Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329885

Bình chọn: 7.00/10/988 lượt.

ầm thật. Khi cô ta vào trong trị liệu thì ném điện thoại cho tôi. Tôi lấy ra ném cho cô ta.

Vì xe Lâm ma nữ đỗ ở giữa chỗ rẽ, một chiếc xe đen không ra được

đường cái, ở bên cạnh bấm còi inh ỏi, thò đầu ra hét: “Xe việt dã thì

oách lắm sao?”

Giọng này rất quen, tôi nhìn người vừa hét, đeo cái kính râm to tổ

chảng, tóc bết thành mấy lọn như bạch tuộc, Audi, chính là phó tổng giám Tào. Trên ghế phụ là Lý Bình Nhi đang bực tức nhìn xe Lâm ma nữ chắn

đường.

Lâm ma nữ tiến lại: “Anh hét cái gì mà hét? Hét lại xem!”

Phó tổng giám Tào lúc này mới nhìn kỹ Lâm ma nữ, vội vàng xuống xe

xin lỗi: “Lâm tổng giám, ngại quá, tôi có mắt như mù, không nhận ra Lâm

tổng giám, mong chị lượng thứ, tôi đi đường khác!” Lão ta khúm núm.

Lý Bình Nhi thật sự bực mình rồi, mở cửa hét về phía chúng tôi: “Nói nhiều thế làm gì, cứ đâm tới đi!”

“Em ngậm mồm lại!” Bạch tuộc mắng Lý Bình Nhi, Lý Bình Nhi giật thót, vội vàng chui vào xe, nhìn thấy tôi thì lại chui ra, nhìn tôi với ánh

mắt khó tin, có lẽ cho rằng tôi đã câu được bà cô giàu có là Lâm ma nữ.

“Lâm tổng giám, xin lỗi, con gái không hiểu chuyện, xin lượng thứ.

Tôi quay đầu ngay, đi sang bên kia, Lâm tổng giám cứ đỗ lâu hơn chút

nhé!” Người hiện đại ấy mà, toàn đeo mặt nạ giả tạo. Con gái? Lý Bình

Nhi thành con gái của lão ta? Không tồi, không tồi…

“Anh cút đi cho tôi!” Nhưng Lâm Tịch không đeo mặt nạ cũng chẳng đáng yêu chút nào.

Trong tiếng thét của Lâm ma nữ, Bạch Tuộc run rẩy cúi mình lên xe, vừa gật

đầu vừa quay xe, xe đâm “rầm” một cái vào đèn đường, cột đèn rung mấy

cái nghiêng hẳn đi. Bạch Tuộc xuống xe xem xét, xe bị nát một góc nhưng

mặt vẫn tươi cười: “Ngại quá, ngại quá, khiến Lâm tổng giám sợ hãi rồi.

Tôi đi ngay, đi ngay đây!”

Sau khi chiếc Audi đi rồi, tôi tự cười mình, cười mình thật đáng buồn, đáng thương? Hay là cười mình đáng hổ thẹn vậy.

Lâm ma nữ cũng không nói gì thêm nữa, quay người đi về xe mình. Lúc

này cái cột đèn bị đâm nghiêng từ từ đổ xuống, nhìn sắp đổ xuống đầu cô

ta rồi! Chết! Tôi xông tới lôi cô ta về phía sau, cột đèn lúc đó rầm một cái đổ xuống đúng chỗ cô ta vừa đứng. Nếu đổ xuống đầu không chết thì

cũng thành người thực vật.

Tôi căn bản không chú ý rằng mình kéo tóc cô ta. Khi bị kéo tóc thì

cô ta ngửa mặt nhìn lên trên nên không thấy cột điện đổ. Tôi thả tóc cô

ta ra, tưởng tôi đánh nên đúng lúc đó cô ta quay lại một cách đẹp mắt,

tung chân đá thẳng vào bụng tôi. Tôi không kịp trở tay, bị đá ngã ra

đất.

