ật sự..."
"Chuyện kỳ quái gì?" Hắc Viêm Triệt lại kề sát thêm một chút, môi của hai người đã chạm vào một chỗ.
Viên Cổn Cổn không tự chủ được nuốt từng ngụm nước bọt, một tiếng ừng ực chọc cho Hắc Viêm Triệt cười.
Hắc Viêm Triệt vỗ nhẹ lưng của cô, đánh chiếm môi của cô.
Viên Cổn Cổn rên nhẹ, mềm mại giống như như thường ngày, quấn quýt môi miệng với anh.
Sau khi kết thúc, Hắc Viêm Triệt nhìn ánh mắt mơ màng, hơi thở không ổn
định của cơm nắm, không nhịn được cắn nhẹ một cái ở trên mặt cô, nhàn
nhạt nói "Bây giờ tâm trạng của tôi không tệ." Viên Cổn Cổn sờ sờ
mặt mình, nhỏ giọng meo meo, "Thiếu gia, thật xin lỗi, anh bảo vệ tôi mà tôi còn cáu kỉnh với anh, tôi biết là tôi không đúng, làm anh mất mặt,
nhưng nếu xảy ra một lần nửa tôi cũng sẽ làm như vậy, tuy rất không biết lượng sức mình nhưng mà Khanh Khanh là bạn của tôi, hơn nửa đã từng cứu tôi, tôi nhất định sẽ không thờ ơ đứng nhìn, mẹ tôi từng nói, làm người phải biết báo ơn, cho nên tôi muốn nói... Tôi không có làm sai."
Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì.
"Anh tức giận sao?" Viên Cổn Cổn mấp máy miệng, hơi lo lắng.
"Lần sau phải tới tìm tôi trước, nếu không đánh gãy chân của em." Hắc Viêm Triệt quay mặt, nhàn nhạt nói.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
Viên Cổn Cổn ngẩn người, không nói gì.
"Có nghe thấy không!" Đột nhiên Hắc Viêm Triệt quay đầu lại hét lớn một tiếng.
Viên Cổn Cổn giật nảy mình, vội vàng gật đầu.
Hắc Viêm Triệt trực tiếp ném cô từ trên đùi xuống giường, đứng dậy đi vào phòng tắm.
Viên Cổn Cổn nhìn bóng lưng của anh, gãi gãi đầu suy nghĩ, ý của anh
là...Sau này anh sẽ luôn luôn bảo vệ cô sao? Giống như hôm nay, nghĩ đến đây thì người nào đó liền lộ ra nụ cười ngây ngô khờ khạo, không biết
vì sao, nghĩ đến hai chữ luôn luôn này liền cảm thấy rất thỏa mãn, rất
hạnh phúc....Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.Luôn luôn đấy, luôn luôn ở cùng nhau...
9 giờ là lúc dùng bữa sáng, Viên Cổn Cổn vui vẻ nắm tay Hắc Viêm Triệt đi tới nhà ăn, cười ngọt ngào chào hỏi với mọi người, "Chào buổi sáng anh
Á, anh Nhã, vú Bạch và các chị."
"Chào buổi sáng" Mọi người cùng
lên tiếng chào, dường như bị cuốn hút bởi nụ cười ngọt ngào của cô, bên
miệng mỗi người đều mang theo ý cười ấm áp.
"Thật thiên vị, sao
em không chào buổi sáng với anh?" Một giọng nói lười nhác truyền đến,
Viên Cổn Cổn quay đầu lại nhìn theo bản năng, chiếu vào mắt cô chính là
một người đàn ông xinh đẹp mặc quần dài trần trụi phía trên, chỉ thấy
anh ta dùng vẻ cực kỳ hấp dẫn và tư thế duỗi thắt lưng, sau đó cười khẽ
nhìn lại Viên Cổn Cổn đang nhìn anh ta.
"Anh... Anh... Không
mặc..." Viên Cổn Cổn trừng lớn mắt, chui thẳng vào trong lòng Hắc Viêm
Triệt, lắp bắp không biết đang nói cái gì.
"Ha ha, tuy rằng dáng
người của anh rất tốt, nhưng em cũng không cần phản ứng lớn như vậy, anh sẽ kiêu ngạo." Người đàn ông cười ngồi xuống, cầm lấy ly nước ở trên
bàn uống một ngụm, con ngươi màu nâu lại không rời khỏi người Viên Cổn
Cổn.
"..." Viên Cổn Cổn ngẩng đầu nhìn Hắc Viêm Triệt, không biết nên nói cái gì.
Hắc Viêm Triệt ôm cô ngồi xuống, cũng thử độ ấm của sữa rồi sau đó nhét vào trong tay cô như thường ngày.
Viên Cổn Cổn nhận lấy ly sữa, vừa uống vừa liếc trộm người đàn ông xa lạ vẫn luôn nhìn cô..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Nhóc con, anh tên là Tề Tu, là bạn của thiếu gia nhà em, em có thể gọi anh
là anh Tu, kêu một tiếng nghe thử." Người đàn ông cười khẽ nói.
"Anh Tu." Viên Cổn Cổn nhẹ nhàng gọi, ngoan ngoãn giống như thường ngày.
"Thật ngoan, nếu thiếu gia của em không cần em nữa thì em liền theo anh đi,
anh Tu nhất định sẽ thương em." Tề Tu nhìn đôi mắt tím lạnh lùng của Hắc Viêm Triệt, không chút để ý tới sự tức giận của chúng nó, vươn tay sờ
sờ đầu Viên Cổn Cổn.
Viên Cổn Cổn ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Hắc Viêm Triệt, vẻ mặt khổ sở giống như bị người ta vứt bỏ.
Hắc Viêm Triệt nhìn cô, vỗ vỗ cái mông của cô nhàn nhạt nói "Anh ta vừa trốn khỏi bệnh viện tâm thần."
Lời này vừa nói ra, Tề Tu đang uống nước liền phun ra, dọa Viên Cổn Cổn
nhảy dựng lên. Tề Tu ho khan hai tiếng, giận quá hóa cười nhìn Viên Cổn
Cổn, "Rất ngoài ý muốn, Hắc thiếu gia cũng sẽ nói như vậy, nhóc con, nhờ có em dạy dỗ tốt."
Viên Cổn Cổn nhìn anh ta, bị rơi vào trạng thái mờ mịt.
"Ăn cơm." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn Tề Tu, nhét đũa vào trên tay Viên Cổn Cổn.
"À." Viên Cổn Cổn ngây ngốc gật gật đầu, bắt đầu ăn.
Tề Tu vừa cười vừa ăn liền ăn no rất nhanh, tiện tay cầm lấy cuốn tạp chí
bên cạnh lật đi lật lại, quả nhiên thấy tin tức về Hắc Viêm Triệt chiếm
hết hai trang, trên tiêu đề lớn viết 'Lộ diện tình yêu của truyền kỳ
giới kinh doanh, tiểu thư Dư thị gặp họa đổ máu', hơn một nửa lời văn
bên trong là khen ngợi Viên Cổn Cổn, suy đoán ngày cưới của cô và Hắc
Viêm Triệt, còn một nửa kia là nội dung Dư thị gặp xui xẻo gặp phải Hắc
Viêm Triệt, mà mấy bức ảnh đăng lên, .Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn. một tấm là
Hắc Viêm Triệt nghiêng đầu hôn nhẹ vào mặt Viên Cổn Cổn, một tấm là Hắc
Viêm Triệt đánh bay Dư Thanh Thu sau đó ôm Viên Cổn Cổn, còn có một tấm
là Hắc Viêm Triệt ôm lấy Viên Cổn Cổn rời đi,