Snack's 1967
Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328173

Bình chọn: 8.5.00/10/817 lượt.

a non mịn của cô.

"Đau..." Viên Cổn Cổn khóc nói, đau xót phát hiện căn bản là mình không có sức phản kháng..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Cổn Cổn... Cổn Cổn..." Na Tịch Thịnh Duệ lơ đểnh nhỏ giọng gọi tên cô,

không khống chế được để lại một dấu hôn và dấu răng ở nơi đẩy đà xinh

đẹp của cô.

"Đừng! Hu hu...Anh Duệ...Đừng như vậy..." Viên Cổn Cổn khóc lớn tiếng, nhưng không cách nào nhúc nhích được.

"Em là của anh, Cổn Cổn." Na Tịch Thịnh Duệ hôn lên môi trái tim của cô, trầm giọng thì thào.

"Hu hu... Đừng như vậy... Triệt..." Viên Cổn Cổn khóc gọi tên Hắc Viêm

Triệt, không thể nghi ngờ làm cho người phía trên càng điên cuồng hơn.

"Không cho em gọi anh ta, không được!" Na Tịch Thịnh Duệ lớn tiếng gào thét,

vươn tay hung hăng bắt lấy đẫy đà của cp6, khiến cho Viên Cổn Cổn cong

người kêu đau.

"Ngoan, nghe lời, anh Duệ thương em." Na Tịch Thịnh Duệ nới tay hôn lên nước mắt của cô.

"Đừng...".Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Na Tịch Thịnh Duệ vươn tay đến vuốt ve khu tam giác, Viên Cổn Cổn trừng

lớn mắt, nước mắt làm hai mắt mơ hồ, "Van xin anh, đừng mà... Van xin

anh..."

Na Tịch Thịnh Duệ ngoảnh mặt làm ngơ tiếp tục vỗ về chơi đùa cô, tinh thần hơi mơ hồ.

"Em thích Triệt...Em thích Hắc Viêm Triệt... Hu hu... Em không muốn...Anh

Duệ... Van xin anh đừng như vậy." Đột nhiên nhiên Viên Cổn Cổn điên

cuồng hét to, nước mắt đầy mặt.

Na Tịch Thịnh Duệ ngẩn người, suy sụp đè lên trên thân thể cô, ngừng động tác.

Viên Cổn Cổn che khuôn mặt nhỏ nhắn khóc rống nghẹn ngào.

Một lúc sau, Na Tịch Thịnh Duệ nhẹ giọng khàn khàn "Cổn Cổn, thật xin lỗi."

Viên Cổn Cổn ngẩn người, ngực truyền đến ẩm ướt làm cho cô mất hồn một lát.

Na Tịch Thịnh Duệ ngẩng đầu lè lưỡi liếm vết nước trước ngực cô, đó là vật sở hữu của anh...

"Anh Duệ..." Viên Cổn Cổn nhìn lông mi ẩm uớt và nước trong đôi mắt sắc bén, trái tim hung hăng bóp chặt.

"Cổn Cổn, ngay từ đầu liền chậm, ngay từ đầu liền kết thúc, em ở bên cạnh

anh nhiều năm như vậy mà anh cũng khong nắm chắc, không thể trách bất cứ ai, em nói đúng không?" Na Tịch Thịnh Duệ bình tĩnh, không nhìn ra cảm

xúc gì ở sâu trong đôo mắt sắc bén, chỉ có mỗi một giọt chảy xuống trước ngực cô nói cho cô biết bây giờ anh ta có bao nhiêu đau khổ.

Viên Cổn Cổn nhìn anh ta, để mặc anh vừa nói vừa liếm giọt nước không ngừng rơi ở trước ngực cô, nói không nên lời.

