tớ... nhớ bố quá.” Tôi nói dối, đến mắt cũng không chóp.
“Vậy tớ cho cậu mượn bố tớ này!”
Trời ơi, tên ngốc này! Nói chuyện như thể không suy nghĩ bằng đại não tí nào, cứ thẳng tuột ruột ngựa ra thế này à.
“Đó là bố cậu, có phải bố tớ đâu, mượn để làm gì?” -;-A
“Vậy, vậy hãy sinh con cho tớ đi!” Lại nói nữa rồi, tôi muốn chết quá đi!
Cứ nghe Tú Triết nói đến câu “Hãy sinh con cho tớ đi” là tôi thật sự muốn
chết quách cho xong. Đó là lời tỏ tình kinh điển của Tú Triết, vì mẹ cậu ấy đã bảo, nếu thật lòng yêu một cô gái, thì hãy để cô ấy sinh ra những đứa con chỉ thuộc về hai người, đó là cách biểu đạt tình yêu tốt nhất!
-,.-“
“Sao cậu cứ thích nói câu này mãi vậy? Tớ sắp giận rồi nhé. Vả lại, chuyện này có liên quan gì đến việc cậu cho tớ mượn bố cậu?”
“Sao lại không liên quan, quá liên quan đi chứ! Nếu cậu không sinh được con cho tớ, thì làm sao bố tớ trở thành bố cậu được?”
“Được rồi, được rồi, không nói với cậu nữa, dù sao đều là những logic quái
gở lung tung cả!” Tôi làm ra vẻ uể oải mặc kệ cậu ta nói.
“Tiễn Ni, cậu đừng giận mà, tớ đưa cậu đến một nơi rất vui nhé!” Tú Triết vừa nói, vừa xoay thật mạnh vô lăng xe.
“Tú Triết, cậu
làm gì thế? Làm tớ sợ chết đi được. Chúng ta đang đi đâu đây?” Tú Triết
lái xe nhanh như bay, cảnh vật hai bên đường trôi vùn vụt ra phía sau.
“He he, đến là biết ngay thôi.” Xúy, làm ra vẻ bí mật cơ đấy. Hồi lâu
sau, Tú Triết dừng xe lại.
“Chính là nơi này! A0A” Tú Triết vẻ
mặt hào hứng lôi tôi xuống xe. “* A_O* Tớ cứ tưởng là ở đâu chứ! Hóa ra
là công viên trò chơi à~.”
“ừ ừ, một nơi rất tuyệt đúng không?”
Tên này có phải quá ư ngốc nghếch không? Không nghe ra giọng điệu chế giễu của tôi hay sao? Mà lại còn hứng chí như thế chứ. A_T
“Tuyệt lắm à? Sao tớ không nhìn ra là tuyệt chỗ nào vậy?” Sorry, từ khi nhìn
thấy hai người “quá đẹp” kia, tôi chẳng còn chút tâm ưạng vui đùa nào
cả. =.=
“Tớ thấy tuyệt mà, mỗi lần tớ cảm thấy không vui đều đến
đây xả stress, chơi tất cả các ưò chơi sau đó những chuyện buồn bực đều
bay biến hết!”
Loại sinh vật tế bào đơn này cũng có lúc không vui sao? Có điều, đến công biên trò chơi để xả stress... Không hổ là tư duy kiểu Tú Triết!
“Tiễn Ni, Tiễn Ni, chúng ta vào trong chơi đi!”
“Chơi cái đầu cậu ấy, không thấy đã đóng cửa hết rồi à?”
"Chẳng sao, tớ biết một lối vào bí mật! ~A_A~'
Lối vào bí mật? A_0" He he, nghe có vẻ khá thú vị đấy chứ.
Khoan đã, Tú Triết, đây chính là “lối vào bí mật” cậu nói đó hả?! A_0“ Một
phút sau, đứng trước một ”lỗ chó chui" nào đó, tôi không kiềm chế nổi,
tức điên lên.
