The Soda Pop
Nơi Nào Cho Chúng Ta?​

Nơi Nào Cho Chúng Ta?​

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321691

Bình chọn: 8.5.00/10/169 lượt.

m Triệt dùng kiếm gỗ đào hướng anh đâm tới. Khi tôi quay đầu lại thì anh đã bị Lâm Triệt dùng kiếm gỗ đâm vào người.

“Cảnh Thiên”. Tôi chạy về phía anh, ôm lấy anh.

“Tuệ Khương cô mau tránh ra, nếu không bắt anh ta để anh ta bên cạnh thì cô sẽ chết đó”.

“Chết thì sao, tôi không quan tâm chỉ cần được ở bên anh là đủ rồi”. Tôi cười nhìn Cảnh Thiên. Đúng vậy chỉ cần được ở bên anh, sống hay chết có gì quan trọng.

“Vậy còn mẹ cô thì sao? Cô chẳng phải rất thương mẹ cô à, vì mẹ cô buông tha ước mơ của mình, vì mẹ cô ngậm đắng nuốt cay những lời khinh bỉ từ mọi người, cô là hy vọng của mẹ cô nếu cô có chuyện gì cô ăn nói làm sao mẹ cô, cô nói mẹ cô phải sống thế nào?, Cô muốn mang tội danh bất hiếu vào người sao chỉ vì một chữ tình”.

Cảnh Thiên ôm chặt lấy tôi. Nhìn anh ấy rồi nhìn mẹ mình, tôi phải làm sao đây, tại sao lại bắt tôi chọn lựa, nước mắt không ngừng rơi xuống. Chọn mẹ thì tôi vĩnh viễn mất anh, cả cuộc đời này nếu không có anh bên cạnh thì tôi phải sống sao. Chọn anh thì mẹ tôi phải làm gì, vất vả nuôi nấng tôi nên người giờ đây chưa kịp báo hiếu cho mẹ, tôi lại bắt mẹ người đầu bác tiễn người tóc xanh sao.

Tại sao không ai thành toàn cho chúng tôi, chúng tôi yêu nhau có gì sai tất cả chỉ vì anh là quỷ sao.

“Nhân quỷ thù đồ, tư xưa đến nay cô cũng biết, hai người không thể có kết quả đâu. Tuệ Khương quay đầu là bờ”. Lời của Lâm Triệt đánh trúng vào tim tôi.

“Tuệ Khương nghe lời mẹ mau trở lại đây đi con”. Nhìn mẹ tôi khóc tôi không đành lòng.

“Tuệ Khương, chị đã có gia đình khó mà chăm sóc cho mẹ, còn anh của em thì không nói rồi, mẹ chỉ còn có em, em là hy vọng của mẹ, chẳng lẽ em muốn mẹ ngày ngày phải khóc, phải đau lòng vì em sao”. Tuệ Nhã ôm mẹ và nói.

Cảnh Thiên chỉ im lặng nhìn tôi ngồi khóc rồi anh buông tay ra. Tôi hoảng hốt nhìn Cảnh Thiên. “Đi đi, trở về với gia đình của cô đi”. Anh nhìn tôi đầy lạnh lùng mà nói.

“Không, em muốn ở bên anh”. Ôm chặt lấy anh tôi òa khóc, tôi biết anh là muốn tốt cho tôi, không muốn tôi khó xử nên mới là vậy nhưng mà tôi không muốn. Anh đẩy tôi ra rồi đi ra cửa.

“Hàn Cảnh Thiên chịu thua đi”. Lâm Triết dùng một cái hồ lô chĩa về phía Cảnh Thiên trong miệng niệm thần chú.

Chỉ thấy một cơn gió rất mạnh đang anh vào trong, tôi chạy đếng giữ chặt lấy anh không cho anh bị hút vào.

“Ngu ngốc, mau buông tay ra”. Giọng anh lộ vẻ khẩn trương lo lắng, lòng tôi ấm áp vô cùng, nhìn anh đau đớn do bị sức hút từ hồ lô, tôi là con người còn cảm nhận được huống chi anh là quỷ. Làm sao để giúp anh thoát khỏi đây, nhìn về Lâm Triệt.

