t à?”
“Không phải là gặp mặt, lần này là vì lo được vụ nhập viện, cả công ty từ
trên xuống dưới đều đồn là bạn trai tôi làm bác sĩ ở bệnh viện, vì thế buổi lễ
liên hoan chào mừng ngày thành lập công ty, cứ nhất định bắt tôi đem theo bạn
trai.”
“Món ân tình tôi nợ cô hình như đã trả hết rồi thì phải.”
“Đúng, đúng. Tôi không dám làm phiền người nổi tiếng như anh phải tháp tùng
tôi đi dự liên hoan, nhưng thường là liên hoan xong mọi người còn đi hát karaoke
nữa, tôi muốn nhờ anh lái xe đến đón sau khi tôi ăn cơm xong. Anh biết là tôi
toàn hát sai nhạc, để tôi đỡ phải xấu hổ, ăn cơm xong có lý do đi về được
không?”
“Có lẽ hôm đó tôi trực đêm.”
“Bác sĩ Nhiếp, xin anh đấy! Nể tình dạo ở Mỹ, tôi hay xào thịt bò khoai tây
cho anh ăn, anh giải cứu huynh đệ một phen đi!”
"Thôi được rồi, nếu hôm đó không phải trực đêm thì tôi sẽ đi đón cô.”
“Cảm ơn, cảm ơn, bác sĩ Nhiếp, anh đúng là thiên thần áo trắng!”
Thư Cầm vừa lái xe vừa gọi điện thoại, thấy Nhiếp Vũ Thịnh đã đồng ý, cô liền
thở phào nhẹ nhõm. Ngắt điện thoại, gỡ headphone xuống, cô lái thẳng xe đến công
ty. Vừa bước vào thang máy, bỗng cô nhìn thấy một người, vội thu lại nụ cười,
gật đầu chào: “Giám đốc Thịnh.”
Thịnh Phương Đình cũng gật đầu chào: “Giám đốc Thư, chào cô."
Thịnh Phương Đình là kẻ nhảy dù xuống công ty, tuy tuổi trẻ, trình độ chuyên
môn còn hạn chế, nhưng bộ phận Kế hoạch mà anh ta quản lý lại rất quan trọng
trong công ty. Anh ta không mấy hòa hợp với cả hai phe trong công ty, trước nay
đều đơn phương độc mã. Chính vì vậy mà hai phe trong công ty đều rất kiêng nể
anh ta, chỉ sợ lỡ vô ý lại đẩy anh ta sang phe bên kia.
Sau khi bước vào văn phòng, Thư Cầm ngồi xuống uống cốc nước, trợ lý ôm một
đống tài liệu vào cho cô, chợt buột miệng hỏi: “Chị và Giám đốc Thịnh đi cùng
nhau ạ?”
“Gặp ở thang máy.” Thư Cầm không buồn ngẩng đầu lên, “Đúng rồi, Thịnh Phương
Đình đã chỉ đích danh một viên quản lý cửa hàng chuyển lên tổng công ty làm trợ
lý cho anh ta, tôi bảo cậu đi tìm hiểu căn nguyên chuyện này, cậu đã tìm hiểu rõ
chưa?”
“Tìm hiểu rõ rồi ạ.” Trợ lý cười nói, “Kể ra cũng buồn cười, nghe nói Thịnh
Phương Đình đi kiểm tra các cửa hàng, đúng lúc gặp viên quản lý này đang đôi co
với khách hàng, Thịnh Phương Đình liền bắt anh ta viết bản tường trình, kết quả
bản tường trình đó viết rất hay, có đầu có đuôi. Quan trọng nhất là, đây là The
letter of explanation, chị biết đấy, trình độ tiếng Anh của mấy viên quản lý cấp
dưới, thiếu nước không biết đủ 26 chữ cái ấy chứ. Không ngờ, viên quản lý này
lại giỏi tiếng Anh đến vậy, không viết sai một từ nào. Nghe nói lúc đó quản lý
khu vực cũng phải kinh ngạc, lập tức chuyển bản tường trình cho Thịnh Phương
Đình. Thịnh Phương Đình xem xong, liền yêu cầu chúng tôi điều viên quản lý này
lên làm trợ lý cho anh ta.”
Thịnh Phương Đình đã từng du học nước ngoài nên tác phong làm việc rất tây,
người trợ lý trước chỉ vì tiếng Anh không tốt mà bị anh ta sa thải. Thư Cầm nhún
vai nói: “Bản tường trình này có thể khiến cho Thịnh Phương Đình chỉ đích danh
viên quản lý kia lấy làm trợ lý, thế thì đưa cho tôi coi thử xem.”
“Vâng.” Trợ lý mau mắn nói, “Lát nữa em gửi vào hòm mail cho chị.”
“Bản chính cũng là gửi email?”
“Vâng, là gửi email.”
“Trực tiếp gửi cho Giám đốc khu vực, không CC cho Thịnh Phương Đình?”
Trợ lý gật đầu.
Thư Cầm nói: “Người này cũng thật là… Gửi email cho tôi xem nào.”
Trợ lý quay về phòng làm việc, lập tức forward thư cho Thư Cầm. Thư Cầm lướt
qua, thấy bản tường trình này đúng là viết rất tốt, logic chặt chẽ, lại hợp tình
hợp lý, đối với trình độ một viên quản lý mà nói thì quả là hiếm có, thậm chí
còn giỏi hơn cả mấy vị cửa hàng trưởng nữa. Chẳng trách Thịnh Phương Đình vừa
xem đã chấm ngay.
Thịnh Phương Đình cứ nhất định đòi người này thì cho anh ta vừa lòng vậy. Thư
Cầm nghĩ, đây là chuyện nhỏ, nhưng có thể khiến Thịnh Phương Đình cảm thấy mắc
nợ cô.
Trong giờ làm, Đàm Tĩnh chợt nhận được điện thoại của đồn công an, vốn dĩ
điện thoại trong cửa hàng không
ược dùng vào mục đích cá nhân khi đang làm việc, nhưng nhân viên nghe điện
thoại thấy bảo đầu bên kia là đồn công an muốn tìm Đàm Tĩnh, liền giật bắn cả
mình, vội vàng gọi Đàm Tĩnh ra nghe điện thoại.
Đàm Tĩnh cũng hết cả hồn, còn chưa kịp nghĩ ngợi gì, đã nghe thấy đầu bên kia
hỏi: “Cô là vợ của Tôn Chí Quân?”
“Vâng.” Đàm Tĩnh hơi hoang mang, “Tôn Chí Quân có chuyện gì vậy? Anh ta sao
rồi?”
“Anh ta chẳng sao cả, cô đến đồn công an làm thủ tục đi!”
Đàm Tĩnh càng thêm hoang mang, nhưng đầu bên kia không để cô hỏi nhiều, chỉ
thông báo vắn tắt chô cô địa chỉ, rồi lập tức tắt máy.
Đàm Tĩnh đành phải muối mặt đi tìm Quản lý xin nghỉ. Quản lý đang chuẩn bị
chuyển lên tổng công ty, đích thân Quản lý khu vực đến cửa hàng thông báo, đây
có thể coi là một chuyện vui lớn, bởi từ vị trí quản lý cửa hàng tiến thẳng lên
tầng lớp lãnh đạo của tổng công ty, phải nói là chuyện rất hiếm khi xảy ra, mấy
khu vực lớn trên cả nước, về cơ bản chưa bao giờ nghe thấy có chuyện đặc cách
thăng chức vượ