“Đúng thế, đây chính là 'lối vào bí mật' mà chỉ
mình tớ biết thôi đó, có điều bây giờ đã trở thành bí mật chung của tớ
và Tiễn Ni rồi. ^0^~ Sau ”mì Ni Triết“, ”lối vào Triết Ni" đã ra đời!
Vui quá đi mất!
“Lối vào Triết Ni?” Tôi còn tưởng là “Triết Ni
phải chui” cơ đấy! Cái tên gì mà xấu thế này, tôi chả thèm lấy tên mình
đặt cho cái lỗ bé xíu bẩn thỉu, cũ kỹ tiêu điều, mọc đầy cỏ dại mà chỉ
chó con mèo con mới chui vào nổi này!
“Tớ phải đi mua vài thức ăn vặt để chúc mừng thời khắc này! Tiễn Ni cậu muốn ăn gì?”
“Chả muốn ăn gì hết!” Tôi nhìn thấy cái “Lối vào Triết Ni” này là đã hết muốn ăn.
“Vậy cậu đợi nhé, tớ về ngay đây.” Tú Triết co cẳng chạy đến một cửa hàng gần đó.
“Tớ muốn ăn chocolate!” Tôi gào lên với bóng dáng dần nhỏ xíu của cậu ta.
Nếu tôi không giới hạn phạm vi, e rằng cậu ta sẽ mua hết cả cửa hàng
chưa biết chừng.
“OK~” bóng Tú Triết nhanh nhẹn luồn vào cửa hàng...
Sao Tú Triết vẫn chưa về nhỉ, chắc là không mua hết chocolate của cửa hàng người ta đó chứ?
Chán quá, cực kỳ chán, không đợi nữa, tôi vào trước đây.
Tôi nhảy phắt qua tường: động tác hoàn mỹ, tiếp đất vững vàng, 10điểm! Perfect.
Hừ hừ, chuyện vặt vãnh này sao làm khó thiếu nữ thiên tài thể thao Quách
Tiễn Ni này được! Tôi chả cần đi cái “Lối vào Triết Ni” dở hơi kia-
“Tiễn Ni, Tiễn Ni, cậu đi đâu rồi? Woa~, Tiễn Ni...” Cái giọng kêu gào kinh khủng kia mới nghe biết ngay là Tú Triết.
“Tú Triết, đừng gọi nữa, tớ đang ở trong này.” =.= Tôi ôm đầu thở dài, tiếng kêu gào của tên này chắc ngang cửa còi xe cảnh sát!
“ô, hehe, Tiễn Ni, đừng vội mà, tớ vào ngay đây.” Xúy-, tôi có vội gì đâu?
Ôi chằng đã nói sẽ vào ngay à? Sao lâu quá chẳng thấy bóng dáng đâu cả?
Cái “lỗ chó chui” ấy, không, “Lối vào Triết Ni” hình như có cái thứ gì
đó rất quái gở đang động đậy. “Tiễn Ni- thức ăn bị kẹt rồi...” ~—> . <— Tôi choáng, rốt cuộc cậu ta đã mua bao nhiêu món chứ? Rầm... xoạch xoạch... Tú Triết cuối cùng cũng vào được,
“Tiễn Ni, xin hãy
đánh giá động tác xuất hiện hoàn mỹ của tớ đi!” Cậu ta ôm túi thức ăn
rách tơi tả, xung quanh lổm nhổm thức ăn rơi vãi, ánh mắt lấp lánh, nhìn tôi vẻ mong chờ, chỉ thiếu phía sau không có hoa hồng để làm phông nền
thôi.
-_- Mau mau chuyến chủ đề!
“Tú Triết, mấy thứ này
chắc chắn không phải đều là chocolate đó chứ” “Đúng rồi, tớ đã mua hết
chocolate của cửa hàng mà!” Quả đúng thế...
Tôi ngồi xuống, lựa lựa chọn chọn đủ thứ chocolate vung vãi ừên đất... Tú Triết ngồi bên cạnh, nhìn tôi vớ