Disneyland 1972 Love the old s
Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328055

Bình chọn: 10.00/10/805 lượt.

của anh là đáng yêu nhất, sẽ là một cô gái hạnh phút nhất."

Viên Cổn Cổn nhìn anh ta không rên nói một tiếng.

"Đi đi." Na Tịch Thịnh Duệ buông tay ra, kéo ra chút tươi cười.

"Anh Duệ vẫn còn quan tâm em chứ?" Viên Cổn Cổn khóc hỏi.

"Đương nhiên, ai cũng có thể không quan tâm, chỉ có em là không được." Na Tịch Thịnh Duệ cười gật đầu.

"Không thể gạt người đấy." Viên Cổn Cổn lau nước mắt, hơi yên lòng rồi.

"Ừ, đi đi." Na Tịch Thịnh Duệ sờ sờ đầu cô, nhỏ giọng nói.

Viên Cổn Cổn xoay người từng bước một chậm rãi đi trở về nhà họ Hắc.

Na Tịch Thịnh Duệ lẳng lặng nhìn bóng lưng cô, cho đến khi không nhìn thấy nửa mới xoay người đi về bên xe, Cổn Cổn, anh từng thử qua, cũng như

đoán trước sẽ như thế, thua... Từ nay về sau, em là người phụ nữ của Hắc Viêm Triệt nữ, em gái của anh, nhưng mà quan hệ như vậy... là tàn nhẫn

như thế nào...Em có biết không?

Cửa sổ sát đất lầu ba, Tề Tu nhìn nhìn nét mặt không biểu cảm của Hắc Viêm Triệt đứng bên cạnh, cười

gượng hai tiếng, "Ha ha, lễ nghi, hôn môi là lễ nghi."

Hắc Viêm Triệt nhìn anh ta, không nói gì..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Sau khi tiếp xúc với con ngươi tím đậm, Tề Tu liên vội vàng lui lại vài

bước tính kế an toàn, nhìn anh bình tĩnh trước cơn giông bão, cười gượng nói "Vương của tôi, tôi đi sắp xếp quỳ gối trước." Nói xong liền nhanh

chóng chạy ra khỏi phòng sách.

Hắc Viêm Triệt lẳng lặng đi về phòng ngủ chính, dưới vẻ mặt lạnh nhạt ẩn giấu tàn nhẫn khát máu.

Viên Cổn Cổn vừa vào cửa, quản gia Bạch liền nghênh đón, giọng điệu trách cứ "Bây giờ mấy giờ rồi con có biết hay không?"

Viên Cổn Cổn cúi đầu nhỏ giọng meo meo "Thật xin lỗi, vú Bạch."

Quản gia Bạch bị tiếng meo meo của cô biến thành có giận không phát ra được, thở dài, vỗ vỗ bờ vai cô nhàn nhạt nói "Mau trở về phòng đi."

"Triệt tức giận không?" Viên Cổn Cổn lo lắng ngẩng đầu nhìn bà\.

"Con cảm thấy sao?" Bạch quản gia không đáp hỏi lại.

Viên Cổn Cổn rủ bả vai xuống đi vào phòng ngủ chính, vừa mở cửa ra liền thấy Hắc Viêm Triệt ngồi ở trên giường, nhìn mặt anh, theo bản năng nắm chặt cổ áo, có loại cảm giác chột dạ. Hai người nhìn nhau một lúc lâu, ngay

lúc Viên Cổn Cổn muốn mở miệng nói chuyện thì Hắc Viêm Triệt lên

tiếng..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Quần áo mới?"

Viên Cổn Cổn ngẩn người, cúi đầu nhìn nhìn áo đầm màu hồng nhạt trên người, gật gật đầu.

"Tới đây." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt vươn tay với cô.

"Triệt..." Viên Cổn Cổn bị nét mặt bình tĩnh quá đáng của anh làm cho sợ tới mức

lui về sau, nhỏ giọng gọi tên anh, trong giọng nói mang theo cầu xin tha thứ.

