iễn Ni cậu không sao chứ?” Chàng trai trước mặt vội vã đến đỡ tôi dậy, dìu tôi ngồi lại lên giường, đắp chăn cho tôi.
Thì ra là Tú Triêt.
“Sao tớ lại ở đây? Chẳng phải chúng ta ở công viên trò chơi sao?” Tôi đảo mắt nhìn căn phòng lộng lẫy xa lạ
“Đây là phòng tớ! Hôm qua cậu ăn chocolate nhân rượu bị say....”
Say vì ăn kẹo chocolate nhân rượu? Trời ơi, e rằng tôi là người duy nhất
toàn quốc, không, toàn thế giới, say vì ăn kẹo chocolate nhân rượu, mất mặt chết đi được!
Nên tớ đã bế cậu về nhà tớ.
“Bế về nhà cậu? Hả? Sao lại bế tớ? Cậu dám bế tớ khi chưa có sự cho phép của tớ hả?”
“Nhưng cậu say như vậy, mà lại vô cùng bạo lực..Đặc biệt là lúc đi qua ”lối
vào Triết Ni" tớ phải dốc bao nhiêu sức ra để bế cậu qua...
“Hả? Ý cậu tức là — cuối cùng tớ không thoát khỏi cái số chui lỗ chó ư?” Trời ơi, danh tiếng cả đời của tôi —
“Này, này, Tiễn Ni sao cậu nói khó nghe thế chứ, không được gọi là ”lỗ chó
chui“, nó có tên mà, là ”lối vào Triết Ni“. Đó là bí mật chỉ thuộc hai
đứa mình, Tiễn Ni cậu không nhớ à?”
“được rồi, được rồi. Tớ có nhà mà, sao lại đưa đến nhà cậu cơ chứ, tớ muốn về nhà..” Tôi AÒra nói vừa đẩy chăn ra, định bỏ đi
“Bây giờ cậu về á? Mới 5 giờ 43 phút, ười còn chưa sáng mà” Tú Triết gọi tôi lại. “hả? Vậy tối quá cậu....”
“Tớ cứ ngồi đây ngắm cậu thôi, có điều thời gian cũng tói nhanh thật,
những lúc ở cạnh cậu, thời gian hình như chạy nhanh hơn.... ..... Dù
là...dù là lúc vui vẻ hay buồn đau”
“Hử? Đau buồn? Có không? Hình như cậu chỉ cần ở cạnh tớ là đều vui hết mà, tớ không nhớ lúc nào ở cạnh tớ mà cậu đau buồn....”
Tú Triết sao thế nhỉ? Câu cuối cùng ấy sao nói có vẻ thương cảm thế? Không giống cậu ý chút nào! Ôi, không hiểu.
“Cậu thích Thuần Hy đúng không?”
“Cậu nói gì thế? Sao bỗng dưng lại hỏi câu này?”
"Lúc nãy say, chính cậu đã nói ra, cậu nói cậu thích Thuần Hy....mà còn gọi tên cậu ý
mãi, chẳng gọi tên tớ lần nào....... "
“A_A Tớ!”
“Cậu thích Thuần Hy thật sao? Tại sao cậu lại thích cậu ấy? Tại sao cậu không thích tớ chứ?”
"Tú Triết nhìn tôi vẻ đau buồn, đôi mắt to trong veo, ngập đầy nước mắt, tí tách rơi xuống, chảy thành hai dòng suối nhỏ trên khuôn mặt trắng trẻo
đẹp đẽ của cậu ấy.... .........
Trời ạ, Tú Triết khóc rồi, cậu ấy lại khóc, tôi đã làm Tú Triết khóc! Sao tôi lại hư hỏng thế chứ, quá hư hỏng.... ......
“Tú Triết, cậu sao vậy? Tú Triết cậu đừng khóc mà, Tú Triết, xin cậu đó, đừng làm tớ sợ được không?”
