ược mùi máu tươi, nhăn mày lại.
Hắc Viêm Triệt không nói gì, chỉ kìm chặt cái ót của cô, không để cho cô trốn.
Kết thúc nụ hôn máu tanh lại dịu dàng khác thường này, Viên Cổn Cổn thở hổn hển, hai mắt mơ màng nhìn anh.
Hắc Viêm Triệt nhìn vết máu trên môi cô, cúi đầu liếm, động tác tà mị mà độc nhất.
Viên Cổn Cổn chỉ có thể ngơ ngác nhìn anh, nói không nên lời.
Hắc Viêm Triệt véo véo mặt cô, kéo ra một chút cười nhạt.
"Triệt..." Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, cảm thấy hơi choáng váng hoa mắt, mơ hồ khẽ gọi tên của anh.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Ừm."
"Đầu rất choáng váng..." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng meo meo.
"Ngủ đi." Hắc Viêm Triệt đặt cô ở trên giường.
"Không..." Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, hai mắt đã không nhịn được mà híp lại rồi,
nhưng vẫn cố chấp dùng tay nhỏ bé kéo lấy khăn tắm quấn quanh người anh.
"Anh ở đây với em." Hắc Viêm Triệt kéo tay cô ra, cứu cái khăn tắm lung lay nới lỏng sắp rơi xuống.
"Ưm..." Viên Cổn Cổn ưm nhẹ một tiếng, đã không chịu nổi nhắm hai mắt lại.
Hắc Viêm Triệt đắp chăn cho cô, đứng dậy mặc quần áo xong, gọi một cú điện thoại.
Một lúc sau, Á Tư đi vào.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Điều tra địa chỉ cụ thể." Hắc Viêm Triệt nhìn bưu phẩm hiện ra trong máy tính, nhàn nhạt nói.
Á Tư nhìn thấy tấm hình thì ngẩn người, "Đây là máy tính của Cổn Cổn, tấm hình này..."
"Đi điều tra." Hắc Viêm Triệt ngắt lời chưa nói hết của anh ta.
"Dạ." Á Tư khom người, cầm lấy máy tính đi ra khỏi phòng.
Hắc Viêm Triệt nhìn cô gái nhỏ ngủ say ở trên giường, ngón tay thon dài gõ nhẹ trên mặt bàn, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Không lâu sau, tiếng đập cửa vang lên.
"Vào đi."
Cửa nhẹ nhàng mở ra, Á Tư cầm máy tính đi đến, sắc mặt không tốt lắm.
"Nói." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt phun ra một chữ.
"Gần đây xảy ra vụ án bầm thây, thiếu gia biết không?" Á Tư đặt máy tính ở trên bàn, nhìn Hắc Viêm Triệt.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Nói trọng điểm." Hắc Viêm Triệt nhíu mày.
"Trọng điểm chính là địa chỉ IP gửi tấm hình mà tôi điều tra và căn phòng cảnh sát phát thi thể là giống nhau." Á Tư trầm giọng nói.
Hắc Viêm Triệt không có nhiều biểu cảm, vẻ mặt bình tĩnh.
"Chủ nhân..."
"Điều động người trong tối, tìm ra hung thủ." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt ra lệnh.
"Nhưng mà chủ nhân..."Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
Hắc Viêm Triệt nhìn anh ta, mắt tím lạnh lùng.
Á Tư mấp máy môi mỏng, khom người nhỏ giọng nói "Dạ." Edit : babynhox.
"Đừng...Đừng..." Viên Cổn Cổn nhắm mắt lại, hai tay không ý thức vung vẫy.
Hắc Viêm Triệt bắt lấy tay cô, ôm cô vào trong ngực, an ủi vỗ nhẹ sống lưng cô, từ ngày đó đã qua 7 ngày, bây giờ máu của anh chỉ làm cho cô mê man 3 ngày, từ sau khi cô tỉnh lại vẫn luôn không vui, vừa có một gió thổi
cỏ lay thì thần kinh liền căng thẳng, lúc ngủ còn gặp ác mộng, trạng
thái như vậy đã liên tục 4 ngày, nếu còn như vậy thì thần kinh của cô có thể bị yếu kém, nhẹ nhàng vuốt ve mặt của cô, từ nhỏ cô đã được bảo vệ
dưới cánh chim của cha mẹ, làm sao có thể không sợ... Tấm ảnh như vậy,
đến cả đàn ông cũng không chắc sẽ chịu được, huống chi là
cô.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Triệt..." Viên Cổn Cổn mang theo tiếng khóc nức nở gọi nhỏ, không biết là đã tỉnh hay là nói mớ.
"Ngoan, anh ở đây, đừng sợ." Hắc Viêm Triệt nhẹ nhàng vỗ về, giọng điệu dịu dàng làm cho người ta rớt mắt kính.
Viên Cổn Cổn giật giật không yên, thì thào vài câu lại ngủ say.
Hắc Viêm Triệt hôn nhẹ lên trên mặt cô, cực kỳ đau lòng.
Sáng sớm hôm sau, Hắc Viêm Triệt nhìn Viên Cổn Cổn hồn vía lên mây nhẹ giọng nói "Hôm nay không đến công ty."
Viên Cổn Cổn ngẩn người, lập tức gật gật đầu, nét mặt hơi đờ đẫn.
"Đi." Hắc Viêm Triệt đứng dậy dắt tay cô kéo lên, đi tới ngưỡng cửa.
"Đi đâu?" Viên Cổn Cổn không hiểu hỏi..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
Hắc Viêm Triệt không trả lời, chỉ nắm tay cô đi về phía trước.
1 tiếng sau, Viên Cổn Cổn nhìn cảnh tượng náo nhiệt xung quanh, sau đó dời mắt nhìn Hắc Viêm Triệt, .
"Nhìn cái gì? Ăn không ngon sao?" Hắc Viêm Triệt gắp một miếng sườn xào chua ngọt từ lồng hấp bỏ vào trong chén của cô.
Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, nhìn bàn hai người tràn đầy các món trà bánh, có
ngọt có mặn có cay có chua cũng có đắng, cái gì cần có đều có, lại nhìn
nhìn đám người xung quanh bỗng quay đầu lại, nhỏ giọng nói "Triệt, nhiều lắm, ăn không hết."
"Anh biết." Hắc Viêm Triệt gắp một cái xíu mại nhỏ kiểu Quảng bỏ vào trong chén của cô.
Viên Cổn Cổn ngẩn người, thật sự là không hiểu ý của anh, từ trước đến giờ
cô cũng không nghĩ tới anh sẽ dẫn cô đi ăn sáng, hơn nữa còn là nơi
nhiều người như vậy, từ trước đến nay anh chán ghét nơi nhiều người và
ồn ào, cho nên anh dẫn cô đến nơi náo nhiệt như vậy thật sự là làm cho
cô rất bất ngờ, chỉ là tiếng nói, tiếng cười và tiếng nâng ly của người
xung quanh làm cho cô rất yên tâm, dường như tâm trạng cũng tốt hơn một
chút.
"Ăn mau, nguội hết." Hắc Viêm Triệt vươn tay gõ gõ trên đầu cô, nhàn nhạt nói.
Viên Cổn Cổn cầm lấy đũa bắt đầu ăn, mấy ngày nay ăn không ngon miệng, cho
nên cả người như phờ phạc ỉu xìu, ngay cả chính cô cũng không muốn soi
gương.
Hắc Viêm Triệt lẳng lặng nhìn cô ăn,