XtGem Forum catalog
Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327901

Bình chọn: 8.00/10/790 lượt.

ng dùng bút viết

màu đỏ viết (Phạm vi mập mờ, xin đừng quấy rầy) . Vì thế cô liền biết vì sao cơm trưa chậm chạp không đến, cô không cách

nào đối mặt với tươi cười hết sức phức tạp của Á Tư... Ngay lúc bầu

không khí ngượng ngập, rốt cục cũng đến nơi, Viên Cổn Cổn nhẹ nhàng thở

ra bước xuống xe, không dám nhìn mặt Á Tư, nhỏ giọng nói "Tạm biệt anh

Á." Rồi sau đó bay nhanh vào cửa lớn.

Á Tư nhìn bóng lưng hoảng loạn của, cười đến càng vui vẻ hơn...

"Cha, mẹ, con đã trở về!" Viên Cổn Cổn mới vào cửa nhà, vừa cởi giày vừa lớn tiếng gọi.

Không bao lâu, Bàng Đô Đô liền chạy vội đến cửa ôm cổ cô hung hăng hôn vài

cái ở trên mặt cô, "Cổn Cổn, cục cưng của em, nhớ con muốn chết rồi."

"Con cũng nhớ mẹ." Viên Cổn Cổn hưng phấn ôm lấy bà nhảy tới nhảy lui, rất vui vẻ.

Bàng Đô Đô dắt cô vào phòng khách, Viên Cổn Cổn hơi ngạc nhiên nhìn người ngồi ở trên ghế sô pha "Anh Duệ?"

"Sao lại là giọng điệu này? Không nhận ra anh sao?" Na Tịch Thịnh Duệ cười khẽ nhìn cô.

Viên Cổn Cổn cười hì hì chạy tới ngồi ở bên cạnh anh ta, hôn lên mặt anh ta, "Em không nghĩ tới anh sẽ về nhà, cha nói gần đây anh bận rất nhiều

việc."

Na Tịch Thịnh Duệ không có được thân thể mềm mại bổ nhào

vào trong ngực, trong lòng chợt hiện một tia chua sót, nhưng vẫn thân

thiết sờ sờ đầu của cô, nhẹ giọng nói "Biết em về nhà nên anh cũng vội

đến gặp em, có nhớ anh không?"

"Đương nhiên nhớ." Viên Cổn Cổn nghiêm túc gật gật đầu.

Na Tịch Thịnh Duệ bế cô lên trên đùi, hôn hôn mặt cô, "Thật ngoan."

Viên Cổn Cổn không tự chủ được ngẩn người, nụ cười hơi cứng ngắc.

Na Tịch Thịnh Duệ cảm nhận được cứng ngắc của cô, nhàn nhạt nó "Nặng hơn trước kia, gần đây rất vui vẻ sao?"

"Vui vẻ." Viên Cổn Cổn cười sờ sờ bụng mình.

"Ha ha." Đôi mắt sắc bén của Na Tịch Thịnh Duệ tối sầm, giật giật khóe miệng.

"Viên Cổn Cổn, con còn nhớ rõ cha là ai không?" Viên Tịnh Lưu ngồi cách đó

không xa nhàn nhạt mở miệng, vẫn là giọng điệu không cao không thấp,

nhưng yêu thương ở trong mắt lại không lừa được người khác. Edit : babynhox.

"Đương nhiên nhớ, cha là cha của con mà." Viên Cổn Cổn nhảy từ trên đùi Na

Tịch Thịnh Duệ xuống, vui vẻ nhích tới bên cạnh ông, ôm cổ ông cọ xát

làm nũng.

"Cha còn tưởng con đã quên, thấy cha lâu như vậy cũng

không chào hỏi, hoàn toàn coi cha như vô hình." Viên Tịnh Lưu vươn tay

vuốt nhẹ đầu của cô, giọng nói hơi lạnh nhưng động tác lại rất dịu dàng.

