XtGem Forum catalog
Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327935

Bình chọn: 7.00/10/793 lượt.

ị chua sót lan tràn ở trong miệng và trong lòng của anh ta.

"Thịnh Duệ, vẫn là

câu nói kia, cho dù là kết quả gì, con vẫn là con trai của cha, vĩnh

viễn." Viên Tịnh Lưu không thể thở dài, nhàn nhạt nói.

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn ông, nở nụ cười.

10 giờ tối, Viên Cổn Cổn sờ sờ bụng vui vẻ nói "Con ăn no rồi, ăn rất ngon."

"Cổn Cổn, muốn ăn kem không?" Na Tịch Thịnh Duệ cười khẽ sờ đầu của cô.

"Đương nhiên muốn, nhưng Triệt quy định một tuần chỉ có thể ăn một lần, tuần

này em đã ăn rồi." Viên Cổn Cổn mím môi, hơi tiếc nuối.

Na Tịch

Thịnh Duệ nghe thấy xưng hô thân thiết này, không khỏi lạnh giọng nói

"Anh dẫn em đi ăn, em không đi sao?".Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, ngơ ngác nhìn anh ta.

"Không đi sao?" Na Tịch Thịnh Duệ tiếp tục hỏi.

"Đi..." Viên Cổn Cổn ngập ngừng nhỏ giọng meo meo.

"Ngoan, vậy đi thôi." Na Tịch Thịnh Duệ đứng dậy dắt tay cô, khôi phục lại cười khẽ dịu dàng bình thường.

"Vậy cha mẹ, con đi đây." Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn vẫy tay với bọn họ.

"Đi đi." Viên Tịnh Lưu gật gật đầu.

"Cổn Cổn, mẹ..." Bàng Đô Đô không muốn, muốn đi tới lại bị Viên Tịnh Lưu ôm

lên trên đùi bóp chặt hai gò má, ưm ưm ưm nói không ra lời.

Na Tịch Thịnh Duệ nắm tay Viên Cổn Cổn đi ra ngoài.

Chờ bọn hắn đi xa, Viên Tịnh Lưu buông mặt vợ yêu ra, nhìn ánh mắt bất mãn của bà nhàn nhạt nói "Chúng ta trở về phòng đi."

"Làm gì?"

"Làm vận động."

*****************************

11 giờ tối, Á Tư đứng ở ngoài cửa nhà họ Viên, nghe lệnh của Hắc Viêm

Triệt tới đón nữ giúp việc, thư ký kiêm cục cưng của anh, ấn chuông cửa

hai lần, tới mở cửa chính là một cô bé trẻ tuổi.

"Xin chào, làm phiền, tôi tìm tiểu thư nhà cô." Á Tư lễ phép kéo ra cười khẽ, nhàn nhạt nói.

"Tiểu thư không ở đây, đã đi ra ngoài với Thịnh Duệ thiếu gia rồi."

"Na Tịch Thịnh Duệ sao?" Á Tư không xác định hỏi.

"Đúng.".Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Cảm ơn, làm phiền rồi." Á Tư cười khẽ nói, xoay người đi trở về bên xe, lúc này... Lại có người gặp họa rồi, Cổn Cổn, chúa trời phù hộ cho em,

Amen.

Gossip Lovers là một quán lẩu kem quy mô lớn, đa số trang

trí bên trong là loại hoạt hình huyền ảo đáng yêu của thiếu nhi, là một

trong những nơi Viên Cổn Cổn thích nhất.

Khép cánh cửa phòng VIP

lại, Viên Cổn Cổn vui vẻ xúc một cái kem hình cầu nhỏ đặt vào bên trong

chocolate, sau đó cho vào trong miệng, vị ngọt vừa nóng vừa lạnh làm cho đôi mắt to của cô nheo lại, "Tuyệt quá, anh Duệ cũng ăn đi." Edit : babynhox.

