Dương Sĩ Bảo lại bảo ngừng “Không cần, tôi nghe rất rõ rồi.” Anh chỉ hi vọng cô nhanh chóng cúp điện thoại đi, anh còn rất nhiều chuyện cần
phải giải quyết!
“Vậy à?” Anh cự tuyệt khiến Quý Tiệp hơi thất
vọng, vì cô không có cơ hội khoe bạn trai mới của mình với A Bảo, nhưng
mà không sao, vẫn còn nhiều thời gian mà.
“Vậy anh cảm thấy thế nào?” Cô lại đề cập đến đề tài này lần nữa, khiến anh không thể cúp điện thoại được.
Dương Sĩ Bảo khẽ thở dài, nhưng vẫn kiên nhẫn đáp trả cô một tiếng “Cảm thấy gì chứ?”
“Anh ta đó! Bạn trai của tôi. Anh thấy anh ta được không?”
“Anh ta được hay không có liên quan gì đến tôi? Cô hai à, người muốn anh ta
làm người yêu là cô chứ không phải là tôi, nên tôi cũng không cần phải
cảm nhận gì anh ta cả, không phải sao?”
“Ừm…Ư…m! sao mà anh lại
vô tình như vậy chứ? Tôi là bạn từ nhỏ đến lớn của anh, anh lại còn là
bạn thân tốt nhất của tôi nữa. Là ai từng nói với tôi rằng sẽ bảo vệ tôi để tôi được hạnh phúc hả?”
“Là tôi.” Anh vội vàng thừa nhận, tránh khỏi chuyện bị Quý Tiệp lôi ra nhiều bằng chứng gây hại cho lỗ tai của anh.
“Đúng rồi! Chính là anh, anh thừa nhận là được rồi, tôi không nhiều lời với
anh nữa, tha cho anh một mạng đó. Nhưng mà….ah?” Quý Tiệp rất thính tai, cô có thể nghe được tiếng vang từ trong phòng của Dương Sĩ Bảo.
Cái gì thế?
Cô chú tâm lắng nghe, dường như cô nghe thấy không khí xung quanh A Bảo.
“Sĩ Bảo, ông ở đây làm gì?”
“Không có gì!”
Anh đáp lại rất nhanh, nhưng….Không đúng, giọng kia không giống với giọng
thường ngày của A Bảo. Lúc bình thường giọng của A Bảo sẽ không hạ thấp
xuống như vậy, lại còn từ tốn như vậy nữa. Hơn nữa, hô hấp của anh có
chút dồn dập, mặc dù anh đã khống chế hết sức nhưng cô vẫn nghe ra được.
Hí…t! “Trong phòng anh có con gái à?” Giác quan thứ sáu của con gái như một
cái nam châm, cảm nhận có gì đó không ổn liền lập tức truy tìm dấu vết.
“Không có!”
“Anh gạt tôi! Rõ ràng có âm thanh như đang yêu.”
Cô chưa bao giờ nghe được giọng nói say lòng người của A Bảo như vậy. Anh
đúng là ghê tởm, có bộ dạng ‘mạnh mẽ’ lại còn vờ như ‘nâng cái gì đó rất mờ ám’, không giống như nói với cô, đúng là không có tí nghĩa khí nào
cả. “Các người hiện đang
làm ở đâu? Tay của anh giờ đang làm gì?” Quý Tiệp vốn dĩ đang nằm ưỡn
người một mỏi liền ngồi thẳng dậy, tất cả dây thần kinh bắt đầu hoạt
động, hơn nữa cả dưa hấu cũng không thèm ăn, nước lạnh cũng không thèm
uống, cô thật sự muốn biết cảnh làm tình của A Bảo.
“Tay tôi đang cầm ống nghe mà.” Anh giận dữ trả lời cô một tiếng.
Vấn đề là Quý Tiệp không tin những lời anh nói! Dĩ nhiên là một tay anh
đang cầm điện thoại! Không thì làm sao mà nói chuyện với cô được chứ?
“Tôi hỏi cái tay còn lại kìa, anh sờ vào chỗ nào của cô ta rồi? Anh sờ tới
đâu hả? Ái chà…Đúng là một kẻ háo sắc! Anh vừa nói chuyện với tôi lại
vừa ân ái với cô ta! Cô ta đang làm gì đó?” Quý Tiệp trở nên tò mò, vì
cô giống như nghe được người đang kêu “A,a…nhanh hơn nữa, ừ…ừ…” tiếng
rên rỉ này làm cho người ta cũng muốn nóng lên rồi.
Quý Tiệp tò mò chết đi được, cô gái ấy là như thế nào đây? Tại sao cô ta có thể buông thả như vậy chứ?
A Bảo thực sự có thể làm được sao? Làm sao mà cô gái kia lại kêu thành
như vậy được, làm cả xương cũng trở nên mềm nhũn ra. Quý Tiệp rất hiếu
kỳ, vấn đề là Dương Sĩ Bảo chẳng thèm quan tâm cô, thậm chí đến hừ một
tiếng cũng chẳng có.
“Anh không có thời gian để trả lời tôi sao?
Hừm..ừm..! Anh ‘vội’ đến mức không có thời gian để trả lời cô ư, đủ để
thấy bọn họ đang chiến đấu ở đâu đó như củi khô bùng cháy thành lửa to
rồi.
Trong đầu Quý Tiệp tràn đầy tư tưởng đồi truỵ, vả lại cô nghe thấy rất nhiều âm thanh mập mờ và thở dốc.
À! Cô muốn được tận mắt chứng kiến cuộc chiến đó..Nếu vậy, tên A Bảo kinh
tởm, vô tình kia không nói tiếng nào đã cúp điện thoại cái “rụp’.
Đáng ghét! Cô không vui quẳng điện thoại ra xa.
Quý Tiệp càng nghĩ càng không cam lòng, đùa giỡn như vậy không tốt, cô không có lý do gì để bỏ qua cả.
Giờ là mấy giờ?
Cô nhìn đồng hồ. Vẫn chưa tới mười hai giờ đêm, chắc vẫn còn kịp.
Quý Tiệp không thay quần áo khác mà nhảy thằng lên xe cảnh sát của Harley,
mở tiếng còi cảnh sát inh ỏi đi bắt gian tặc “Bắt kẻ thông dâm.”
“Mày hãy nhanh thu dọn đồ của mày đi, thu dọn nhanh rồi lập tức cút cho
tao.” Sau khi Dương Sĩ Bảo ném chiếc điện thoại thì lập tức nhảy khỏi
ghế sofa, chân dài đá một cái muốn em trai anh nhanh chóng biến mất.
“Làm gì vậy? Vừa mới nói chuyện điện thoại xong mà, anh với bạn gái cãi nhau hả?”
Dương Văn Bảo nhỏ hơn Dương Sĩ Bảo mười ba tuổi, năm nay vừa tròn mười tám
tuổi. Đối với tính tò mò muốn chết, cố tình ở trong nhà hắn như một
người ngoan ngoãn hiểu chuyện cho nên mới trở thành một mớ hỗn độn như
vậy, giờ đến cả A Phiến cũng lén anh trai mình đến nơi này.
Gia
đình anh quản lý thực sự rất nghiêm túc. Cũng chỉ có anh trai anh là còn có chút nhân tính, không nghĩ tới mới có nửa tiếng đã bị anh trai đá
mông đuổi đi. Còn gì là thiên lý nữa hả?
“Hôm nay em mới đi thi
thử xong, khó có được những khoảng thời gian