lại, anh giữ đầu cô, cúi người hôn như vũ
bão. Hai người đã khao khát nhau quá lâu rồi, nỗi nhung nhớ nhen nhom trong
tim, đốt cháy mọi lí trí, chỉ còn lại tro bụi. Đôi môi anh nóng bỏng như lửa,
cấu nghiến lấy đôi môi của cô, cứ như trừng phạt, như chờ đợi cô nồng nhiệt đáp
lại, Cô từ từ giơ tay ra, ôm lấy cổ anh, hôn anh đắm đuối, cháy cùng với ngọn
lửa tình ấy.
Bỗng dưng điện thoại An Thành reo lên.
Cô bừng tỉnh, đẩy anh ra, ổn định lại hô hấp.
Đôi môi đã đỏ mọng như lửa rực cháy.
An Thành nhìn màn hình, là Ngữ Thiên gọi đến, anh
không bắt máy, lập tức cúp cuộc gọi.
Anh nắm chặt lấy tay cô, sợ cô rời khỏi, rành mạch nói
với cô từng chữ một: “Lục Hân Nhan, cả đời anh chỉ quay lại tìm em một lần
thôi. Nên bây giờ anh hỏi em, em có muốn ở bên anh không?”
Bỏ lỡ lần này, có thể là bỏ lỡ cả đời.
Hân Nhan im lặng trong giây lát.
Thời gian như lắng đọng.
Nhưng hơi thở của hai người thật rõ ràng, cô nghe rõ
mồn một, cũng cảm nhận rõ tình cảm của anh.
Cuối cùng, cô từ từ rút tay, cũng như từ từ dập tắt
ngọn lửa đang cháy hừng hực đó.
Lát sau, An Thành nghe thấy cô nói: “An Thành, giữa
chúng ta đã chấm dứt rồi. Trễ rồi, em thật sự phải đi tìm Cẩn Niên.”
Trái tim anh, như từ trên cao chót vót rơi xuống đất,
vỡ vụn, tan thành từng mảnh.
Thậm chí có nhặt nhạnh từng mảnh vỡ ấy lên, cũng không
còn toàn vẹn như trước kia.
Anh tuyệt vọng nhắm mắt lại, rồi mở ra, buông tay ra,
cũng hời hợt trả lời: “Được thôi, từ nay anh sẽ không tìm em nữa. Em xuống xe
đi, Hân Nhan.”
Cô mở cửa xe, bước xuống.
Anh khởi động xe, phóng đi trước mắt cô, nháy mắt đã
không thấy nữa.
Lúc này cô mới rơi nước mắt, từng giọt lệ tuôn trào từ
khoé mi.
Mặc trên người bộ lễ phục đắt tiền, lang thang trên
đường phố vắng tanh, có lẽ trong đêm tối lạnh lẽo này không ai cô độc và kì dị
bằng cô.
Nửa đêm Hân Nhan mới trở về căn hộ của Cẩn Niên.
Anh ta mở cửa với vẻ mặt hằm hằm, song thấy cô khóc
nhòe cả lớp phấn, chợt thừ người lặng đi.
Sau cùng, cố kìm nén tất cả sự giận dữ, anh ta ôm cô
vào lòng, nhè nhẹ vuốt ve tấm lưng mảnh mai của cô: “Em về là tốt rồi.”
Nhưng Hân Nhan vùng vẫy khỏi người anh ta, thờ ơ nói:
“Tôi đi tắm.”
Lê cả người mệt nhoài, cô chầm chậm đi lên lầu.
Chiếc váy đỏ dài thướt tha trên đất, cứ như một đóa
hoa anh túc nở rộ, rạng rỡ yêu kiều đến dường nào.
Anh ta tựa vào cửa sổ sát đất bên cạnh, mải miết nhìn
bóng lưng của cô, miên man trong hồi ức xa xôi.
Lần đầu tiên gặp cô, là trước cửa một nhà hàng ở Bắc
Kinh.
