càng thanh minh càng tự nhận
mình sai. Qua vài ngày nữa, bọn họ nói đủ rồi, chuyện này tự nhiên cũng sẽ lắng
xuống thôi. Nếu không phải có người muốn đối phó với Kha thị, vậy thừa dịp này
ép kẻ đó giấu đầu lòi đuôi, anh cũng muốn biết đối thủ là ai."
Hân Nhan hơi nghiêng đầu, cười như không cười:
"Nói không chừng hồ ly kia chính là tôi."
Anh ta nhìn cô, khẽ lắc đầu, vẻ mặt trầm tĩnh:
"Em đã phủ nhận không phải mình làm, anh tin em. Huống hồ, em không phải
người như vậy."
Cô tiếp tục đọc báo, không để ý đến anh ta.
Nằm viện mấy ngày nay, Hân Nhan và Cẩn Niên ở chung,
mối quan hệ của hai vẫn thế không quá xa cách cũng chẳng gần gũi, khách sáo giữ
lễ. Không ai chọc giận ai, cả hai như cặp tình nhân trong mắt người khác.
Có một lần, cô y tá còn hâm mộ nói với Hân Nhan:
"Cô Lục, có người bạn trai như vậy, cô hạnh phúc thật."
Hân Nhan cười đến lạnh nhạt.
Tô Vãn đến thăm cô một lần, nắm chặt tay Hàn Phong, tình
nồng thắm thiết. Trải qua trắc trở, bọn họ đã biết trân trọng đối phương.
Cẩn Niên đúng lúc cũng ở đây, Tô Vãn làm việc bên mảng
tài chính và kinh tế, đương nhiên nhận ra anh ta, vô cùng kinh ngạc xen lẫn vui
mừng, bệnh nghề nghiệp lại nổi lên: "Anh Kha, không biết anh có bằng lòng
tiếp nhận phỏng vấn của tạp chí chúng tôi hay không?"
Cẩn Niên dịu dàng nhìn Hân Nhan, vẻ mặt cô không chút
thay đổi nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm tư không biết đang ở nơi nào nữa. Anh ta tao
nhã cười: "Tôi sẽ suy nghĩ đề nghị này."
Sau đó, Cẩn Niên ra ngoài nghe điện thoại, Tô Vãn đi
đến trước mặt Hân Nhan cười hí hửng: "Giỏi nha, đầu tiên là An Thành, bây
giờ lại là Kha Cẩn Niên, tôi phát hiện, cô đúng là có số đào hoa thật."
Hân Nhan khép lại tờ báo trong tay, thản nhiên nói:
"Tô Vãn, tôi muốn từ chức."
"Tại sao?" Tô Vãn kinh hãi, "Cô đang
làm rất tốt, sao đột nhiên lại muốn từ chức? Cô đi rồi tôi phải làm sao bây
giờ?"
Hân Nhan khẽ cười: "Không có gì, chỉ là muốn rời
khỏi nơi này."
Những lời này vừa lúc Cẩn Niên đẩy cửa vào nghe rõ
rành mạch.
Anh ta cau mày, hai tay khoanh ở trước ngực, lạnh lùng
nhìn cô.
Mà cô cũng lẳng lặng nhìn lướt qua anh ta, chỉ dừng
lại một giây, rồi dời ánh nhìn đi ngay.
Tô Vãn và Hàn Phong đi rồi, anh ta mới bước tới, lạnh
giọng chất vấn: "Em lại muốn trốn sao? Lần này muốn trốn đến nơi nào
nữa?"
Hân Nhan cười: "Anh căng thẳng cái gì? Tôi cũng
chỉ là muốn xuất viện thôi."
Sau khi cắt chỉ, Hân Nhan mới bắt đầu tập đi chầm
chậm. Thấy cô bước đi khó nhọc, Cẩn Niên có vài lần dìu cô, nhưng đều bị cô đẩy
ra.
"Tôi tự đi được rồi."
Cảnh tượng này, có chút giống một năm về trước.
Khi đó cô mới vừa mới tháo bột, bắt đầu tập đi trong
đau đớn đằng đẵng. Nhưng lúc đó, tính tình của cô còn tệ hơn bây giờ rất nhiều,
hở chút là đánh vào chân mình, khiến hộ lý bị doạ sợ đến tái mặt, ngay cả can
ngăn cũng không dám. Vẫn là Cẩn Niên hiểu cô, cứ mỗi khi cô bắt đầu cáu kỉnh,
anh ta túm chặt lấy cánh tay của cô, kéo cô lại gần mình, cúi đầu nhìn thẳng
vào ánh mắt của cô, rành rọt nói tiừng chữ từng chữ: "Lục Hân
Nhan, nếu em muốn rời khỏi anh, tốt nhất em nên học được cách tự đi
trước."Cô nghe xong những lời này, quả
nhiên bình tĩnh lại, chuyên tâm tập luyện.
Nửa tháng sau, ngay sau khi không cần nạng để đi lại,
cô lập tức trốn khỏi anh ta.
Bây giờ, Cẩn Niên nhìn bộ dạng cô giống đứa trẻ đang cố
gắng tập đi, không biết vì sao lại cảm thấy có lẽ cô sẽ chạy trốn khỏi anh ta
một lần nữa. Điều này khiến lòng anh ta khó chịu xen lẫn xót xa.
So với một năm trước, hiện tại cô đã bình tĩnh hơn rất
nhiều. Không cãi nhau, cũng chẳng cáu gắt với anh ta nữa, dường như anh ta chỉ
là một người xa lạ, như một con búp bê có để ở trước mặt thì cô cũng không buồn
nhìn, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Cô cũng chưa bao giờ ở trước mặt
anh ta nhắc đến An Thành, cũng không tỏ ra quá đau lòng, nhìn như đã quên người
kia rồi. Cẩn Niên quả thật không thể hiểu thấu suy nghĩ trong lòng của Hân
Nhan, cô giống như đã không còn cảm xúc vui buồn hay hờn giận, không còn sức
sống, giống như một ly nước lọc vô vị.
Anh ta không biết phải làm sao mới có thể hoàn toàn bẻ
gẫy đôi cánh kia, giữ cô mãi mãi ở bên mình.
Một tuần nữa lại trôi qua, Hân Nhan đã có thể đi chậm
chầm vài vòng trong vườn hoa, tuy rằng lúc đầu vẫn còn khập khiễng, thế nhưng
giờ đã đỡ hơn nhiều rồi.
Cẩn Niên đến vườn hoa tìm cô, cầm áo khoác lên người
cô: "Tuy thời tiết bây giờ ấm áp, nhưng em vẫn chưa khoẻ hẳn, sau này ra
ngoài nhớ phải khoác thêm áo."
"Ừ." Cô đáp gọn.
Anh ta tiếp tục nói: "Buổi tối cùng anh tham gia
tiệc rượu, về nhà chuẩn bị một chút đi."
Cô ngẩn người, vừa cười vừa nói: "Anh có chắc là
muốn dẫn theo một người chân thọt như tôi tham dự không?"
Trong nụ cười pha chút thoải mái, đã lâu rồi anh ta
không thấy dáng vẻ dí dỏm này của cô.
Anh ta nhịn không được cúi người hôn nhẹ lên khóe môi
của cô: "Đừng nói bậy. Không ai có thể đẹp hơn em hết."
Cẩn Niên chọn cho cô một váy dài màu đỏ như rượu vang,
dài đến mắt cá chân, vừa vặn có thể che hết chân của cô, như vậy lúc bước