"Ai nói, ở cửa con đã gọi cha rồi, là cha không để ý con." Viên Cổn Cổn ngẩng đầu giải thích cho chính mình.

Viên Tịnh Lưu nhìn cô, ở góc độ này vừa vặn nhìn thấy được dấu vết đáng nghi nào đó ở trên cổ trắng nõn của cô.

"Cha?" Viên Cổn Cổn khẽ gọi Viên Tịnh Lưu, không hiểu sao đột nhiên ông lại không nói chuyện rồi.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn theo tầm mắt của Viên Tịnh Lưu, đó là chỗ cổ áo

rộng của Viên Cổn Cổn, quay đầu cầm lấy ly cà phê trên bàn uống một

ngụm, mùi vị chua sót tràn ra trong miệng, không chỉ làm đắng vị giác mà trái tim cũng đắng.

"Cổn Cổn, chúng ta đi dạo phố đi, sau khi

trở về mẹ nấu cơm tối cho con ăn." Sau khi nhìn thấy Viên Cổn Cổn thì

Bàng Đô Đô chưa từng ngừng tươi cười.

"Dạ." Viên Cổn Cổn hưng phấn đứng lên chạy đến bên cạnh Bàng Đô Đô, dính vào trong lòng bà.

"Tịnh Lưu và Thịnh Duệ muốn đi cùng không?" Bàng Đô Đô dắt tay Viên Cổn Cổn, cười ngọt ngào hỏi.

"Hai người đi đi." Cùng nói ra câu trả lời.

"Vậy bái bai, buổi tối gặp." Bàng Đô Đô sớm biết rằng sẽ nhận được đáp án này, vui vẻ vẫy vẫy tay, dắt Viên Cổn Cổn đi ra ngoài.

"Bái bai cha, bái bai anh Duệ." Viên Cổn Cổn bị Bàng Đô Đô dắt đi, gắng gượng quay đầu tạm biệt bọn họ.

Đợi khi bóng lưng hai người biến mất ở phòng khách, Viên Tịnh Lưu nhàn nhạt nói "Dấu hôn."

Na Tịch Thịnh Duệ ngẩn người, không nói gì, tuy đã dự đoán được chuyện này, nhưng chính tai nghe thấy lại là một cảm nhận khác.

"Thịnh Duệ, Cổn Cổn là đứa bé đơn giản, không nhất định phải có quần áo đẹp

thức ăn ngon, cũng chưa bao giờ muốn trang sức ngọc quý, con hiểu chưa?" Viên Tịnh Lưu uống ngụm trà, giọng điệu nhẹ nhàng.

"Con hiểu, nhưng cô ấy đáng được nhận những thứ tốt nhất." Na Tịch Thịnh Duệ quay đầu, nhìn ngoài cửa sổ..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Trước kia cha không dám nói nhưng mà bây giờ cha khẳng định rằng Hắc Viêm

Triệt yêu con bé, Thịnh Duệ, cơ hội của con còn bao nhiêu? Cha biết năng lực của con có thể vượt qua cha, có thể ngang vai với Hắc Viêm Triệt,

nhưng mà sự nghiệp thành công không phải chỉ cần có năng lực, mà còn cần nhiều thời gian, con còn bao nhiêu thời gian có thể lãng phí, trong

tình huống bọn họ ở cùng với nhau, nói thật là, có lẽ trong lòng Cổn Cổn đã có bóng dáng của Hắc Viêm Triệt, mà con chính là anh trai trong đời

con bé."

Dứt lời, Na Tịch Thịnh Duệ im lặng, Viên Tịnh Lưu kiên

nhẫn chờ đợi, một lúc sau, Na Tịch Thịnh Duệ nhàn nhạt mở miệng." Cha

nuôi nói không sai, có lẽ con đã không còn cơ hội."

Viên Tịnh Lưu nhìn anh ta, không nói gì.

"Như vậy...Để con thử một lần cuối." Na Tịch Thịnh Duệ không thay đổi nét

mặt cầm lấy ly cà phê, một ngụm uống cạn, để mặc cho mùi v