iếu Phi, huống chi những năm này Thiếu Phi giúp cô rất nhiều,
nếu cậu ta có xảy ra chuyện gì, bất luận thế nào cô cũng sẽ giúp đỡ. Bởi vì lo
lắng, lòng cô thấp thỏm không yên.
Sau khi tan ca vội vàng chạy đến nhà hàng, thấy An
Thành ăn mặc tươm tất ngồi ở chỗ kia, vẻ mặt thong dong bình tĩnh.
Vừa ngồi xuống, cô đã hỏi ngay, "Anh An, Thiếu
Phi xảy ra chuyện gì rồi hả?"
Anh cười đưa menu cho cô, "Cô Lục, gọi đồ ăn
trước đi."
Không thể không nói, nụ cười của anh rất đẹp, rất cởi
mở, giống như cậu thanh niên mới trạc hai mươi tuổi, trên người hào quang chói
loá, khiến lòng người ấm áp.
Gọi đồ ăn xong, cô lại hỏi tiếp chuyện của Thiếu Phi.
Anh cười, gượng gạo nói, "Cô đúng thật là cố
chấp." Đôi mắt đen bóng nhìn thẳng cô, biểu lộ rất thản nhiên, "Thiếu
Phi không có việc gì, là tôi muốn cùng cô ăn cơm mà thôi."
"Anh..." Cô tức giận muốn chết.
Cầm túi xách muốn rời khỏi, lại bị anh bắt lấy tay,
nét mặt anh hơi khó coi, "Ngày đó cô ói hết lên người tôi, tôi còn cõng cô
trên lưng vào thang máy, cô la ó om sòm, rồi lại không nói không rằng biến mất.
Tôi còn chưa tính chuyện cô không mời tôi ăn cơm nói cảm ơn, chả lẽ ăn bữa cơm
với tôi cũng thiệt thòi cho cô lắm sao?"
Một tràng lời nói khiến Hân Nhan á khẩu không trả lời
được. Hôm đó sáng sớm phát hiện mình tỉnh lại ở một nơi xa lạ, mới nhớ đến bản thân
uống rượu say, đương nhiên cũng đã làm ra không ít trò hề, cô cảm thấy mất mặt
vô cùng, hận không thể tức tốc ra khỏi chỗ đó. Trong lòng thầm tính nấu nồi
cháo xem như là lời cám ơn, mai mốt gặp lại cũng coi như không thấy, dù sao hai
người cũng không quen biết, cô thật sự không muốn chịu ơn người kia. Hân Nhan
mong muốn đem chuyện đó như bảng đen thần kỳ lau một cái là sạch ngay, vậy thì
làm sao còn dám liên lạc để cảm ơn anh chứ?
Anh cười, nụ cười rất hào hoa, "Cô Lục, mời cô ăn
cơm cũng phải đạo thôi, Thiếu Phi là em họ thân nhất của tôi, nó đã thích cô
như vậy, là anh em với nhau tôi cũng phải quan tâm cô một chút." Nói xong
mấy lời này, anh thầm khinh bỉ bản thân mình, An Thành à An Thành, mày chừng
nào lại biến thành một kẻ tiểu nhân hèn hạ thế này, vì muốn tiếp cận một cô
gái, năm lần bảy lượt lấy em họ mình ra làm cái cớ. Thế nhưng mà cũng hết cách rồi, anh thật sự không kiếm được lý do nào
tốt hơn. Nếu như dùng cách đeo đuổi những bạn gái trước kia, gọn gàng dứt khoát
nói họ: "tôi có hứng thú với cô", ly nước bên kia của cô chắc chắn anh sẽ hứng hết. Cô
không hề giống những người khác, anh cũng không muốn đối xử với cô giống như kẻ
khác.
Hân Nhan thề thốt phủ nhận, "Không phải, anh An,
anh hiểu lầm rồi, tôi và Thiếu Phi chỉ là bạn bè mà thôi."
Anh giả bộ ngạc nhiên, "Ồ? Là tôi hiểu lầm rồi
sao? Vậy bữa cơm này coi như lời xin lỗi, cô Lục không cần tiếc tiền thay tôi
đâu."
Rốt cục mới thấy cô nở nụ cười, lộ ra chiếc răng khểnh
đáng yêu, hàm răng trắng, đôi mắt sáng long lanh, rất là chói mắt, "Gọi cô
Lục nghe xa lạ quá, anh An, anh gọi tôi Hân Nhan là được rồi."
Anh cũng không khách sáo tiến thêm một bước,
"Được, tôi cũng hy vọng cô gọi thẳng tên tôi, An Thành."
"Được."
Bầu không khí rất hoà thuận. Anh không vội, từ tốn cắt
miếng thịt bò cà ri, ngược lại còn rất thích cảm giác này, mong nó cứ kéo dài
mãi. Anh đã nhiều năm không màng đến tình yêu, không phải là không muốn, mà là
tìm không thấy cảm giác rung động như xưa. Hai mươi tám tuổi, sự nghiệp lên như
diều gặp gió, thế mà tình trường lại lận đận. Sự xuất hiện của Hân Nhan vừa vặn
lấp vào khoảng trống ấy, tuy không biết sự xuất hiện của cô tốt đến dường nào,
nhưng cô xuất hiện rất đúng lúc, như thể nắng hạn gặp mưa rào, vô cùng quý báu.
Dùng bữa xong, Hân Nhan đứng trước cửa nhà hàng đợi An
Thành lái xe đến.
Một cô bé khoảng chừng mười tám mười chín tuổi ôm một
bó hoa hoa cẩm chướng to đi đến trước mặt Hân Nhan, hỏi, "Chị ơi, mua hoa
tặng mẹ đi."
Hân Nhan lúc này mới nhớ đến ngày mai là Ngày của Mẹ.
Bó hoa cẩm chướng màu hồng toả hương thơm ngát, trông
rất đẹp.
Hân Nhan nhìn bó hoa trâng trâng, cô bé bán hoa dè dặt
gọi, "Chị ơi?"
Cô định thần lại, lắc tay, mỉm cười nói với cô bé bán
hoa, "Cảm ơn, chị không mua."
Nụ cười của cô bé ấy rất yên bình, như đoá hoa cẩm
chương màu hồng trước mặt vậy, dù không phải quá bắt mắt, nhưng rất trẻ trung
tươi tắn. Chỉ là vẻ mặt có chút buồn bã.
Cô bé bán hoa thất vọng, quay người rời đi.
"Đợi một chút, anh mua một bông."
Giọng nói trầm ổn của An Thành vang lên phía sau.
Hân Nhan kinh ngạc quay người.
An Thành đi đến bên cô, ánh mắt vui vẻ ấm áp, móc tiền
ra trả, "Bao nhiêu một bông?"
Sau khi lên xe, An Thành bỗng nhiên đưa đoá hoa cẩm
chướng đến trước mặt Hân Nhan, cười nói, "Tặng cho cô."
Hân Nhan kinh ngạc, "Cho tôi? Sao anh không tặng
cho mẹ anh ?"
An Thành không màng đến câu hỏi của cô, đáp lại,
"Mẹ tôi không thích mấy thứ này, bà chỉ thích trồng hoa thôi, ghét nhất là
những đoá hoa rất đẹp lại bị người ta cắt đem bán. Nãy thấy cô bé bán hoa đó ủ
rũ, nên tôi mới mua, thôi thì tặng cô vậy."
Hân Nhan run sợ một giây, sau