XtGem Forum catalog
Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328113

Bình chọn: 8.5.00/10/811 lượt.

cố gắng chịu đựng

tiếng ầm ĩ không truyền đến bên tai, cả người nhìn như hoàn toàn xa lạ

với nơi như vậy.

"Giống su su này ăn rất ngon, anh cũng ăn đi."

Viên Cổn Cổn gắp thức ăn bỏ vào trong chén của anh, hơi hơi

cười..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Hắc Viêm Triệt cầm lấy đũa bắt đầu ăn, nhìn cô rất vất vả mới lộ ra khuôn mặt tươi cười, không tự chủ được mà

nhẹ nhàng thở ra, cảm giác thật kỳ diệu, giống như nhìn thấy cô cười, đó là thỏa mãn lớn nhất của anh, có thể làm cho anh có loại cảm giác con

người này cũng chỉ có cô.

Hơn 3 tiếng sau, Hắc Viêm Triệt dẫn

theo Viên Cổn Cổn đã ăn uống no đủ đi khu vui chơi, việc làm kia lại

khiến Viên Cổn Cổn không hiểu nửa ngày, nhưng rất nhiều lúc vui vẻ sẽ

truyền nhiễm, không khí trong khu vui chơi làm cho người ta rất dễ quên

buồn phiền, đặc biệt cái loại hồn nhiên đến 'ngốc nghếch' này, người

không thể sử dụng đầu óc, vì thế, người nào đó nhanh chòng quên không

vui, nắm tay Hắc Viêm Triệt chơi đùa khắp nơi, tàu lượn xoay tròn 360 độ , du thuyền vượt thác, chơi đến cả người ra mồ hôi, còn hưng phấn đi

đến những chỗ chưa chơi.

5 tiếng sau, Viên Cổn Cổn nắm tay Hắc

Viêm Triệt ngồi trong đình nghĩ mát, mệt rã rời tựa vào trên người anh,

nhỏ giọng meo meo, "Đã rất lâu rồi em không đến khu vui chơi, rất vui

đấy."

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì.

"Cám ơn Triệt, anh thật tốt." Viên Cổn Cổn ôm chặt cánh tay anh, giống như tư thế của

tình nhân, cô làm rất tự nhiên, chính xác mà nói, toàn bộ hình thức giữa bọn họ đều cực kỳ giống người yêu, nhưng từ trước đến giờ anh cũng chưa từng nói, cô là ai của anh, là nữ giúp việc? Thư ký? Hay là tình nhân?

Hắc Viêm Triệt cầm lấy chai nước lạnh mở ra nắp ra đưa cho cô.

Viên Cổn Cổn nhận lấy cái chai ùng ục ùng ục uống đến nửa chai, cuối cùng còn thỏa mãn thở ra .

"Còn muốn chơi cái gì?" Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt hỏi.

"Xem động vật." Viên Cổn Cổn nhìn anh, cười đến rất vui vẻ.

Nghe vậy, Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, giống như đã ngửi thấy được cái mùi khiến anh phát điên..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Anh không muốn đi sao?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng hỏi.

"Đi thôi." Hắc Viêm Triệt đóng chặt mắt, hạ quyết tâm, đứng dậy dắt tay cô.

Viên Cổn Cổn lập tức cười ngọt ngào ôm chặt cánh tay anh, cùng nhau đi.

Hơn 1 tiếng sau, sắc mặt của Hắc Viêm Triệt hơi tái nhợt chạy ra từ khu vật sở thú, nhớ lại rất lâu trước kia cô đã từng nói tiểu Q bị rắm thúi làm cho ngất, lần đầu tiên cảm thấy cô nói đúng một chuyện, thì ra cái mũi

thính cũng là một chuyện rất đau khổ...

"Triệt, anh làm sao vậy? Không thoải mái sao?" Viên Cổn Cổn dừng bước lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập lo lắng.

"Không có." Hắc Viêm Triệt ôm lấy cô, bước chân nhanh hơn, một lòng muốn rời xa nơi làm cho anh đau khổ này.

"Triệt..." Viên Cổn Cổn nhìn ánh mắt vả vẻ mặt của người xung quanh, đủ loại kiểu

dáng, có hâm mộ, có ghen tị, có mỉm cười, cũng có huýt sáo, đương nhiên

cũng có khinh thường.

Hắc Viêm Triệt bế cô đến băng ghế xa xa,

cẩn thận tỉ mỉ hít vào một hơi, sau khi xác định không có cái mùi kia

mới yên tâm bắt đầu hít thở. "Anh không sao chứ?" Viên Cổn Cổn vươn tay xoa nhẹ trên trán của anh, lo lắng hỏi.

"Không có gì." Hắc Viêm Triệt kéo tay cô xuống nắm chặt vào lòng bàn tay.

"Thật?" Viên Cổn Cổn lo lắng tiếp tục hỏi.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Ừ." Hắc Viêm Triệt cắn nhẹ một cái ở trên môi cô.

Viên Cổn Cổn đỏ mặt, nhìn nhìn xung quanh, có loại cảm giác có tật giật mình.

"Chơi đủ rồi?" Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt hỏi.

"Dạ." Viên Cổn Cổn cười ngọt ngào gật gật đầu, "Nhưng mà em muốn đi toilet."

Hắc Viêm Triệt dắt cô đi đến nhà vệ sinh công cộng.

"Triệt, em có thể tự đi." Viên Cổn Cổn ngượng ngùng nhỏ giọng meo meo.

Hắc Viêm Triệt không nói gì, dẫn cô tới trước cửa nhà vệ sinh công cộng.

Viên Cổn Cổn nhìn anh, nhỏ giọng nói "Em vào đây."

"Ừ."

Người nào đó đi vào nhà vệ sinh, sau khi giải quyết lượng nước dư thừa trên

người xong, đi đến bồn rửa tay rửa tay, mà vào lúc này, truyền đến một

loạt tiếng rên làm người ta rùng mình, và hơi thở thô gấp, Viên Cổn Cổn

ngẩn người, cương cứng ngay tại chỗ, đây...đây là...

"A... Ưm... A... A...".Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Giọng nữ mềm mại không ngừng truyền ra từ trong phòng vệ sinh, dường như rất vui thích.

Viên Cổn Cổn vội vàng chạy ra, vội vàng chạy tới bên cạnh Hắc Viêm Triệt, cả khuôn mặt đỏ bừng "Chúng ta về nhà đi."

Hắc Viêm Triệt nhìn sắc mặt cô khác thường, nhếch mày kiếm, "Sao vậy?"

"Không có gì, đi nhanh đi." Viên Cổn Cổn kéo tay anh, đi về.

"Em lại nói dối?" Giọng nói không vui của Hắc Viêm Triệt truyền đến từ phía sau.

"Không... Không phải, là vì...vì..." Viên Cổn Cổn lắp bắp không biết nên nói như thế nào, khuôn mặt nhỏ nhắn càng ửng hồng hơn.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì.

"Có người... Có người ở trong nhà vệ sinh...làm cái kia..."

"Làm tình?" Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt hỏi.

Viên Cổn Cổn sửng sốt, ngượng ngùng gật gật đầu.

Hắc Viêm Triệt nắm giữ ngược lại tay của cô, đi về nhà

11 giờ tối, Hắc Viêm Triệt ôm Viên Cổn Cổn cùng xem phim hoạt hình với cô, trong tay Viên Cổn Cổn còn cầm m