ô che miệng, sắc mặt rất khó coi.
Anh sửng sốt một giây mới kịp phản ứng, buông lỏng tay
cô ra, "Cô muốn ói hả?"
Cô không trả lời anh, trực tiếp đẩy cửa chạy ra ngoài.
An Thành ngồi sững người trên xe, đuổi theo cũng không
được, mà không đuổi theo cũng không phải, cảm thấy khó chịu vô cùng. Càng khó
hiểu hơn là, anh không biết mình tự nhiên bị cái gì nữa. Anh suy nghĩ nửa ngày,
rốt cục cũng thấu đáo mọi chuyện. Mấu chốt chính là anh và cô không coi như là
quen biết, cũng không thể nói là không quen biết. Quan tâm người quen biết thì
gọi săn sóc, còn quan tâm người không quen biết thì gọi là "noi gương Lôi Phong",
nhưng quan tâm người vừa quen vừa không quen kia, thì gọi là cái gì?
Lúc này, Thiếu Phi bỗng nhiên gọi cho anh, An Thành
vừa mới bắt máy đã mắng xối xả, "Em đem cô gái say khướt ngang ngạnh đó
cho anh làm gì thế hả? Muốn đưa thì em tự đưa đi, anh không rảnh mà đảm đương
chuyện của em đâu."
Thiếu Phi nịnh nọt anh, "Anh, ở bên này không
phải em còn một người sao, em cũng không rảnh đâu, anh đã giúp thì giúp cho trót
đưa cô ấy về nhà đi. Cô ấy vẫn ổn chứ?"
Anh tức giận gắt gỏng trả lời, "Không biết, chạy
mất rồi."
Thiếu Phi nghe xong sốt ruột, "Cái gì? Chạy? Anh,
anh mau dẫn cô ấy về đi, cô ấy đã ra nông nỗi này dễ dàng xảy ra chuyện lắm
đấy."
An Thành hừ lạnh một tiếng, không đồng ý, "Gặp
chuyện không may cái quái gì chứ? Cô ta bị làm sao? Chẳng lẽ lại bị người thân
đuổi ra ngoài à?" Anh thật sự nhìn không ra, một người say như tĩnh thế
kia thì sẽ xảy ra chuyện gì chứ. Chỉ sợ có tận thế thì cô vẫn dửng dưng như
không có chuyện gì, cười trừ đối mặt mà thôi.
Thiếu Phi ngẩn người, nói, "Haiz, anh thật
là."
An Thành xuống xe đi tìm Hân Nhan, phát hiện cô cũng
không có đi xa, đang đứng dựa vào một cây bên đường nôn thóc nôn tháo, nôn hết
mọi thứ ra rồi lại khóc rống lên. Thấy cô khóc, khiến anh đang bước đến chợt
khựng lại, không biết phải làm sao. Anh đương nhiên từng thấy phụ nữ khóc,
nhưng chỉ là chưa từng thấy một người phụ nữ nào khóc đến đau buồn xé ruột như
vậy. Lần đầu tiên nhìn thấy Hân Nhan, An Thành cho rằng lòng dạ cô gái này còn
cứng rắn hơn sắt đá. Cô luôn che dấu cảm xúc của bản thân, không để lộ vui buồn
ra ngoài, vẻ mặt thì lạnh nhạt như băng tuyết, tưởng chừng đao thương cũng bất
nhập. Anh thật không ngờ cô lại có thể khóc tê tái đến thế.
Tự nhiên có quy luật riêng của nó, vạn vật đều mang
tính thống nhất lẫn tương phản trong chính bản thân nó. Điển hình như ngọc vậy,
phỉ thuý tuy nhìn rắn chắc hơn ngọc bích, nhưng nếu ném xuống đất thì rất dễ
dàng vỡ vụn ra từng mảnh, cho nên độ cứng càng cao lại càng không rắn chắc.
Cũng giống như sự kiên cường, người có tính cách càng cứng cỏi, thường thì nội
tâm càng yếu đuối, một chén sành mong manh dễ vỡ.
Thiếu Phi trước khi cúp máy đã nói với anh, "Thật
ra Hân Nhan rất đáng thương, mẹ của cô ấy coi con gái mình như là kẻ thù, nhưng
mà chuyện này nói ra rất dài dòng. Anh, anh phải tìm cô ấy trở về, đừng để cô
ấy gặp chuyện bất trắc."
An Thành thở dài, đi đến trước mặt cô, nói, "Đừng
khóc nữa, tôi đưa cô về nhà."
Cô ngẩng đầu, chất rượu trong người giờ phút này mới
phát tác dụng, ánh mắt mơ màng nhìn anh, chất chứa gì đó ưu thương, lẩm bẩm
nói, "Nhà ư? Tôi... Làm gì có nhà..." Trông như một con vật bị lạc
đường, có chút đáng thương lại có chút đáng yêu.
An Thành lúc này mới nhận ra, những cô gái mà anh đã
quen trước kia, vẻ mặt để người ta thương tiếc đều rất giả tạo, cũng vì muốn
nịnh nọt đàn ông nên phải làm ra vẻ thế. Trước mặt cô gái này, tuy say rượu lại
nôn thốc làm bộ dạng lôi thôi lếch thếch, nhưng chính dáng vẻ mơ màng say loáng
choáng này lại khiến người ta thật sự đau lòng. Khó trách vừa rồi trong xe anh
còn muốn ôm cô vào lòng, đó cũng xuất phát từ bản năng bảo vệ những ai yếu
đuối.
Anh đi ra phía trước kéo cô đứng dậy, nhưng cô lại
chẳng chịu phối hợp, giãy mạnh, "Tôi không muốn đi theo anh..."
Trên đường không ít người đang qua lại, nhìn thấy bọn
họ như thế, cũng vòng đường mà đi, chỉ liếc nhìn ti tí.
Anh phát bực, nóng nảy giữ chặt tay cô, kiên quyết kéo
cô vào trong xe. Cô càng vùng vẫy dữ dội hơn, nhưng sức lực yếu ớt ấy chẳng thể
nào đấu lại sức lực đàn ông của anh, chống cự vài lần rốt cục cũng bị anh lôi
vào trong xe, khoá cửa lại. Không biết trong mắt người ngoài, anh có được xem
như tên ác ôn lừa đảo bán người hay không nữa.
Mở cửa xe bên kia ngồi vào trong, anh đưa cho cô chai
nước và hộp khăn giấy rút, lại hỏi cô, "Cô sống ở đâu?"
Cô bình tĩnh lại, lúc nãy vừa khóc vừa chống cự cũng
mệt mỏi rồi, tựa vào cửa sổ xe từ từ nhắm mắt lại, nhưng cũng còn đủ sức cạnh
khoé với anh, "Không nói anh biết." Phát âm từng chữ mơ hồ, như đang
ngậm kẹo trong miệng.
Anh hít sâu một hơi, "Rốt cục là ở đâu?"
Cô cười lém lỉnh, tỏ vẻ ngốc ngếch, "Anh đoán
đi."
Một cô gái uống say, dĩ nhiên là nói chuyện cũng không
được bình thường, An Thành đau đầu không thôi, chỉ phải khởi động xe, chạy thẳng
về nhà mình.
Lúc đến nhà, cô đã ngủ gật trên xe. Anh ôm cô
vào trong phò