Na Tịch Thịnh Duệ cười nhẹ lắc đầu nhẹ giọng nói "Em ăn đi."

Viên Cổn Cổn lại múc một cái kem hình cầu nhỏ, nhúng nhúng, đúc tới bên miệng anh ta "Anh ăn đi, một mình em ăn không có hứng."

Na Tịch Thịnh Duệ há mồm ăn vào, nhìn khuôn mặt tươi cười thỏa mãn của cô, trong lòng đan xen ngũ vị.

"Sao vậy anh Duệ?" Viên Cổn Cổn bị anh nhìn làm cho không được tự nhiên, sờ sờ mặt mình nhỏ giọng hỏi.

"Không có gì." Na Tịch Thịnh Duệ rũ lông mi xuống cầm lấy cà phê bên cạnh uống một ngụm.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Viên Cổn Cổn múc kem hình cầu nhúng xong, tình cờ nhìn qua đồng hồ treo trên tường một chút, sợ tới mức kem trong tay rơi xuống trên quần áo, thét

chói tai "A! ! ! 11 giờ 20, xong đời , anh Duệ mau đưa em về nhà, Triệt sẽ bóp chết em."

Na Tịch Thịnh Duệ buông cái ly xuống, đôi mắt sắc bén không chớp nhìn bộ dáng hoảng loạn của cô.

"Anh Duệ?" Viên Cổn Cổn vội vàng đi tới bên người anh ta, sốt ruột kéo quần áo anh ta.

Bàn tay to của Na Tịch Thịnh Duệ vung lên, tất cả nước uống trái cây và

kem đều nằm ở trên mặt đất, phát ra tiếng 'lách ca lách cách'.

Viên Cổn Cổn liền giật mình, ngơ ngác nhìn khuôn mặt không biểu cảm của Na Tịch Thịnh Duệ.

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn cô lạnh giọng nói "Trong lòng em còn có vị trí của anh không?"

Viên Cổn Cổn bị giọng điệu của anh làm cho sợ tới mức co rúm lại một chút, không tự chủ được lui về sau mấy bước.

Na Tịch Thịnh Duệ đứng dậy từng bước ép sát cô, tức giận trong mắt làm cho người ta không rét mà run, "Bây giờ ở trong lòng em chỉ có ba chữ Hắc

Viêm Triệt phải không?"

Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, bị ép đi đến góc tường..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Na Tịch Thịnh Duệ kéo cổ áo rộng của cô xuống, liền nhìn thấy mấy cái dấu màu đỏ.

Viên Cổn Cổn vươn tay che cổ, nhỏ giọng run run "Anh Duệ...Anh làm sao vậy..."

Na Tịch Thịnh Duệ kéo tay cô ra, hai tay dùng sức liền xé rách quần áo

của cô, đè tay nhỏ bé đang vung vẫy lại, cúi đầu hôn lên môi của cô.

Viên Cổn Cổn hoảng sợ kêu một tiếng, trừng lớn mắt cố gắng đẩy anh ta ra.

Na Tịch Thịnh Duệ điên cuồng đoạt lấy ở trong miệng cô, dịu dàng trước kia đã không tồn tại nữa, giờ phút này anh ta rất giống con thú bị bao vậy, vội vàng muốn tìm lối ra.

Theo bản năng Viên Cổn Cổn muốn chống

cự lại nụ hôn của anh, sốt ruột liền cắn nát lưỡi của anh ta, nhưng Na

Tịch Thịnh Duệ cũng không buông cô ra, chỉ càng xâm lược thô lỗ hơn.

"Ưm... Không..." Viên Cổn Cổn ra sức vặn vẹo, trong đầu tất cả đều là bóng dáng Hắc Viêm Triệt.

Na Tịch Thịnh Duệ nặng nề áp cô trên mặt đất, không để ý cô đau đớn, vội

vàng vuốt ve toàn thân cô, để lại dấu tay nông sâu ở trên d