Tôi lúng túng luống cuống đưa tay lau nước mắt cho cậu ấy, tôi không muốn
cậu ấy khóc, không thể để người con trai rơi nước mắt vì mình nhiều như
vậy, sao tôi có thể khiến cậu ấy đau lòng buồn bã đến thế chứ. Tiễn Ni,
mi đối xử với Tú Triết như vậy là quá tàn nhẫn....
Tôi cố gắng lau, rồi lau, nhưng chẳng chút tác dụng. Lau khô, nước mắt lại chảy ra; lau khô, lại chảy ra...
“Tú Triết, Tú Triết, cậu đừng khóc nữa mà, cậu khóc nữa thì tớ cũng khóc đó, hu hu hu hu hu hu...”
Nước mắt tôi đầm đìa, như nhìn thấy bản thân mình ở Tú Triết, một người đã
đau lòng rơi nước mắt vì Thuần Hy, người đã hoàn toàn bất lực, hèn mọn
vô cùng trước mặt Thuần Hy.
Tú Triết, tại sao cậu ngốc tớ đến thế? Tớ không muốn cậu như vậy, không muốn.
“Tiễn Ni, Tiễn Ni sao mới thế mà cậu khóc dữ dội quá vậy? Đừng khóc nữa, tớ
không khóc đâu, nên cậu cũng nín đi nhé.” Bây giờ đến lượt Tú Triết quay sang an ủi tôi.
Nhưng tôi không kìm được nước mắt, bởi vì hiện giờ tôi khóc cho hai người,
cho Tú Triết và cho chính tôi.... .....
“Tớ cho cậu xem cái này” Tú Triết bỗng chạy đi mất.
Tôi tiếp tục khóc cho mình, mặc kệ cậu ấy.... ........ hu hu.... .....
“Xem này!”
Rất nhanh! Cậu ấy quay lại, trên tay cầm một quả trứng chim cút nho nhỏ,
chẳng nói chẳng rằng dùng nó để đón lấy nước mắt của tôi. Trong chớp
mắt, quả trứng chim cút nhỏ xíu đó đã ướt đẫm nước mắt của tôi.
“Quả trứng chim cút này chính là cậu!” Tú Triết trịnh trọng tuyên bố.
“ Cậu mới chính là trứng chim cút thì có!” Đúng là chịu không nổi tên
ngốc này, dám so sánh một cô gái xinh đẹp như hoa là tôi đây với quả
trứng vừa xấu xí vừa méo mó kia!"
“Oái, Tiễn Ni cậu đừng hiểu lầm mà, tớ nói thế là vì quả trứng chim cút này đã ăn bao nhiêu là nước mắt của cậu, nên đã có được linh hồn của cậu đó” Tú Triết lắc lấy lắc để
quả trứng chim cút trước mặt tôi.
“Thế rồi sao?”
“Cậu có
nghe nói đến một truyền thuyết cổ xưa thế này chưa, rất linh nghiệm! A0A Nghe nói, nếu một chàng trai thành tâm thành ý đặt một quả trứng chim
cút ướt nước mắt của cô gái mà anh ta yêu vào máy giữ ấm, dưới đáy lót
đấy cánh hoa hồng còn thấm sương mai. Mỗi buổi sáng lúc bảy giờ, thay
cánh hoa hồng cũ bằng những cánh hoa mới đúng giờ, và đặt những cánh hoa đã được thay thế vào trong một chiếc túi nhựa trong suốt đẹp đẽ, sau đó đặt chiếc túi vào đầu giường, mỗi tình yêu và nỗi nhớ cô gái với chiếc
túi hoa hồng đó, thì, quả trứng chim cút kia sẽ ấp ra một chú chim chút
con nho nhỏ trong vòng mười ngày, mà chàng trai có quả trứng chim đó
cũng sẽ có được tình yêu chân thành của cô gái kia.”
Tú Triết càng nói càng nghiêm t