ừa người nào
đó tức giận sẽ xé xác anh ta.
Mặt của Viên Cổn Cổn như đưa đám, ngay cả ý nghĩ hét lên cũng không có.
Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng ủ rũ của cô, trong lòng bắt đầu giao chiến, lửa dục dưới người kêu gào muốn phóng thích, nhưng nhìn vẻ mặt ủ rũ của cô
lại không đành lòng... Cuối cùng, vẫn là thương tiếc chiến thắng khát
vọng, không thể không thở dài, giúp cô mặc quần áo lại.
Viên Cổn Cổn cúi đầu để mặc anh mặc đồ cho cô, không hé răng.
Sau khi mặc quần áo cho cô xong, Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói "Đừng bày ra vẻ mặt này, khó coi."
Viên Cổn Cổn bẹt miệng ra, hơi trách cứ nhìn anh "Bị người khác thấy rồi."
"Tôi biết."
"Anh biết? Tôi cũng bị người ta thấy hết rồi, anh Á và anh Nhã đã thấy, bây
giờ anh Tu cũng thấy, nếu bọn họ nói ra, vậy vú Bạch và mọi người đều
biết hết, mọi người sẽ nói tôi như thế nào, hu hu... Đều tại anh làm
hại..." Viên Cổn Cổn lấy tay che mắt, khóc rống lên.
Hắc Viêm Triệt nhíu mày, kéo tay cô ra nhàn nhạt nói "Bọn họ sẽ không nói gì."
"Hu hu... Bọn họ sẽ nói tôi lẳng lơ, quyến rũ chủ nhân, tâm tư thâm sâu, lòng dạ xấu xa..."
"Trí tưởng tượng phong phú." Hắc Viêm Triệt lau nước mắt cô, nhàn nhạt nói.
"Đúng, còn có trí tưởng tượng phong phú..." Viên Cổn Cổn ngây ngốc nói theo,
sau khi nói ra miệng mới phát hiện có chút không đúng, ngu ngơ nhìn Hắc
Viêm Triệt, "Có liên quan gì với trí tưởng tượng phong phú?"
Hắc Viêm Triệt kéo khóe miệng lên, cắn lên môi cô một cái "Em ngốc đến không thuốc nào cứu được."
Viên Cổn Cổn khịt khịt mũi, vẻ mặt chán nản, "Danh tiết của tôi cứ như vậy mà mất đi, đều là tại anh."
"Mỗi ngày em ngủ cùng với tôi, danh tiết của em đã mất từ lâu rồi." Hắc Viêm Triệt lơ đễnh nói.
"Bị cha biết sẽ đánh chết tôi." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Viên Cổn Cổn nhăn lại, nước mắt lại bắt đầu tích tụ.
"Ông ấy từng đánh em?" Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, rất nghi ngờ.
"Không có." Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu.
Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì.
"Nhưng nếu cha biết nhất định sẽ đánh tôi, trên TV đều diễn như vậy." Viên Cổn Cổn nghiêm túc nhìn Hắc Viêm Triệt bằng vẻ mặt tôi có căn cứ.
"Tôi vốn cho rằng từ nhỏ em bị cha mẹ dùng gạch lớn đánh cho nên mới ngu
ngốc như vậy, thì ra là trời sinh." Hắc Viêm Triệt nhìn cô, nhàn nhạt
châm chọc.
Viên Cổn Cổn ngẩn người, lập tức không vui mở to hai
mắt nhìn, "Sao có thể trách tôi? Tôi chỉ di truyền chỉ số thông minh của mẹ không có di truyền của cha."
Nghe vậy, Hắc Viêm Triệt hiểu rõ gật gật đầu, "Thì ra là như vậy, vậy cuộc sống của cha em rất trắc trở rồi."
"Có ý gì?" Viên Cổn Cổn không phản ứng kịp gãi gãi đầu.
"Tự nghĩ." Hắc Viêm Triệt nắm chặt hai bên mặt của cô, kéo ra ngoài một chút.
"Triệt..." Đột nhiên Viên Cổn Cổn cười ngọt ngào gọi tên anh.
"Ừm." Edit : babynhox
"Bây giờ tâm trạng của anh có tốt không?" Viên Cổn Cổn ôm cổ của anh, nhỏ giọng meo meo.
"Bình thường." Hắc Viêm Triệt nhìn cô, nhàn nhạt nói.
"Tôi xin anh một chuyện có được không?"
"Nói."
"Tôi nhớ cha mẹ, tôi có thể về nhà một chuyến hay không ?" Viên Cổn Cổn mở
to mắt nhìn anh, làm cho Hắc Viêm Triệt thấy dường như trên đầu cô mọc
ra hai cái lỗ tai chó.
Viên Cổn Cổn thấy anh không nói chuyện, hơi sốt ruột nói "Đã rất lâu rồi tôi không gặp họ, van xin anh mà."
Hắc Viêm Triệt vẫn không nói gì.
"Buổi tối sẽ trở lại được không? Tôi kêu mẹ làm thức ăn ngon cho anh." Viên
Cổn Cổn kéo kéo tay áo của anh, biểu cảm cực kỳ đáng yêu.
"Em muốn gặp bọn họ hay là muốn gặp Na Tịch Thịnh Duệ?" Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói.
"Đều muốn, nhưng anh Duệ không có ở nhà, anh ấy đã chuyển ra ngoài rồi." Viên Cổn Cổn thành thật trả lời.
"Không cho em gặp anh ta." Hắc Viêm Triệt véo mông của cô.
"Không gặp được, bây giờ anh ấy rất bận." Viên Cổn Cổn bắt lấy tay anh, bĩu môi.
"Anh ta không bận thì em liền nhào tới sao?" Hắc Viêm Triệt lạnh lùng kéo khóe miệng lên.
"Không có mà..." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng ngập ngừng.
Edit : babynhox.
"Trước 12 giờ tối phải trở về." Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, nhàn nhạt nói.
"Cảm ơn triệt!" Viên Cổn Cổn vui vẻ ôm lấy anh ấn lên mặt anh nụ hôn kêu vàng, còn liên tục ấn vài cái.
"Trước 12 giờ, chậm một giây em liền vi phạm." Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm tiếp nhận nhiệt tình của cô.
"Được, vậy tôi đi đây." Viên Cổn Cổn cười nhẹ nhàng nhìn anh.
"Gấp cái gì." Hắc Viêm Triệt hơi không vui nói.
Viên Cổn Cổn cười ngây ngô cọ xát trong ngực của anh.
"Ăn cơm trưa xong rồi đi."
"Ưm!"
3 giờ chiều, Viên Cổn Cổn đỏ mặt ngồi ở trong xe, bị Á Tư ngồi lái xe bên cạnh cười đến rất ngượng ngùng.
"Ha ha, Cổn Cổn, em không cần xấu hổ, đều là người trưởng thành rồi, bọn anh có thể hiểu." Á Tư vừa cười vừa nói.
Viên Cổn Cổn cúi đầu không nói gì, hận không thể tìm một cái lỗ chui vào,
vừa nảy cô ở trong phòng làm việc đợi rất lâu cũng chưa đợi được cơm
trưa, kết quả Hắc Viêm Triệt gọi điện thoại, một lúc sau Á Tư tươi cười
đẩy xe thức ăn vào, cầm một tấm bẳng để lên trên bàn rồi sau đó khom
người, nhỏ giọng nói "Thiếu gia dùng từ từ, tôi đi ra ngoài trước." Cô
vừa thấy tấm bảng trên bàn liền bị hù dọa, trên tấm bả
