Cổn chỉ khóc, nước mắt chảy xuống từng giọt từng giọt, trút ra hết ủy khuất của mình.
Báo tuyết nằm xuống bên cạnh cô, dùng cái đầu lông xù nhẹ nhàng cọ sát cổ của cô, phát ra tiếng hừ hừ rất nhỏ.
Viên Cổn Cổn ôm cổ anh, khóc lớn tiếng hơn.
Báo tuyết để mặc nước mắt cô dính ướt da lông trắng bóng của mình, lẳng
lặng nghe tiếng khóc của cô từ lớn biến thành nhỏ, cuối cùng biến thành
tiếng hít thở đều đều, nhìn khuôn mặt ngủ say của cô, nhẹ nhàng di
chuyển cái cổ của mình, sau một ánh sáng màu bạc, Hắc Viêm Triệt trần
truồng nằm ở trên giường, mắt tím lẳng lặng nhìn cơm nắm đang ngủ, nhẹ
nhàng ấn nụ hôn xuống cái trán của cô, đắp chăn cho cô xong, đứng dậy
mặc quần áo...
Sáng sớm, Viên Cổn Cổn giật giật, mở to mắt ở
trong lòng Hắc Viêm Triệt, ngơ ngác nhìn áo ngủ màu đen trước mắt, ngẩng đầu nhìn lên trên, chống lại một đôi mắt tím lạnh nhạt.
Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không có một chút mờ mịt khi tỉnh ngủ nào.
Viên Cổn Cổn dụi dụi mắt, ríu rít vài tiếng, rất rõ ràng là còn chưa tỉnh ngủ.
Một lúc sau, Viên Cổn Cổn gãi gãi đầu, nhớ tới chuyện ngày hôm qua hơi
ngượng ngùng đỏ mặt, không biết nên đặt tầm mắt ở đâu, cũng không biết
nên nói cái gì đó, không khí cứ im lặng như vậy. Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
Đột nhiên Viên Cổn Cổn nhìn đến dấu vết bị đánh gãy ở đầu giường, nâng tay
chỉ chỉ chỗ đó nhỏ giọng nói "Chỗ này bị anh phá hỏng rồi."
Hắc
Viêm Triệt không dời tầm mắt khỏi mặt cô, nhìn đến mặt của người nào đó
mặt nóng lên, hơi khẩn trương hết nhìn trái lại nhìn phải, chỉ là không
nhìn anh.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ửng hồng, Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói, "Sorry."
Viên Cổn Cổn ngẩn người, ngơ ngác nhìn anh.
Hắc Viêm Triệt ôm cô thật chặt, vuốt nhẹ sau lưng cô, không nói gì.
Viên Cổn Cổn nhìn áo ngủ màu đen trước mắt, hốc mắt đỏ lên. Edit : babynhox
"Triệt..."
Mang theo tiếng khóc nức nở gọi khẽ, làm rối loạn trái tim của người khác,
cho dù là ai cũng không thể chống lại sức hấp dẫn mê người này.
"Ừ." Hắc Viêm Triệt vỗ nhẹ sống lưng của cô, khóe miệng kéo lên độ cong đẹp
mắt, loại cảm giác này mới là phụ nữ của anh.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Hu hu..." Viên Cổn Cổn phát ra tiếng nức nở rất nhỏ, cực kỳ đáng yêu.
Hắc Viêm Triệt kéo khoảng cách ra với cô, vươn tay lau nước mắt trên mặt cô.
Viên Cổn Cổn ôm cổ anh, vùi mặt vào cổ anh.
Hắc Viêm Triệt lẳng lặng ôm cô, nhẹ giọng nói "Không cho nói dối nửa."
"Dạ." Viên Cổn Cổn dùng sức gật đầu, giống như tuyên thệ quyết tâm của mình.
Ánh mặt trời chiếu xuyên qua khe hở rèm cửa tiến vào, Hắc Viêm Triệt nhếch
miệng ôm lấy cô gái đáng yêu vừa khóc vừa gọi tên anh, cuối cùng thì
cũng có ánh mặt trời, không ngờ có một ngày anh lại không chán ghét ánh
mặt trời mà từ trước đến nay anh luôn chán ghét, giống như đến bây giờ
anh cũng không nghĩ mình sẽ để ý một cô gái như vậy, không... Chính xác
mà nói, không chỉ là để ý, mà là yêu sâu sắc...
Phòng ăn
"Thời tiết hôm nay thật sự là rất tốt, xem ra đám nhân viên của anh đã đả
động 'thành ý' đến trên trời cho nên bọn họ mới thoát khỏi 'khủng
hoảng', cho nên nói, cầu thần cũng là một cách để giải quyết vấn đề." Tề Tu nhìn Viên Cổn Cổn ngồi ở trên đùi Hắc Viêm Triệt ăn uống, trêu chọc
nói.
Hắc Viêm Triệt nhìn cũng không thèm nhìn anh ta, giống như anh ta là trong suốt.
"Cầu thần thật sự có ích sao? Anh Tu?" Viên Cổn Cổn nhìn anh ta, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập nghiêm túc.
"Đương nhiên là có ích, em xem tâm trạng của thiếu gia nhà em không phải là
tốt hơn nhiều rồi sao? Đây đều là kết quả của vô số tiền bạc dầu hương*, mấy ngày hôm trước thì không giống vậy, một lúc là núi một lúc là nóng
nảy, toàn bộ tập đoàn 'Hắc Viêm' như biến thành hiện trường biểu diễn
'Cửu Trọng Thiên Băng Hỏa' , chuyện đó rất tuyệt vời... Không phát hiện
chính là thiệt hại của em." Tề Tu cầm lấy một góc bánh mì, nhàn nhã đưa
vào trong miệng, vẻ mặt trêu tức.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
*: nhang đèn.
Viên Cổn Cổn nhìn nhìn Hắc Viêm Triệt, bây giờ tâm trạng của anh tốt sao? Vì sao cô nhìn không ra, phải nói là từ trước đến giờ cô cũng chưa từng
nhìn ra...
Hắc Viêm Triệt cầm lấy một ổ bánh xé ra miếng nhỏ nhét vào trong miệng cô, không nhìn ánh mắt tìm tòi của cô.
"Nhóc con, em hỏi như vậy chẳng lẽ em cũng có muốn giải quyết vấn đề hoặc là muốn thực hiện giấc mộng sao?" Tề Tu cười khẽ hỏi.
"Có đấy, có rất nhiều đấy." Viên Cổn Cổn thành thật gật đầu.
"Là cái gì?" Tề Tu cười hỏi, anh ta nghĩ rằng cô sẽ cầu xin thuốc hết 'ngu ngốc' trước.
Theo bản năng Viên Cổn Cổn nhìn nhìn Hắc Viêm Triệt, mấp máy miệng không nói gì.
"Em muốn thiếu gia nhà em?" Tề Tu 'ngạc nhiên' hỏi.
Viên Cổn Cổn sửng sốt, trên mặt nhanh chóng ửng hồng, khẩn trương lắc lắc đầu.
"Không muốn anh ấy?" Tề Tu tiếp tục hỏi.
"Không... Không phải..." Viên Cổn Cổn bối rối vung tay nhỏ bé, không có từ ngữ diễn đạt.
"Vậy là muốn?"
"Em...Em..." Viên Cổn Cổn em nửa ngày cũng không có câu sau, mặt lại càng ngày càng hồng.
Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng ngốc nghếch của cô, trực tiếp nhét miếng bánh mì vào trong miệng cô, nhàn nhạt nói "Ăn cơm."
Viên Cổn Cổ
