lời đề nghị của anh? Cho nên vì không cho chính mình trầm luân, vẫn là sớm kết thúc thì tốt hơn.
Kết thúc tất cả vọng tưởng cùng động lòng, nhanh chóng mà tuyệt tình, như vậy đối ai cũng đều tốt.
Nhưng sao cô lại luôn luôn cảm giác được ánh mắt thâm thúy kia có thể nhìn thật sâu vào tận nội tâm của cô, lạ thường và nóng bỏng.
Hai giờ sau, bọn họ mới rời khỏi trại an dưỡng.
“Chờ một chút.” Người đàn ông phía sau không mở miệng không được, gọi lại cô gái càng đi càng nhanh.
Mặc Khải Tuyềnđứng lại, bộ dáng có chút khó có thể đối mặt với anh, thần thái cũng không tự nhiên như trước nữa, cô hít một hơi thật sâu, không quay đầu lại, anh gọi cô, có phải là muốn nói với cô anh quyết định xoá bỏ đề nghị vừa rồi hay không?
“Muốn đi ăn một chút gì hay không?” Cô nghe được Cận Thừanói:“Tôi đói bụng, em có đói bụng không?”
Mặc Khải Tuyềnkinh dị quay đầu, cô không hiểu! Vì sao anh cái gì cũng không hỏi, cái gì cũng không nói, chỉ hỏi cô có đói bụng không? Muốn đi ăn một chút gì hay không? Hay là anh ngượng ngùng giáp mặt lật lọng? Mới lấy đề tài khác ngắt lời?
“Không cần, em muốn về nhà.” Cô thở dài, suy yếu cúi đầu, lại nhẹ nhàng cởi ra áo khoác kiểu nam trên người, dự tính trả lại cho anh.
“Đi đâu? Về nhà nghỉ ngơi sao?” Anh sâu sắc nhận thấy được ý đồ của cô, bước chân bước nhanh về phía trước, đứng ở trước mặt cô.
Anh rất cao, cô cao gần một trăm bảy mươi cm trước mặt anh cũng có vẻ thập phần bé bỏng thon thả, giống như một cô bé con khát vọng được người khác che chở, cô không dũng khí có ngẩng đầu, cầm quần áo đưa cho anh,“Em về ‘Giấc Mơ Newyork’......”
Hai tròng mắt Cận Thừa thoát ra một tia cực kì tức giận, anh không tiếp nhận chiếc áo, mà là vươn tay nắm lấy thắt lưng mảnh khảnh của cô, một tay nâng cằm của cô lên, bắt buộc cô nhìn mình.
“Rốt cuộc em có ý gì?” Anh hiếm khi tức giận như thế này.
“Hả?” Mặc Khải Tuyền bị anh thình lình xảy ra cơn tức phát hoảng, ngập ngừng hỏi.“Cái gì, cái gì......”
“Sống cùng tôi sẽ làm em rất thống khổ sao? Em nhất định phải trở lại loại địa phương đó?” Sắc mặt của anh thực xấu, nhưng trong lời nói của anh không cần nói cũng biết ý tứ, làm cho ánh mắt Mặc Khải Tuyền trừng lớn hơn nữa.
“Anh...... Anh còn nguyện ý?” Cô run run hỏi.
“Tôi có nói quá không muốn sao?” Trên mặt của anh lại càng không tốt lắm, cô đại tiểu thư này rốt cuộc đem anh làm cái gì? Cho rằng anh là loại người nhát gan thấy tình thế không ổn liền rút lui sao?
“Cho dù biết những chuyện này?” Cô muốn khóc, thực sự rất muốn khóc.
“Đúng vậy!”
Câu trả lời kiên định này làm cho Mặc Khải Tuyền rốt cuộc khống chế không được, cô nức nở một tiếng, nhào vào trong lòng của anh, gắt gao ôm lấy lưng của anh, đem nước mắt tràn đầy khuôn mặt nhỏ nhắn giấu đi. Mấy năm gần đây cô hầu như không hề rơi lệ, cho nên cô không thể tiếp tục khóc, như vậy rất mất mặt!
Cận Thừa ôm cô gắt gao, hận không thể đem cả người cô hòa tan vào thân thể của chính mình, cô gái nhỏ ngơ ngác này, thoạt nhìn vừa thông minh lại dũng cảm, kỳ thực là đồ ngốc không hơn không kém! Nhưng anh vẫn rất yêu, rất yêu, trời ạ, sao cô lại có thể làm cho anh động lòng như vậy?
***********
Cận Thừa này, dường như có rất nhiều tiền.
Anh vung tay, chính là danh tác, làm Mặc Khải Tuyền không nhịn được dùng máy tính tính một chút, anh ở trên người cô phía trước phía sau đại khái đã chi ra bao nhiêu tiền, kết quả mấy chữ số kia làm cho cô líu lưỡi, tổng cộng là bốn trăm tám mươi vạn.
Số lượng này hẳn là chuẩn xác lúc trước cậu nợ đi, anh cầm lại biên lai, để cho cô tự tay thiêu hủy, rồi nói cho cô một tin tức, bởi vì cậu là người tình nghi có liên quan đến một vụ án mạng, tội danh thành lập, bị phán bỏ tù ba năm.
Anh thật là có bản lĩnh, ngay cả lãi đều không thèm trả, không giống cô, vì món lãi hàng tháng cũng sắp bị nghẹt chết. Còn làm cho cậu vào tù, dù sao trong đó cũng tốt hơn so với lêu lổng ở bên ngoài, không biết ngày nào đó sẽ bị người ta chém chết.
Miệng Cận Thừa thực chặt, cô tìm không ít thời gian mới từ trong miệng anh biết được, anh là một cô nhi, không có gia đình giàu có chống lưng, cho nên tất cả mọi thứ của anh đều là tự anh làm lấy.
Khi còn học đại học đã làm việc ở “Văn phòng luật sư Đông Phương” nổi danh. Vừa làm vừa học, nhận được sự dẫn dắt của ân sư Cổ Kiêu Hán, sau khi tốt nghiệp một mặt tiếp tục ra sức học hành học nghiệp, một mặt lấy giấy phép, hiện tại đã có chút danh tiếng. Tuy rằng đối với một người có nhiều kinh nghiệm xã hội, thời gian ở trong trường học so với người khác thiếu, thời gian lấy được chứng chỉ tốt nghiệp mau, nhưng với người đàn ông trẻ tuổi hai mươi sáu tuổinhư anh mà nói, như thế quả thực đã rất giỏi.
Nhưng mấy trăm vạn nha! Anh làm sao có? Mặc Khải Tuyền vắt hết óc cũng tưởng không được họ Cận này rốt cuộc là từ đâu có một số tiền lớn đến như vậy, không ăn không uống không chi tiêu hay sao?
Tuy rằng chỉ mới ở chung mới hơn mười ngày ngắn ngủn, cô âm thầm quan sát. Người đàn ông này quả thật rất đơn giản, ngoài những buổi xã giao cần thiết, anh không hút thuốc lá cũng không uống rượu, trong ngày th