80s toys - Atari. I still have
Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328141

Bình chọn: 9.00/10/814 lượt.

nh.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Viên Cổn Cổn hơi lo lắng nhìn bóng lưng anh đi vào phòng tắm, để hộp thức ăn vào trong tủ lạnh.

Một lúc sau, Hắc Viêm Triệt đi từ phòng tắm ra, nhìn cơm nắm ngồi trên

giường dường như là muốn khóc, lạnh nhạt nói , "Sao không ăn?"

Viên Cổn Cổn nhìn anh, mím môi, không nói gì.

Hắc Viêm Triệt nhíu mày đi qua vươn tay sờ sờ cái trán của cô, "Khó chịu ở đâu?"

Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, hốc mắt ửng đỏ.

"Cho em ba giây, nói!" Hắc Viêm Triệt hơi sốt ruột lạnh giọng nói, ngồi ở bên giường, bế cô lên trên chân.

"Anh... Anh đến nhà của em làm gì?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng meo meo, dĩ nhiên đã mang theo tiếng khóc nức nở.

"Em nghĩ rằng anh đến đó làm gì?" Hắc Viêm Triệt nhìn cô, vuốt tóc của cô ra sau tai.

Viên Cổn Cổn cắn cắn môi dưới, nhỏ giọng nói, "Có phải anh đến nói với cha em muốn em về nhà không?"Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Hắc Viêm Triệt bóp chặt gương mặt cô, "Em nằm mơ."

Viên Cổn Cổn ngẩn người, ngơ ngác nhìn anh, không nói gì.

"Chúng ta kết hôn." Hắc Viêm Triệt nhẹ nhàng phun ra bốn chữ.

Viên Cổn Cổn lại sửng sốt, mở to hai mắt nhìn, hoàn toàn bị vây trong trạng thái cứng ngắc .

Hắc Viêm Triệt bế cô lên giường, tắt đèn, ôm cô nhắm hai mắt lại, để lại người nào đó mở to đôi mắt xinh đẹp, một đêm không ngủ.

12 giờ trưa, Viên Cổn Cổn mang theo đôi mắt gấu trúc ngồi trên đùi Hắc

Viêm Triệt, vẫn không nhúc nhích, nét mặt đờ đẫn, giống như đang tự hỏi

cái gì đó.

Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm nhìn cô, từ khi anh nói

kết hôn thì vẻ mặt cô liền đờ đẫn như vậy, ngay cả ăn cơm cũng là bộ

dáng rất máy móc, giống như bị chấn động rất lớn, gả cho anh có khó như

vậy không?

Viên Cổn Cổn im lặng một đêm và nửa ngày, rốt cục dưới ánh mắt của anh cũng mở miệng, "Anh thích em sao?"

Hắc VIêm Triệt ngẩn người, nhàn nhạt nói, "Không ghét."

Viên Cổn Cổn bĩu môi , "Vậy vì sao muốn kết hôn? Là cha em ép anh?"

"Không."Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Vậy vì sao?" Viên Cổn Cổn cố chấp hỏi.

"Chịu trách nhiệm." Hắc Viêm Triệt nghĩ nghĩ, nói ra một cái cớ.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, nhớ tới đêm đó, theo bản năng run lẩy bẩy, đến bây giờ cô vẫn nhớ rõ cái loại đau đớn tê liệt kia.

Không khí im lặng tràn ra giữa hai người.

"Em không gả." Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, nghiêm túc nói.

"Tôi không có hỏi ý kiến của em." Hắc Viêm Triệt nhíu mày, giọng nói lạnh như băng.

"Anh muốn kết hôn với tôi, đương nhiên tôi có thể có ý kiến rồi." Viên Cổn Cổn nhìn anh, vẻ mặt kiên quyết.

"Em còn chờ Na Tịch Thịnh Duệ trở về cùng em làm chuyện chưa xong của đêm

đó sao?" Hắc Viêm Triệt cười lạnh, buộc chặt cánh tay, kìm đau thân thể

của cô.

"Anh..." Viên Cổn Cổn trừng lớn đôi mắt to, hốc mắt đỏ lên.

"Em nhất định phải gả." Hắc Viêm Triệt nhìn, trầm giọng nói ra năm chữ.

Viên Cổn Cổn ủy khuất giãy dụa, tiếng khóc tràn ra từ trong miệng cô.

Hắc Viêm Triệt sợ làm cô bị thương, buông tay.

Viên Cổn Cổn trượt xuống khỏi chân anh, đi cách vài bước khóc lớn nói, "Tôi không gả."

"Em có thể thử xem." Hắc Viêm Triệt lẳng lặng nhìn cô, mắt tím lạnh như băng.

Viên Cổn Cổn tức giận giậm chân, đi ra cửa.

"Đứng lại." Hắc Viêm Triệt rống dữ một tiếng, dọa người nào đó nhảy dựng lên.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, tiếp tục đi về phía trước.

"Đi thêm một bước nửa xem." Hắc Viêm Triệt dùng sức vỗ bàn một cái, lập tức khiến cho cái bàn 'gào thét' .

"Tôi đi toilet cũng không được sao?" Viên Cổn Cổn quay người lại khóc nói.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, xoay người đi ra ngoài. Chờ sau khi cô rời

khỏi Hắc Viêm Triệt mới nhớ tới, trong phòng trong có toilet, cáu kỉnh

cào bới tóc, đánh một quyền lên trên bàn, con bé ú chết tiệt, anh muốn

cưới cô mà cô lại dám nói không gả, thiếu dạy dỗ.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Viên Cổn Cổn trốn ở trong nhà vệ sinh nữ khóc thút thít, trong lòng rất ủy

khuất, cô muốn có hôn nhân giống như cha mẹ, hai người yêu nhau, thật ra khi nghe anh nói muốn kết hôn, trong phút chốc cô liền vui mừng như

chim sẻ, cái loại cảm giác này thật kỳ diệu, cô thích anh nhưng không

biết bắt đầu từ lúc nào loại thích này biến thành ỷ lại, hoặc nói là

yêu, nhưng chỉ có cô yêu anh mà anh không yêu cô, làm sao có thể kết hôn chứ, đi đến bên cạnh bồn nước rửa tay nhìn nhìn bản thân ở trong gương, tự ti cúi đầu, mở nước thấm ướt lòng bàn tay, sờ sờ mặt, rửa sạch nước

mắt ở trên mặt, cô đơn đi ra khỏi nhà vệ sinh, đi theo hướng về nhà.

Hắc Viêm Triệt ở trong phòng làm việc đợi rất lâu cũng không thấy bóng dáng quen thuộc, nhìn Nhã Tư đứng ở một bên, lạnh nhạt nói, "Tìm cô ấy."

"Chủ nhân, có lẽ Cổn Cổn ở nhà vệ sinh nữ, tôi..."

"Trong công ty không có phụ nữ?" Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói.

Nhã Tư ngẩn người, lập tức xoay người đi ra ngoài.

Nửa tiếng sau, Nhã Tư đi vào văn phòng.

"Chủ nhân, tôi tìm hơn 200 nhà vệ sinh toàn bộ công ty cũng không tìm thấy Cổn Cổn.".Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Hắc Viêm Triệt nhíu mày, vươn tay cầm lấy điện thoại gọi một cú điện thoại, sau khi bấm gọi, trong phòng vốn yên tĩnh lại vang lên tiếng nhạc, Hắc

Viêm Triệt ném điện thoại, lạnh giọng nói, "Đi tìm."

"Dạ" Nhã Tư v