"Cổn Cổn, em là thuốc độc mạn tính, vừa mới bắt đầu thì không có triệu chứng gì, nhưng thời gian lâu lại chầm chậm đi vào xương tủy, em nói xem phải làm sao bây giờ? Không có thuốc giải lại không thể tiếp tục hút, em nói anh nên làm cái gì bây giờ?" Na Tịch Thịnh Duệ lẳng lặng liếm sạch từng giọt nước rơi xuống trước ngực cô, nhàn nhạt nói, không biết là đang

hỏi cô là ở hỏi mình..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Anh Duệ..." Viên Cổn Cổn nhìn bộ dáng mất mác của anh, trái tim hung hăng bóp chặt, nhưng lại không biết nói gì. Edit : babynhox

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn cô, trong mắt sắc bén là bất lực chưa từng có.

Viên Cổn Cổn vươn tay lau nước mắt của anh, nhỏ giọng đến "Đừng như vậy..."

Na Tịch Thịnh Duệ bắt lấy tay cô, nhắm mắt lại hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô, "Cổn Cổn, thật xin lỗi.".Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Viên Cổn Cổn khóc lắc lắc đầu, cắn chặt môi dưới.

Na Tịch Thịnh Duệ từ trên người cô đứng lên, cầm lấy áo khoác của mình

choàng lên trên thân thể cô, lạnh nhạt nói "Đi mua bộ quần áo trước,

sau đó anh đưa em về nhà. " Đúng vậy, đưa cô về nhà...Ngôi nhà có Hắc

Viêm Triệt.

Viên Cổn Cổn quay lưng lại mặc áo vào, sau đó kéo

chặt áo khoác của anh ta, xoay người nhìn anh ta, nhỏ giọng ngập ngừng

"Anh Duệ...Em..."

"Đừng nói cái gì cả, chuyện này liền xem như chưa từng xảy ra." Na Tịch Thịnh Duệ ngắt lời cô, kéo cô từ trên mặt đất lên.

Viên Cổn Cổn mấp máy miệng, không nói chuyện nửa.

Na Tịch Thịnh Duệ để một chồng đô la lên trên bàn, dắt cô đi ra ngoài.

12 giờ 48 phút, một chiếc Lamborghini màu đỏ dừng lại trước cửa lớn nhà họ Hắc, Viên Cổn Cổn từ trong xe bước xuống, lẳng lặng nhìn Na Tịch Thịnh

Duệ ở trước mặt mình.

"Đi đi." Na Tịch Thịnh Duệ sờ đầu cô, vẫn là cười khẽ dịu dàng, tràn đầy cưng chiều.

Miệng nhỏ của Viên Cổn Cổn mở ra như muốn nói gì, cuối cùng vẫn ngậm miệng

lại, xoay người đi về phía trước..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Cổn Cổn." Na Tịch Thịnh Duệ nhìn bóng lưng cô, trong lòng đau xót, không nhịn được gọi tên của cô.

Viên Cổn Cổn quay đầu, trong mắt có nước, không biết vì sao, cô cảm thấy... Cô đã mất đi người đàn ông yêu thương cô từ nhỏ rồi.

Na Tịch Thịnh Duệ đi đến trước mặt cô, nhẹ giọng nói "Để anh hôn em một lần cuối cùng được không?"

Viên Cổn Cổn nhìn anh ta một lúc lâu, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Na Tịch Thịnh Duệ ôm cô, cúi đầu hôn lên môi của cô, dịu dàng quấn quýt lưỡi của cô.

Viên Cổn Cổn chảy nước mắt, máy móc đáp lại, trong lòng rất là khó chịu

Một lúc sau, Na Tịch Thịnh Duệ rời khỏi môi của cô, kéo ra khoảng cách giữa hai người, nhìn bộ dáng nước mắt lưng tròng của cô, nhẹ giọng nói "Cổn

Cổn, nên tạm biệt rồi."

Viên Cổn Cổn mấp máy miệng, không nói gì.

Na Tịch Thịnh Duệ hôn nhẹ lên trên trán cô, "Cổn Cổn