Tôi buông tay anh, chạy với tốc độ nhanh nhất lao vào Lâm Triệt xô cậu ta xuống đất, hồ lô rơi xuống bên cạnh, tôi dùng sức ôm lấy Lâm Triệt quay lại nhìn anh.

“Anh mau chạy đi Cảnh Thiên, mau rời khỏi đây, chỉ cần anh thoát được chúng sẽ lại bên nhau”. Anh nhìn tôi, lúc này một giọng nói vang lên ngay cửa:

“Muốn trốn không dễ”.

Là họ Hắc Bạch Vô Thường, sao họ lại đến đây, “Cảnh Thiên”. Nhìn bọn họ đánh nhau, lòng tôi rối bời, anh đang bị thương, anh làm sao đánh thắng họ rời khỏi đây. Bọn họ sẽ không tha cho anh, tôi chạy lại đỡ một chưởng cho anh, phun ra ngụm máu.

“Lại là cô, lần trước may mắn thoát được, lần này cô đừng mong có thể giúp hắn”. Hắc Vô Thường lên tiếng.

“Ngu ngốc em không biết bảo vệ bản thân sao, suốt ngày cứ để minh vào hoàn cảnh nguy hiểm, em không biết lo lắng cho bản thân mình sao?” Ôm tôi vào lòng anh tức giận mắng tôi nhưng từ trong ánh mắt của anh tràn đầy sự quan tâm, lo lắng cùng đau lòng.

“Em dĩ nhiên biết lo lắng cho mình nhưng em càng lo lắng cho anh hơn, em không thể nhìn anh gặp nguy hiểm”.

“Tuệ Khương”. Là giọng của mẹ và chị, họ đang chạy về phía tôi. Lâm Triệt đứng lên nhìn hoàn cảnh hiện tại, Hàn Cảnh Thiên bị một kiếm của Lâm Triệt, mới bị chú ngữ của hô lô đánh trúng, giờ bị trúng hai chưởng của Hắc Bạch Vô Thường, anh ta sắp không chống cự nổi.

“Mau giữ cô ấy lại”. Nói với Lâm Triệt xong thì Hắc Bạch Vô Thường tiếp tục đánh về phía Hàn Cảnh vì trong phòng này chỉ có Lâm Triệt có thể nhìn và nghe thấy lời họ nói.

Hiểu ý của họ, nhưng còn đắn đo suy nghĩ, Tuệ Khương là người dù sao bọn họ vẫn còn e ngại nhưng nếu giữ Tuệ Khương lại Hàn Cảnh Thiên chắc chắn không thoát khỏi kiếp nạn lần này, anh nên làm sao, họ là yêu nhau thật lòng mà.

Nhìn Tuệ Khương bất chấp tất cả che chắn cho Cảnh Thiên, lại nhìn mẹ và chị Tuệ Khương đứng khóc lóc nhìn cô, Lâm triệt không đành lòng cho họ. Lâm Triệt chạy tới kéo Tuệ Khương ra, la lớn:

“Giữ cô ấy lại”. Nghe thế mẹ và chị Tuệ Khường phụ lôi kéo cô lại.

Vuột khỏi tay Cảnh Thiên tôi cố sức vùng thoát khỏi mẹ và chị chạy về phía anh nhưng ba người bọ họ giữ tôi rất chặt, tôi vừa giãy, vừa khóc mà cầu xin:

“Tôi xin hai vị buông tha cho anh ấy đi”.

“Mẹ, chị, Lâm Triệt, tôi cầu xin mọi người buông tôi ra đi. Tôi cầu xin các vị tha cho chúng tôi, cho chúng một con đường đi. Anh ấy chưa từng làm hại bất cứ một người nào, anh ấy cũng chưa từng làm hại tôi, tất cả đều là tôi tự nguyện. Tôi yêu anh ấy, anh ấy cũng yêu tôi, chẳng lẽ chúng tôi yêu nha