Cô gái ấy có nụ cười khuynh thành, gương mặt tươi như
hoa cùng má lúm đồng tiền xinh xinh, hình bóng của cô gái ấy đã in sâu trong
lòng anh, như hoa anh túc gây nghiện vậy, muốn cai cũng không cai được.
Lúc đó anh mới ăn xong, đứng chờ xe tới.
Còn cô cũng đứng ngoài cửa.
Đêm đó là sinh nhật của Vy Vy, cả nhóm người cô không
quen biết ai suốt buổi cứ ầm ĩ. Cô vốn thích yên tĩnh, nên mới dự tiệc được nửa
chừng cô cảm thấy ngột ngạt đến khó chịu, nên ra ngoài cho thoáng.
Anh ta và cô, chỉ đứng cách nhau vài bước chân.
Trong lúc vô tình, Cẩn Niên xoay lại trông thấy cô.
Cô đang mặc chiếc áo khoác màu đỏ thẫm, hai tay đút
túi, mắt nhìn về nơi xa, ánh nhìn hờ hững xa xăm. Hôm đó thành phố B tuyết đang
rơi, những bông hoa tuyết tung bay trong gió rơi lững lờ, bầu trời bao la âm u.
Cẩn Niên lẳng lặng nhìn cô, hơi thất thần, cảm thấy cô gái ấy như muốn hòa cùng
với cảnh tuyết rơi trước mắt, đẹp dịu dàng như bức tranh sơn thủy hữu tình, chỉ
như vậy thôi cũng đã làm lòng anh bồi hồi xao xuyến.
Một đứa con nít đang chơi đùa chạy tới, không cẩn thận
đụng phải cô. Cô bất ngờ quay lại, đưa tay đỡ lấy đứa bé.
Đứa bé nũng nịu nhận lỗi: “Xin lỗi chị.”
Cô cười nhẹ, nói khẽ: “Tuyết đang rơi, đường trơn lắm,
em cẩn thận đấy.”
Đứa bé gật đầu, lại nhào vào lòng mẹ.
Cô vẫn giữ nụ cười dịu dàng đó, quay lưng, trở vào nhà
hàng.
Từ đầu đến cuối, cô tha thướt như làn nước, để lại ấn
tượng sâu sắc trong lòng Cẩn Niên như vết mực đậm khó phai. Anh không biết tại
sao mình vừa thấy đã yêu, chỉ biết rằng nụ cười tươi tắn ấy của cô, như rót mật
ngọt vào tim anh, khiến cho anh không thể nào quên. Có thể đây chính là số trời
đã định.
Sau này, anh liên tục dò la tin tức về cô.
Cho đến khi anh hỏi thăm về cô qua Vy Vy.
Nhưng anh không ngờ, Vy Vy biết rõ người mà anh tìm là
Lục Hân Nhan, nhưng lại cho đưa anh cách liên lạc với Lục Hân Duyệt. Trớ trêu
làm sao, anh và tình cảm chân thành với người anh yêu nhất, đã lỡ duyên từ đây.
Đó cũng là lí do mà tại sao đến giờ anh vẫn không cam
tâm.
Hân Nhan không bao giờ hiểu, mùi vị lỡ chuyến xe ngày
đêm ngóng trông là như thế nào, bởi vậy cô không hiểu anh, không hiểu tại sao
anh dùng đủ mọi cách giữ cô bên mình.
Anh chỉ là quá khao khát có được một người thôi.
Niềm khao khát đã từ lâu lắm rồi.
Vậy mà, tại sao càng nắm chặt tay cô, anh lại cảm thấy
cô càng rời xa anh?
Sáng sớm, Hân Nhan nửa quỳ bên bồn cầu, không ngừng
nôn mửa.
Tiếng chuông điện thoại reo không ngừng.
Tiếng nôn cùng tiếng chuông điện thoại đồng thời tạo
ra một phả