." Tề Tu cắt bít tết đưa vào trong miệng, không chút để ý nói.
"Hả?" Viên Cổn Cổn ngẩn người, hơi kinh ngạc.
"Hoặc là nói anh ấy là vương, anh là con dân thuần phục dưới anh ấy." Tề Tu
cười khẽ cầm lấy rượu đỏ một bên nhấp một ngụm, gương mặt anh tuấn đối
xứng động tác tao nhã, không thể nghi ngờ, anh là một người đàn ông hấp
dẫn.
"Thần phục? Thật sao? Vì sao em nhìn không ra..." Viên Cổn Cổn thành thật nói.
Tề Tu lắc lư cái ly đế dài hai lần, nhìn chất lỏng màu đỏ bên trong, lộ ra cười nhạt, "Còn nhiều thứ em nhìn không ra lắm, người quá đơn thuần,
chỉ thích hợp đứng ở dưới cánh chim của người khác."
Viên Cổn Cổn gãi gãi đầu, không biết nên nói cái gì.
"Nhóc con, anh có một em gái cũng đơn thuần đáng yêu như em." Tề Tu đặt ly rượu xuống, vươn tay xoa xoa đầu cô.
"Thật sao? Em gái ruột sao?" Viên Cổn Cổn để mặc anh ta vò rối tóc cô, vui vẻ hỏi.
"Đúng vậy, bọn anh là song sinh, cô ấy tên là Tề Tuyết Y." Tề Tu cười khẽ nhìn cô.
"Tên rất dễ nghe, chị ấy nhất định là một cô gái xinh đẹp." Viên Cổn Cổn hâm mộ nói.
"Vì sao?"
"Bởi vì chị ấy là em gái anh Tu, nhất định rất xuất sắc." Viên Cổn Cổn nhìn anh ta, vẻ mặt nghiêm túc.
"Ha ha, em đang vuốt đuôi ngựa sao?" Tề Tu quẹt quẹt mũi của cô.
"Mới không phải, em nghiêm túc." Viên Cổn Cổn cau cái mũi, vì mình mà phản bác lại.
Đúng lúc này, quản gia Bạch bưng khay bạc đi ra, nhìn động tác của Tề Tu, lẳng lặng đặt thức ăn nóng tới trước mặt Viên Cổn Cổn.
"Mau ăn đi, Cổn Cổn."
"Cám ơn vú Bạch, thơm quá." Viên Cổn Cổn ôm eo của quản gia Bạch cọ xát, sau đó cầm lấy muỗng bắt đầu ăn..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
Quản gia Bạch nhìn Tề Tu cũng đang ăn cơm, khẽ vuốt đỉnh đầu Viên Cổn Cổn,
nhỏ giọng nói "Sau khi ăn xong thì đi ra vườn hoa phơi phơi nắng đi,
Nhã Tĩnh và Nhã Văn đang chờ con ở vườn hoa, còn có đám bảo bối của
con."
"Vậy con có thể tới vườn hoa ăn không?"
"Cũng được, đi thôi." Quản gia Bạch bưng khay bạc ở trước mặt cô lên.
"Bái bai anh Tu." Viên Cổn Cổn cười ngọt ngào vẫy vẫy tay với Tề Tu, vui vẻ đi theo phía sau quản gia Bạch.
Tề Tu nhìn bóng lưng của cô, khóe miệng kéo lên mỉm cười mê người.
Tầng cao nhất tập đoàn "Hắc Viêm"
"Chủ nhân, đây là hình và tài liệu ngài cần." Á Tư đặt tài liệu trên tay xuống bàn, nhẹ giọng nói.
Hắc Viêm Triệt mở tập tài liệu ra, không nói một tiếng.
Một lúc sau, nhíu mày, chỉ vào tấm hình gần như là bị màu đỏ bao trùm, nhàn nhạt nói "Đây là ngày hôm qua?"
"Đúng, nơi phát hiện vụ án chính là trong nhà vệ sinh khu vui chơi mà chủ nhân dẫn Cổn Cổn đi, tài liệu còn chưa đầy đủ, báo cáo khám nghiệm pháp y
cũng chưa có, nhưng rất rõ ràng là cùng một thủ đoạn." Á Tư nhìn tấm
hình, hơi buồn nôn dời đi tầm mắt của mình đi.
"Người trong tối còn chưa có tin tức?" Hắc Viêm Triệt lẳng lặng nhìn tấm hình, giọng điệu lạnh lẽo.
"Thật xin lỗi chủ nhân..." Á Tư cúi đầu hơi khẩn trương.
"Toàn bộ người chết đều có cuộc sống cá nhân thối nát, phụ nữ lẳng lơ gợi
cảm, rõ ràng là Viên Cổn Cổn không có tình trạng như vậy, anh cho rằng
vì sao hung thủ muốn gửi hình đó cho cô ấy?" Giọng nói Hắc Viêm Triệt
vẫn không cao không thấp, lại làm cho cả người của Á Tư đổ mồ hôi lạnh.
"Tôi nghĩ... Có lẽ hung thủ không nhắm vào Cổn Cổn, mà là..."
"Tôi." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói. Á Tư ngẩng đầu nhìn anh, mấp máy môi mỏng, không nói gì.
"Người chết không có đầu, tim cũng không mất, anh nói, là bị hung thủ ăn hay
là bán?" Hắc Viêm Triệt buông hình chụp và tài liệu xuống, chống lại ánh mắt của anh ta
Á Tư nuốt nuốt nước miếng, sắc mặt hơi tệ.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Miệng vết thương không bình thường, có hình răng cưa, dường như là người này
dùng miệng xé xác chứ phải là công cụ, khắp nơi đều là thịt nát, răng
nanh rất sắc bén." Hắc Viêm Triệt tiếp tục thờ ơ nói.
Áo sơ mi của Á Tư ướt đẫm mồ hôi, không biết nên nói cái gì.
"Có lẽ không phải là người, anh nói đi?" Hắc Viêm Triệt đẩy hình lên phía trước, đặt ở trước mặt anh ta.
"Chủ... Chủ nhân... Có thể nói rõ không..." Á Tư nhắm chặt mắt, sắp ói ra.
"Báo với Minh, nói tôi muốn mượn người của nó giúp tôi điều tra người trong tối ở Newyork." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.
"Điều tra người trong tối? Nhưng chủ nhân, người trong tối đều là con dân của ngài, ngài nghi ngờ là bọn họ?"
"Bọn họ cũng là người báo, dòng máu như vậy vốn là cả người đẫm máu, chỉ là
mấy năm gần đây tiến hóa mà thôi, tôi có lý do nghi ngờ, vả lại cũng là
một đầu mối rất tốt." Hắc Viêm Triệt đứng lên, đi tới cửa.
"Chủ nhân, ngài đi đâu? Để tôi đưa ngài đi." Á Tư ngẩn người lập tức làm hết bổn phận xoay người nói..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Đi đến nhà họ Viên, anh làm chuyện của mình, nhanh chóng cho tôi đáp án,
anh cũng biết tôi vẫn luôn không có nhẫn nại." Hắc Viêm Triệt nói cũng
không quay đầu lại, đi ra khỏi phòng.
Á Tư thở dài, quay đầu nhìn nhìn hình trên bàn, khó chịu lật mặt hình úp lại, bỏ vào trong cặp hồ sơ.
Nhà lớn họ Viên.
Viên Tịnh Lưu nhàn nhã pha trà, tay nghề rất thuần thục, nhìn rất chuyên
nghiệp, trà đạo có thể làm đạo cụ diễn, có thể làm niềm vui khi uống
trà, cũng có thể là trò ch