Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328075

Bình chọn: 8.5.00/10/807 lượt.

n cầm bánh mì cúi đầu ăn, muốn che giấu bối rối của mình.

Tề Tu vui vẻ cười, tiếng cười dễ nghe quanh quẩn khắp trong phòng ăn,

nghẹn nhiều ngày như vậy, cuối cùng thì anh ta cũng dễ chịu rồi...

***************************

Viên Cổn Cổn khôi phục lại thời gian thường ngày, đi theo Hắc Viêm Triệt đi

làm tan ca, như hình với bóng, giữa trưa 12 giờ, người nào đó thoải mái

ngồi ở trên đùi Hắc Viêm Triệt, nhỏ giọng meo meo, "Vì sao bây giờ cũng

phải tới công ty hả ? Không phải là trước kia anh thích làm việc ở nhà

sao?"Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Hắc Viêm Triệt vươn tay vuốt tóc cô ra sau lỗ tai, nhàn nhạt nói "Gần đây rất bận."

"Vậy vì sao mỗi lần đến công ty anh đều nhuộm tóc thành màu đen?" Viên Cổn

Cổn dùng ngón tay cuốn lấy tóc anh, tiếp tục phát huy thói quen 'chăm

chỉ hỏi nhiều'.

Hắc Viêm Triệt nhét đũa trên bàn vào trong tay cô, không có trả lời.

Viên Cổn Cổn kẹp một cái xíu mại nhỏ cắn một cái thỏa mãn nheo mắt lại, sau đó đưa đến bên miệng Hắc Viêm Triệt, "Ăn ngon."

Hắc Viêm Triệt há mồm ăn, tao nhã nhai nuốt.

"Triệt, lúc nảy em ở phòng trà nước nghe thấy rất nhiều người bàn luận nói mấy

ngày nay đã xảy ra vụ án bầm thây, các chị ấy nói rất khủng khiếp, có

phải là thật không?" Viên Cổn Cổn nuốt nuốt nước miếng, nhỏ giọng hỏi.

"Đúng" Hắc Viêm Triệt nhẹ nhàng thờ ơ trả lời.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Là thật? Vậy sao em không biết?" Viên Cổn Cổn trừng lớn mắt phát hiện mình đã chệch đường ray xã hội rất nghiêm trọng rồi.

"Em không xem tin tức."

"Anh cũng không xem mà, sao anh biết được?" Viên Cổn Cổn không hiểu nhìn anh.

"Cứ như vậy mà biết." Hắc Viêm Triệt cầm lấy cái cốc uống một hớp trà.

"À..." Viên Cổn Cổn gật gật đầu, vươn tay gắp một con tôm.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, nhàn nhạt nói "Em không sợ?"

"Không sợ." Viên Cổn Cổn ăn tôm, nhỏ giọng meo meo.

"Em biết vụ án bầm thây là thế nào không?" Hắc Viêm Triệt nhếch đầu mày lên.

"Đương nhiên, em cũng không phải là ngu ngốc..." Viên Cổn Cổn không vui bĩu môi.

"Không sợ hung thủ xem em là mục tiêu kế tiếp sao?"Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Không sợ, bộ dáng của em rất an toàn." Viên Cổn Cổn kéo khóe miệng lên, cười đến ngây ngô.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì. "Bởi vì các chị ấy

nói hung thủ thích tìm những chị gái xinh đẹp để ra tay, cho nên em

không sợ, hơn nữa em còn có anh mà." Viên Cổn Cổn vừa ăn vừa nói, không

có chút sợ hãi nào.

Hắc Viêm Triệt không nhịn được véo véo gương mặt cô, bởi vì câu nói em còn có anh kia mà tâm trạng rất tốt.

"Chỉ là những người bị hại kia rất đáng thương." Viên Cổn Cổn dừng đũa, khuôn mặt nhỏ nhắn cúi xuống.

Hắc Viêm Triệt lấy đũa trong tay cô qua, kẹp đủ các loại thức ăn bắt đầu nhét vào trong miệng cô.

Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn ăn, đang suy nghĩ có nên đi đến chùa khẩn cầu thế

giới hòa bình hay không? Thuận tiện khẩn cầu để tính tình của Hắc Viêm

Triệt tốt một chút, tốt nhất là khẩn cầu anh sẽ cho cô ăn kem hết 7 lần

trong một tuần...

10 giờ 35 phút tối, tiếng thét chói tai truyền

ra từ phòng ngủ chính của nhà họ Hắc, Viên Cổn Cổn ngã ngồi dưới đất,

nhắm hai mắt lại lớn tiếng kêu to tên Hắc Viêm Triệt, "Triệt..."

Một bóng dáng gần như là lập tức xuất hiện ở trước mặt cô, ôm cô vào trong ngực.

Viên Cổn Cổn vùi mặt vào trong ngực vẫn còn giọt nước của anh, vừa khóc vừa

run run tay chỉ về phía màn hình máy tính, Hắc Viêm Triệt ngẩng đầu

nhìn, hai tròng mắt không khỏi tối lại, đó là một tấm hình, một thân thể bị phân thây, đập vào mắt đều màu đỏ tươi và từng miếng thịt nát khác

thường, xác chết khủng bố, thịt vụn phủ kín tất cả tấm hình, phía dưới

tấm hình còn viết một hàng chữ bằng máu đỏ, (Tiếp theo sẽ là ai?

)Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Triệt...Hu hu..." Viên Cổn Cổn run rẩy ôm sát cổ cuả anh, lớn tiếng khóc.

Hắc Viêm Triệt ôm cô, tắt máy tính, ngồi lên trên giường, vuốt nhẹ sống lưng cô nhỏ giọng nói "Không có chuyện gì rồi."

"Vậy... Cái kia..." Viên Cổn Cổn khóc muốn nói gì đó, nhưng lại không nói nên một câu hoàn chỉnh.

"Là trò đùa quái đản mà thôi." Hắc Viêm Triệt kéo ra khoảng cách với cô, lau nước mắt của cô nhẹ giọng vỗ về.

"Em rất sợ... Hu hu..." Nước mắt của Viên Cổn Cổn nhỏ xuống thành chuỗi, thân thể run nhẹ càng làm cho người ta không đành lòng.

"Anh ở đây, không ai có thể làm hại em." Hắc Viêm Triệt giữ chặt mặt cô, mắt tím khóa chặt đôi mắt của cô.

Viên Cổn Cổn nhìn anh, chậm rãi bình tĩnh lại không run run nửa, nhưng nước mắt vẫn chảy ròng ròng.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Hắc Viêm Triệt cúi đầu hôn lên nước mắt của cô, nhẹ giọng nói "Đừng sợ, nó còn đáng sợ hơn so với anh sao, ngay cả anh mà em còn không sợ thì càng không nên sợ nó."

"Nó đáng sợ hơn so với anh..." Viên Cổn Cổn vừa nói vừa lớn tiếng khóc, giống như một đứa trẻ.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô một lúc, cúi đầu dùng môi che cái miệng thì thào tự nói và tiếng khóc của cô.

"Ưm..." Viên Cổn Cổn ngẩn người, đôi mắt ngập nước nhìn khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ đột nhiên phóng to ở trước mắt.

Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cô, nhắm mắt tím lại cắn đầu lưỡi của mình, dịu dàng hôn cô.

"Ưm... Triệt?" Viên Cổn Cổn nếm đ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t