nh An Thành.
Vừa thấy cô đến, An Thành vội nắm tay cô, như thể muốn
bóp nát, cũng có lẽ sợ rằng chỉ cần anh nắm lỏng một chút, cô lập tức sẽ bỏ đi
ngay. Đầu tóc anh rối bời, ánh mắt hằn lên những vệt máu, râu mọc lởm chởm, bộ
dạng suy sụp khiến lòng người đau đáu.
Anh nhìn cô vẻ đầy giận dữ, ánh mắt như muốn nhìn thấu
tâm can cô: "Em đã ngủ với hắn?"
Cô trầm mặc, ngay cả đối mặt với anh cũng không dám.
An Thành cho là cô cam chịu, ngầm thừa nhận. Thất vọng
buông tay cô ra, trong ánh mắt lộ ra đau đớn.
Bởi vì là buổi sáng, sương vẫn giăng kín bờ sông. Xa
xa phong cảnh chìm trong làn sương mờ ảo, thoắt ẩn thoắt hiện. Hân Nhan hi vọng
làn sương mù này sẽ dày hơn, để che lấp hết biểu cảm của An Thành, chỉ có vậy
lòng của cô sẽ không đau như thế này, cũng sẽ rời khỏi anh mà không luyến tiếc.
An Thành bỗng nhiên ôm cô vàomlòng, giọng nói khàn đi:
"Hân Nhan, sao em không nói lời gì, sao không giống trước kia cãi nhau với
anh? Em nói cho anh biết đi, tất cả chi là em gạt anh mà thôi, đúng
không?"
Viền mắt cô ướt nhoà, nhưng mà, cô lại cảm nhận được
bờ vai đã ươn ướt từ bao giờ.
Đó là nước mắt của anh.
Cô cắn mạnh môi, sau một lúc lâu, mới dùng giọng nói
lãnh đạm nói: "Anh đừng như vậy, An Thành, chúng ta đã kết thúc.”
Người cô rất lạnh, lạnh đến thấu xương.
Buộc chính mình phải nói tiếp: "Thật ra trong
lòng em vẫn chỉ yêu một mình Cẩn Niên..."
"Anh không tin, " anh cắt ngang lời cô, càng
ghì chặt cô hơn, "Em đã nói em yêu anh mà."
Cô dừng một giây, giọng nói lạnh nhạt lại cất lên lần
nữa: "Đó là gạt anh thôi. Em ở bên cạnh anh, chỉ vì muốn chọc tức Cẩn
Niên, thực tế em không hề yêu anh."
Những lời nói rành mạch lưu loát này, giọng điệu vừa
đủ dứt khoát, che dấu đi cõi lòng trĩu nặng đau tận xương cốt của cô.
Hóa ra nói những lời tổn thương người khác cũng không
khó, chỉ cần nhắm mắt lại, chìm vào trong bóng đêm vô tận, không cần phải đấu
tranh trong đớn đau.
An Thành đẩy cô ra, sững sờ nhìn cô: "Em thật sự
không yêu anh?"
Nét mặt cô không chút thay đổi: "Phải."
"Cho đến bây giờ cũng chưa từng yêu sao?"
“Trong lòng em từ đầu đến cuối chỉ có Cẩn Niên."
An Thành cười tự giễu, trong ánh mắt mang theo sự bi
thương oán hận: "Lục Hân Nhan, em là người phụ nữ vô tâm. Tôi trước kia
không biết vì sao lại yêu em, cứ tưởng rằng em thật sự yêu tôi."
Cô cười hờ hững: "Hiện tại anh đã biết rồi, còn
làm phiền em chi nữa? Chúng ta hợp được tan được, về sau làm bạn bè cũng tốt,
làm người xa lạ cũng được, sẽ không liên quan gì tới nhau nữa."
Anh lạnh lùng nhìn cô: "Được, sẽ không liên quan
nữa."
Hân Nhan ở lại ngoài bãi sông thật lâu.
Từ bãi sông số 1 thẫn thờ đi đến hai mươi mấy cây số.
Giống như một du khách thông thường, tỉ mỉ ngắm nhìn
kiến trúc từng tòa nhà, đọc kỹ càng câu chuyện lịch sử phía sau mỗi tòa nhà cao
tầng.
Hai bên đường tấp nập người qua kẻ lại, có người nhờ
cô chụp ảnh giúp, cô cầm máy chụp hình, lần lượt chụp từng gương mặt tươi vui
mà xa lạ. Cũng có người người đi rất vội vã, bước chân thoăn thoắt lướt đi.
Lúc sau, cô ngừng chân trước một toà nhà.
Cô nhớ lại, trước kia đã từng cùng An Thành uống cà
phê một lần trên lầu của toà nhà này. Cô còn nhớ rõ cô gọi một ly Espresso,
nhấp ngụm nhỏ, vị rất đắng, quả thực đắng không chịu nổi. Thấy cô nhíu chặt
mày, An Thành lại chẳng tỏ ra phong độ mà còn cười ha hả, cuối cùng lấy ly
Latte của mình đổi cho cô. Anh một hơi uống hết ly Espresso kia, không hề cảm
thấy đắng nghét, còn trịnh trọng mà nói với cô, "Có nằm gai
nếm mật, mới là người trên người." Câu
này khiến cô mỉm cười thật lâu.
Hai người ngồi ở vị trí có quang cảnh khá đẹp, có thể
nhìn thấy mặt sông yên ả, và phong cảnh bên kia bãi sông. Một bên sông thì mang
đậm dấu ấn lịch sử hào hùng, còn bên kia lại mang đậm hơi thở hiện đại, tạo nên
nét quyến rũ độc đáo chỉ có ở thành phố này.
An Thành khi đó hỏi cô: “Em thích bờ sông bên này hay
bờ sông bên kia?”
Lúc đó cô đã trả lời: "Bên này là đứng ở góc độ
lịch sử nhìn thế giới hiện đại, còn đứng ở bên kia thì lại nhìn lịch sử từ góc
độ hiện đại, nếu kết hợp cả hai lại thì càng tuyệt hơn”.
Anh nhìn cô một lát, vừa cười vừa nói: “Em hiểu thành
phố này còn sâu sắc hơn cả anh nữa”.
An Thành thực ra không biết, những lời này trước kia
khi cô và Cẩn Niên đến thành phố S, anh ta đã nói cho cô biết.
Vận mệnh của bọn họ, vô hình trung, từ lâu đã dây dưa
không dứt được.
Như mây mù lượn lờ trên bề mặt sông trước mắt, trông
không thấy tương lai, chỉ chìm ngập trong quá khứ.
Cô gọi điện thoại cho Tô Vãn: "Đột nhiên tôi muốn
uống rượu, cô có thể uống với tôi không?”
Tô Vãn tới quán bar, hỏi Hân Nhan: "Cô lạ lắm,
sao tự dưng lại muốn uống rượu thế?"
Hân Nhan thản nhiên nói: "Tôi vừa mới chia
tay."
Tô Vãn kinh ngạc: "Chia tay? Với An Thành hả? Tại
sao vậy?"
Hân Nhan lắc ly rượu, nhìn chất lỏng bên trong phản
chiếu lại hình ảnh chính mình, bởi vì đèn màu nhấp nháy mà biến thành đủ loại
màu sắc: "Vì một người đàn ông khác."
"Cô..." Tô Vãn càng ngạc nhiên, hồi lâu sau
mới thở dài nói, "Tôi
