“Có hay không không quan trọng, quan trọng là anh có lòng tin để duy trì mối
quan hệ của chúng ta không.”
Nhiếp Vũ Thịnh mím môi: “Anh sẽ cố gắng.”
Thư Cầm cười, chuyển chủ đề: “Cô em nói muốn mời anh đến ăn cơm. Từ lần anh
cứu em, cô lúc nào cũng lải nhải nhắc nhở có thời gian thì mời anh đến nhà dùng
cơm. Em đã từ chối mấy lần, ngại không muốn phiền anh nữa. Nhưng giờ chúng ta đã
chính thức qua lại, em muốn cùng anh đi ăn một bữa thì không sao chứ?”
“Để cuối tuần sau đi.”
“Được. Nhưng ca làm của anh thế nào, liệu cuối tuần có ca mổ nào quan trọng
không?”
Nhiếp Vũ Thịnh lập tức nhớ đến lá đơn của Đàm Tĩnh, nếu mọi việc thuận lợi
thì có lẽ thứ Tư hoặc thứ Năm là mổ cho Tôn Bình. Anh đáp: “Chắc cuối tuần không
có việc gì.”
“Thế em sẽ nói với cô để cô chuẩn bị trước.”
Thứ Hai sau khi kết thúc tổng kiểm tra phòng bệnh, như thường lệ có một cuộc
họp hằng tuần. Chủ nhiệm Phương sẽ tận dụng thời gian này để sắp xếp công việc,
tiện thể nghe các loại báo cáo, điều chỉnh kế hoạch cả tuần. Khi đến lượt Nhiếp
Vũ Thịnh, ông hỏi: “Tôn Bình ở giường 39 đã xin trợ cấp từ công ty CM, cậu định
hôm nào mổ đây?”
Vì đây là lần đầu tiên nên phải cực kỳ cẩn trọng. Chủ nhiệm Phương nói: “Thứ
Năm này có ca mổ nối mạch máu tim của bộ trưởng, mổ hôm thứ Ba đi.”
Nhiếp Vũ Thịnh sững người, Chủ nhiệm Phương lại nói tiếp: “Thời gian hơi gấp,
nhưng tình hình của đứa bé đó mổ càng sớm càng tốt, thông báo cho mọi người làm
tốt công tác chuẩn bị trước khi mổ đi, nhớ nói chuyện với người nhà bệnh nhân
thật kỹ càng, bắt buộc phải yêu cầu ký tên đồng ý đấy.”
“Được ạ.”
“Còn nữa, phẫu thuật cho trẻ vị thành niên nhất định phải có người giám hộ,
tức bố mẹ của đứa trẻ đều phải đến ký vào giấy đồng ý mổ, đừng để xảy ra chuyện
như khoa Não
Năm ngoái khoa Não xảy ra một chuyện, một bệnh nhân vị thành niên bị khối u
trong não phải mổ. Mẹ của bệnh nhân đã ký giấy đồng ý, kết quả sau phẫu thuật
tình hình bệnh nhân không được tốt, bố bệnh nhân bèn đến gây chuyện. Vốn dĩ bố
mẹ bệnh nhân đã ly hôn, đứa con ở với mẹ, vì thế giấy đồng ý chỉ có mẹ ký. Nhưng
bố bệnh nhân lại là tên vô lại, kiên quyết nói mình không biết, cũng không đồng
ý, nói bệnh viện chưa được đồng ý đã tự ý mổ cho con ông ta, đòi bồi thương tất
cả tổn thất. Tuy về tình về lý phía bệnh viện đều không có bất cứ trách nhiệm
gì, nhưng cũng bị quấy rối ba bốn ngày liền, tên vô lại kia dẫn theo mấy chục
người đứng chặn ở cửa, đến xe cấp cứu chúng cũng không cho vào. Cuối cùng bệnh
viện hết cách, đành để của đi thay người, thương lượng miễn cho anh ta hai vạn
viện phí. Viện trưởng nổi giận đập bàn quát, ông nói đó chính là tống tiền trắng
trợn, rồi liên tục nhấn mạnh rằng các ca mổ ở khoa Nhi bắt buộc phải tuân thủ
trình tự nghiêm ngặt, yêu cầu tất cả những người giám hộ phải có mặt, tránh để
người ta lợi dụng sơ hở.