“Này, cô có nhầm không vậy?” Tôi ôm bụng kêu.

“Anh mà chạm vào tôi lần nữa tôi sẽ khiến anh không thể ở lại thành phố Hồ Bình này nữa.”

Đồ yêu nữ! Biết thế thì để cái cột đè chết cô ta đi cũng trừ được nỗi lo trong lòng tôi…

Cô ta quay người đi thì bị cột đèn ngáng chân. Cô ta loạng choạng

nhưng không ngã, nghi hoặc nhìn cột đèn rồi quay lại xe. Đồ đàn bà đáng

chết, cuối cùng cũng đi rồi…

Nghĩ lại cũng thấy lạ, Bạch Tuộc giàu như thế, còn có sự nghiệp của

mình sao lại ở Ức Vạn làm chức phó giám đốc nhỏ nhoi? Làm phó giám đốc

cũng chẳng có gì, nhưng ngày nào cũng chịu ấm ức, làm bạn với vua như

chơi với hổ…

Con gái?

Đồ đàn bà đáng chết Lý Bình Nhi lại thành con gái lão ta, phó tổng giám Tào cũng thật biết bịa chuyện nhỉ?

Lão ta cùng với bọn Mạc Hoài Nhân bày mưu đá tôi ra khỏi công ty. Vốn dĩ tôi cũng có thể coi là người có công với công ty, vốn tưởng rằng với lần lập công đó tôi sẽ được an lành ở kho nhận lương sáu nghìn tệ,

nhưng giờ thì sao?

Tôi cũng từng nghĩ đến việc lợi dụng Lâm ma nữ đá bọn chúng ra khỏi

công ty, nhưng điều đó là không thể, con người cố chấp mà điên cuồng như Lâm Tịch tôi làm sao mà dắt mũi được?

Đắc tội giám đốc chỗ rửa xe này chắc là cũng chẳng làm được mấy ngày

nữa, thật là bi ai! Hồi còn đi học, tôi một lòng muốn học hết đại học,

sau đó tìm một công việc được người ta tôn trọng lại có thể diện. Thế

giới này là vậy, không có tiền thì chẳng ai coi trọng cả. Tôi thề với

bản thân sẽ có một ngày tôi mở mày mở mặt, quật ngã hết bọn từng ức hiếp tôi, coi thường tôi, giẫm đạp lên tôi. Tôi biết làm thế này chẳng có

tác dụng gì, chẳng có được niềm vui, nhưng tôi có thể có khoái cảm, bạn

không biết được mùi vị của nghèo khó nó thế nào đâu. Bạn cũng không biết làm người ở tầng lớp dưới đáy xã hội nó thiếu tự trọng thế nào đâu. Tôi là một người đàn ông, không thể để kẻ khác coi thường. Đặc biệt là đàn

bà. Tôi hiểu tại sao Mẫu Đơn, Lý Bình Nhi lại phản bội, người không vì

mình trời tru đất diệt.

Sẽ có một ngày, tôi sẽ khiến các người phải trả giá!

Tôi quay lại tiếp tục rửa xe, nhưng từ những lời nói châm chọc mỉa

mai của tay giám đốc kia, tôi biết mình không ở lại được bao lâu nữa.

Làm ơn phù hộ cho tôi nhanh chóng tìm được công việc tử tế đi! Bất luận

khổ sở, mệt mỏi thế nào tôi cũng nhẫn nhịn được, không làm bừa nữa.

Tôi đang rửa xe, cảm thấy phía sau có người nhìn tôi lâu lắm rồi. Tôi quay lại nhìn, ông ta dáng người cao lớn, đường hoàng, là lão tổng của

Ức Vạn, Vương Hoa Sơn. Ông ta đã đứng phía sau nhìn tôi rất lâu, khi tôi quay lại thì ông ta đã nhìn rõ tôi h


80s toys - Atari. I still have