cứ nghĩ loại chuyện bắt cá nhiều tay này, chỉ có thể
là An Thành làm chứ không phải cô. Nhưng mà, cô đừng trách tôi nhiều chuyện,
rốt cục người đàn ông nào có thể khiến cô bỏ qua người ưu việt như An Thành
chứ?"
Hân Nhan cười, dưới ánh đèn lay lắt khuôn mặt cô hơi
tái nhợt, nói những lời không liên quan chút nào: "Tô Vãn, thật ra tôi là
một người phụ nữ xấu xa. Tôi trước kia cùng bạn trai của em gái ruột dây dưa
không rõ, bây giờ lại tổn thương An Thành."
"Đừng nói bản thân như vậy” Tô Vãn nâng ly rượu
lên, cùng cô chạm ly, "Trước đây, tôi cũng từng nghĩ những người bắt cá
hai tay là những kẻ đáng hận nhất trên thế gian này. Thế nhưng khi tôi và bạn
trai cũ của mình cũng dùng dằng mãi, mới biết được, có những chuyện, thân bất
do kỷ. Cô không xấu, tôi cũng không xấu, mà cái xấu chính là..." suy nghĩ
một chút, lại nói tiếp, "Tình yêu? Ôi !!! Sao tôi có thể nói văn vẻ thế
nhỉ."
Nói xong đến cả chính mình cũng không thể hiểu nổi mà
ngu ngơ cười.
Hân Nhan cũng muốn cười, lại cười không nổi. Quay đầu
sang, hỏi Tô Vãn: "Cô và Hàn Phong sao rồi?"
Tô Vãn lắc đầu, vẻ mặt cũng rất bình tĩnh: "Kết
thúc rồi. Anh ấy không cho tôi cơ hội giải thích, tôi cũng không còn mặt mũi
nào mà gặp anh ấy nữa. Nghĩ lại lúc đầu tôi quen anh ấy, thật sự chỉ vì tôi
muốn quên đi bạn trai trước mà thôi. Tình yêu là thế, yêu thì tổn thương người
khác, mà không yêu cũng khiến người ta đau khổ."
"Vậy bạn trai cũ của cô thì sao? Anh ta quay về
tìm cô, không phải như cô vẫn hy vọng sao?"
Tô Vãn cười buồn bã: "Đến giờ tôi mới hiểu ra, hy
vọng chỉ là hy vọng thôi. Tôi lúc trước luôn nhớ thương anh ta, từ lâu đã không
còn là tình yêu nữa, mà là vì không cam lòng. Giống như một đôi giày cao gót cô
muốn mua từ lâu bỗng dưng người ta lại nói là đã hết hàng, chờ đến lúc cô rốt
cục mua được, lại phát hiện sớm đã hết mốt rồi, cô vốn không thích kiểu giày đó
nữa rồi. Giờ thì tôi đã xác định, tôi chỉ yêu Hàn Phong. Đáng tiếc..."
Cô ấy vẫn lắc đầu, ánh mắt rất bình thản, tựa như cam
chịu số phận.
Hân Nhan cầm ly rượu trong tay một hơi uống cạn.
Rõ ràng là rượu rum, chẳng hiểu sao lại có vị đắng
chát thê lương.
Hân Nhan nói: "Trước đây điều tôi hối hận nhất,
là đã đến thành phố B sau khi ba tôi qua đời. Còn bây giờ chuyện tôi hối hận
nhất, chính là đã đến thành phố S này sau khi em gái qua đời."
Tô Vãn khó hiểu nhìn cô, mắt mơ mơ màng màng, đã có
chút ngà ngà say.
Mà Hân Nhan cũng không giải thích.
Cuối cùng, Hân Nhan vẫn như trước kia ‘mọi người đều
say mình ta tỉnh’, như thể càng uống rượu nhiều bao nhiêu lại càng tỉnh táo bấy
nhiêu. Mà Tô Vãn thì “mượn rượu giải sầu sầu càng thêm sầu”, đến mức say mèm,
vừa ôm cô vừa khóc nháo lên. Bên trong quán bar không ít kẻ không đàng hoàng
muốn đến làm quen, đều bị vẻ mặt lạnh lùng của Hân Nhan đuổi đi mất.
Sau đó, cô tìm di động của Tô Vãn, gọi cho Hàn Phong.
Lòng không hiểu sao lại cảm thấy chua xót.
Cô nhớ lại, lúc trước quen biết An Thành, cũng vì
Thiếu Phi uống rượu, cô phải lấy điện thoại của cậu ta gọi vào số điện thoại
đầu tiên trong danh bạ.
Hàn Phong rõ ràng cũng không muốn nghe điện thoại của
Tô Vãn, không chút do dự liền tắt.
Hân Nhan lại dùng di động của cô gọi cho anh ta, Hàn
Phong bắt máy, vì có chút rượu trong người nên cô liền mắng anh ta: "Hàn
Phong, anh có phải là đàn ông không? Anh trốn thì có tác dụng gì sao? Anh nghe
rõ cho tôi, trong lòng Tô Vãn từ đầu đến cuối cũng chỉ có một mình anh, không
có người khác. Nếu cô ấy không yêu anh, cô ấy lại đi giải thích nhiều với anh
như vậy sao? Tô Vãn uống say rồi, nếu trong lòng anh còn có cô ấy, thì lập tức
đến đón cô ấy đi!"
Tô Vãn ở bên cạnh say khướt, khóc mắng: "Hàn
Phong, anh là tên khốn! Ai yêu anh chứ! Anh cút càng xa càng tốt cho
tôi..."
Thiếu chút nữa là cắm đầu té xuống đất.
Hàn Phong nghe được giọng của Tô Vãn, im lặng một lúc,
cuối cùng nói: “Hai người ở đâu? Tôi đến ngay."
Sau khi Hàn Phong tới, Tô Vãn ôm chầm lấy anh ta, khóc
rống lên, kéo áo anh ta đến nỗi nhăn nhúm, nước mắt nước mũi tèm lem trên áo.
Hàn Phong dịu dàng ôm cô ấy, mặc cho Tô Vãn khóc bù lu
bù loa.
Cuối cùng vỗ nhẹ lưng Tô Vãn, nhỏ nhẹ nói: "Được
rồi, là anh sai, là anh không tốt, em đừng khóc nữa, chúng ta về nhà
thôi."
Tô Vãn ghì anh ta : "Sau này anh không được bỏ
mặc em!"
Anh ta gật đầu: "Được, anh hứa sau này sẽ không
như vậy nữa."
Đến lúc họ đi, Hàn Phong mỉm cười với Hân Nhan, chân
thành tha thiết nói: "Hân Nhan, cám ơn cô."
Hân Nhan cũng cười đáp lại: "Phải đối xử tốt với
cô ấy đấy."
Anh ta nhìn Tô Vãn đang ngủ trên xe, ánh mắt tràn ngập
dịu dàng: "Tôi biết."
Trở lại nhà của Cẩn Niên, Cẩn Niên nhìn cô người đầy
mùi rượu và thuốc lá, cau mày: "Em ra ngoài uống rượu sao?"
Hân Nhan vừa giương mắt, cười như không cười:
"Thì sao, làm anh không vui hả? Tôi nói anh biết, tôi không chỉ uống rượu,
ta còn đi gặp An Thành nữa."
Cẩn Niên nắm lấy cánh tay của cô, hơi siết chặt, sắc
mặt xanh mét: "Em đang thách thức tính nhẫn nại của anh đấy."
Cô cười khẽ, vùng tay khỏi tay anh ta, lảo đả