"Tôi nói, tới đây." Hắc Viêm Triệt nói ra từng chữ từng

chữ, giọng điệu không nóng không lạnh làm cho Viên Cổn Cổn run rẩy, rồi

sau đó ngoan ngoãn tiến tới bên cạnh anh.

Hắc Viêm Triệt bế cô lên trên đùi, nhàn nhạt hỏi "Hôm nay đi đâu chơi?"

Viên Cổn Cổn cứng đờ, theo bản năng lại nói dối, "Đi dạo phố với mẹ, sau đó về nhà ăn cơm, thật xin lỗi tôi về trễ."

"Chỉ ở nhà ăn cơm?" Hắc Viêm Triệt nhẹ nhàng vuốt ve quần áo của cô, giọng điệu cực kỳ lạnh nhạt..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Đúng... Đúng vậy." Viên Cổn Cổn nuốt nước miếng một cái, nói cà lăm.

"Tốt lắm, vậy kiểm tra một chút." Hắc Viêm Triệt đặt cô lên trên giường, bàn tay to nhẹ nhàng vung lên, quần áo của cô liền biến thành một đống vải

vụn bay xuống giường.

Viên Cổn Cổn mở to hai mắt bị cảnh tượng

trước mắt dọa đến ngây người, không thể tin được vải vụn bay loạn kia là quần áo của cô... Edit : babynhox.

Hắc Viêm Triệt nhìn vết hồng và dấu răng trải rộng ở trước ngực cô, trên

người còn có dấu tay nông sâu không giống nhau, kéo khóe miệng lên, vươn tay xoa chỗ mềm mại của cô, lạnh nhạt nói "Thật kịch liệt, thì ra em

thích loại nhịp điệu này."

Viên Cổn Cổn ôm thân thể trần như nhộng của mình, hốc mắt đỏ lên, "Không phải như thế..."

"Vậy là thế nào? Đây là do tự em làm ra?" Hắc Viêm Triệt tỏ vẻ không hiểu

nhìn cô, bề ngoài như không có gì nhưng lại làm cho trái tim của Viên

Cổn Cổn nguội lạnh, cảm giác này như là giữa thời tiết mùa đông có người hắt một chậu nước đá lên trên đầu cô, lạnh thấu tim.

"Tôi..."

"Làm sao bây giờ? Tôi cũng muốn làm, chắc là em sẽ không để ý đâu?" Hắc Viêm Triệt vừa nói vừa bắt đầu cởi áo, động tác tao nhã biểu cảm lạnh nhạt.

"......" Viên Cổn Cổn chảy nước mắt không ngừng lui về sau, trong mắt là hoảng sợ không thể che giấu.

"Sao lại khóc?" Hắc Viêm Triệt lên giường kéo cô đang muốn đứng dậy chạy trốn lại.

"Hu hu... Triệt... Đừng như vậy, tôi sợ..." Viên Cổn Cổn vươn tay che mắt, nước mắt không ngừng chảy xuống khuôn mặt.

"Sợ kỹ thuật của tôi không tốt bằng Na Tịch Thịnh Duệ sao?" Hắc Viêm Triệt

nắm giữ mềm mại của cô, con ngươi màu tím đậm gắt gao nhìn chằm chằm dấu vết không thuộc về mình này.

"Đau..." Viên Cổn Cổn khóc hô nhỏ.

"Đúng rồi, em thích kịch liệt, sao tôi lại quên chứ." Hắc Viêm Triệt vuốt nhẹ khuôn mặt cô, vẫn là giọng điệu bình tĩnh, nét mặt bình tĩnh, chỉ có

đôi con ngươi màu tím đậm để lộ ra tâm trạng thật sự của anh.

"Không phải..." Viên Cổn Cổn khóc lắc lắc đầu, biểu cảm rất là đau lòng.

"Tới đây, chúng ta cũng k