Thầy Chủ nhiệm Phương bận rộn như vậy mà vẫn dặn thêm câu này, Nhiếp Vũ Thịnh
hiểu ý ông, rủi ro cao đương nhiên phải đề phòng tai họa từ trước. Vì thế sau
cuộc họp, anh đến phòng bệnh nói với Đàm Tĩnh: “Tôn Bình được sắp xếp mổ vào thứ
Ba, cũng chính là ngày mai. Từ hôm nay đừng cho nó ăn gì cả, y tá sẽ đến dặn dò
những việc cần chú ý trước khi mổ. Còn nữa, gọi chồng cô đến bệnh viện một
chuyến, cần cả hai người có mặt trong cuộc nói chuyện trước mổ và ký vào giấy
đồng ý.”
Đàm Tĩnh thoáng ngẩn ra rồi ngập ngừng hỏi: “Anh ấy không đến được không… Anh
ấy rất bận…”
“Còn việc gì quan trọng hơn con lên bàn mổ?” Nhiếp Vũ Thịnh không kìm được
gằn giọng, “Theo quy định, anh ta bắt buộc phải có mặt.”
Đàm Tĩnh cúi đầu theo thói quen, Nhiếp Vũ Thịnh không nhìn rõ được nét mặt
cô, chỉ thấy đầu mày cô run rẩy cau lại, nhiều lúc, cô hay có dáng vẻ buồn bã
như vậy. Anh nghĩ chắc chắn chồng cô chẳng quan tâm gì đến vợ con, biểu hiện rõ
ràng nhất là, Tôn Bình đã nhập viện mấy ngày mà chưa thấy chồng cô đến lần nào,
ngay người hàng ngày đưa cơm đến cũng là Vương Vũ Linh.
Mấy hôm nay Đàm Tĩnh không ngủ được, lúc này đã vô cùng mệt mỏi chỉ uể oải
nói: “Được rồi, tôi sẽ thông báo cho anh ấy.”
Nhiếp Vũ Thịnh đi thẳng ra ngoài, không nói gì thêm. Anh không muốn ở lâu
trước mặt Đàm Tĩnh, càng không muốn nói chuyện với cô. Dường như anh đã dồn mình
vào ngõ cụt, ngẩng lên chỉ thấy bức tường cao, làm gì cũng va chỗ này đụng chỗ
khác, khiến bản thân
Thứ Hai vô cùng bận rộn, vì thứ Ba mổ cho Tôn Bình nên Nhiếp Vũ Thịnh được
sắp xếp làm ca sáng. Vì ca mổ này, Chủ nhiệm Phương còn đặc biệt mở một cuộc
họp, cuối cùng quyết định đích thân ông mổ chính, Nhiếp Vũ Thịnh phụ mổ. Dù sao
đây cũng là ca mổ đầu tiên áp dụng kĩ thuật mới nên thành bại rất quan trọng.
Công ty CM hết sức coi trọng chuyện này, đặc biệt cử người đến phụ trách phối
hợp, cùng thảo luận với đội ngũ mổ về vấn đề kỹ thuật, rất có trách nhiệm.
Đến tối, khi sắp tan ca làm, Chủ nhiệm Phương vẫn còn lấn cấn việc này, bèn
hỏi Nhiếp Vũ Thịnh: “Cậu đã nói chuyện với người nhà bệnh nhân chưa? Sao vẫn
chưa ký giấy đồng ý?”
“Đã thông báo cho gia đình rồi, nhưng bố của Tôn Bình vẫn chưa