xin
nghỉ, anh cũng chẳng hỏi gì nhiều đã đồng ý luôn.
Đàm Tĩnh đổi ba lần xe buýt mới đến được đồn công an đúng lúc tan làm, bảo vệ
không cho cô vào. Cô cuống quýt nài nỉ: “Anh ơi, tôi xin nghỉ cả làm để đến đây,
nếu ngày mai đến nữa sợ rằng tôi không xin nghỉ được, xin anh cho tôi vào
đi.”
Bảo vệ thấy mái tóc cô ướt nhẹp, dính chặt vào trán, đôi mắt tha thiết nhìn
anh vật nài, trông vô cùng tội nghiệp. Tuy anh đã quen với đủ thể loại người,
nhưng vẫn thấy cô gái này quả thực rất đáng thương, cuối cùng, anh thoáng do dự
nói: “Để tôi gọi điện cho cảnh sát Trương, xem đã về chưa, cô đến tìm cảnh sát
Trương đúng không?”
Đàm Tĩnh gật đầu lia lịa, bảo vệ liền nhấc điện thoại lên nói qua loa vài
câu, rồi quay lại bảo cô: “Cô đăng ký nhanh lên. Coi như cô gặp may đấy, cảnh
sát Trương vẫn chưa về.” Dứt lời, anh ta đưa cho cô quyển sổ đăng ký. Đàm Tĩnh
rối rít cảm ơn, rồi nhanh chóng đăng ký, sau đó đi về phía bảo vệ chỉ, tiến
thẳng đến phòng làm việc của cảnh sát Trương.
Đàm Tĩnh lần đầu tiên đến đồn công an, trong lòng không khỏi nơm nớp lo sợ,
lên lầu tìm đến phòng làm việc, cô thập thò ngoài cửa, thấy giữa căn phòng rộng
thênh thang có mấy người dáng dấp giống cảnh sát đang đứng bèn lấy hết dũng khí
hỏi: “Xin hỏi, ai là cảnh sát Trương ạ?”
“Trương Minh Hằng, tìm anh này!” Một viên cảnh sát lên tiếng gọi, cảnh sát
Trương nghe tiếng liền quay lại, nhìn cô một lượt như đánh giá rồi hỏi: “Cô là
vợ của Tôn Chí Quân?”
Thấy Đàm Tĩnh gật đầu, cảnh sát Trương nói: “Tôn Chí Quân ẩu đả với người
khác, đánh gãy sống mũi người ta, bây giờ họ đến báo án, đợi có kết quả kiểm tra
thương tật có lẽ anh ta sẽ bị giam giữ khoảng 15 ngày theo quy định xử phạt về
an ninh trật tự.”
Đàm Tĩnh thấy đầu ong lên, mắt hoa hết cả, người mềm nhũn ra như sắp ngất
lịm, cô phải vịn vào tường gượng đứng cho vững: “Sao anh ấy lại đánh nhau với
người ta…”
“Cô hỏi tôi, tôi hỏi ai?” Cảnh sát Trương nói, “Nghe nói người bị thương là
đồng nghiệp của anh ta, đường đường một người đàn ông, thế mà lại chỉ biết vung
nắm đấm lên đánh người.” Nói rồi anh ta chỉ vào góc tường, Đàm Tĩnh lúc này mới
thấy Tôn Chí Quân đang bị còng vào ghế, cúi gằm mặt xuống không nói năng gì.
Trên người anh vẫn mặc đồng phục công ty, có điều trên áo còn lấm tấm vết máu,
không biết trên người anh có bị thương ở đâu không, hay đó là máu của người bị
đánh kia.
Đàm Tĩnh vừa lo lắng vừa tức giận, không biết làm thế nào cho phải. Cảnh sát
Trương nói: “Hỏi anh ta địa chỉ, điện thoại liên lạc của người nhà, anh ta chẳng
chịu nói gì cả, cuối cùng phải nhờ đến phòng nhân sự ở công ty anh ta mới tìm
được số điện thoại của cô, tiền viện phí các thứ của người ta, cô xem làm thế
nào đi.”
Đàm Tĩnh mặt trắng bệch hỏi nhỏ: “Phải mất bao nhiêu tiền viện phí ạ?”
“Làm sao tôi biết được?” Cảnh sát Trương có vẻ vừa tức vừa buồn cười, “Người
bị thương tên là Phùng Cánh Huy, vẫn còn trong bệnh viện kia kìa… Thôi, thôi, đã
giúp thì giúp cho trót, để tôi chỉ cách cho cô. Cô đến bệnh viện tìm Phùng Cánh
Huy, bồi thường tiền viện phí các thứ cho người ta, nếu người tatruy cứu thì
chồng cô cũng không bị giam giữ nữa.”
Đàm Tĩnh bây giờ mới vỡ lẽ, cô vốn không ngốc, chẳng qua sự việc xảy ra quá
đột ngột, khiến cô cuống quá đâm ra lú lẫn mà thôi. Nghe cảnh sát Trương nói,
biết anh có lòng tốt chỉ bảo cho mình, cô vội vàng cảm ơn rối rít. Tôn Chí Quân
từ lúc cô bước vào cửa không hề ngẩng đầu lên, lúc này lại đanh thép buông một
câu: “Tôi không có tiền bồi thường.”
Cảnh sát Trương chẳng những không tức mà còn cười nói: “Anh có bản lĩnh nhỉ,
đánh người ta lại còn không có tiền đền. Không có tiền đền sao anh còn đánh
người ta chứ?” Đàm Tĩnh chợt thấy đau lòng, cũng không muốn nói thêm gì nữa, cô
kéo tay viên cảnh sát nói: “Anh đừng chấp anh ta, để tôi đến bệnh viện.”
Cảnh sát Trương thấy mắt cô đỏ hoe, quay lại nhìn bộ dạng Tôn Chí Quân, liền
hiểu ngay tình cảnh giữa hai vợ chồng. Anh làm việc ở đồn công an, kiểu vợ chồng
như thế này đã gặp quá nhiều, thường thì chồng gây chuyện ở ngoài, cuối cùng
người vợ yếu đuối phải ra mặt giải quyết hậu quả. Anh chợt thấy đồng cảm với
người phụ nữ, bèn cho Đàm Tĩnh biết địa chỉ bệnh viện, còn nói thêm: “Theo tôi,
cô cứ mặc kệ giam cho anh ta mười ngày nửa tháng cũng tốt, thứ người gì vậy
không biết.”
Đàm Tĩnh nghẹn ngào cảm ơn cảnh sát Trương, rồi vội vàng chạy đến bệnh
viện.
Tuy lúc này đã tắt nắng, nhưng không khí trong thành phố vẫn oi nồng khó
chịu. Đàm Tĩnh đang sốt ruột nhưng sau khi đến bệnh viện, cô nghĩ ngợi một lát
rồi chạy qua bên đường mua lẵng hoa quả, lẵng hoa quả gần bệnh viện đương nhiên
là đắt, nhưng cũng không kén chọn được nhiều như thế. Khu vực cấp cứu của bệnh
viện có lắp điều hòa, có điều người đông quá, mùi mồ hôi, mùi thuốc trộn lẫn với
mùi thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện, càng khiến cho người ta khó chịu.
Bệnh viện quá lớn, Đàm Tĩnh
