ố 2, trong thời gian tiếp theo, người nào đó
bị một đám người 'bao vây'.
Không biết qua bao lâu, Hắc Viêm
Triệt đi đến, nhìn Viên Cổn Cổn trước mắt, chiếc váy cưới trắng tinh
càng làm nổi bật khí chất ngây thơ đơn thuần không nhiễm bụi, ánh mặt
trời chiếu vào trên thân thể cô, ánh sáng chui vào dưới lụa mỏng trắng,
loáng thoáng làm cho người ta có cảm giác rất thoải mái.
Viên Cổn Cổn thấy anh đến, đứng dậy nhào về phía anh ai oán nói, "Em rất đói, khi nào thì ăn bữa sáng?".Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
Không biết từ đâu mà Hắc Viêm Triệt biến ra một viên chocolate, lột bỏ giấy gói kẹo nhét vào trong miệng cô, "Chờ một chút."
Viên Cổn Cổn ngậm chocolate nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn lại.
Hắc Viêm Triệt sờ sờ tóc dài rối tung của cô, rất hài lòng cách trang điểm của cô.
"Em còn muốn." Viên Cổn Cổn vươn tay nhỏ bé chìa ra trước mặt cô.
Hắc Viêm Triệt vỗ một cái vào trong lòng bàn tay cô, nhàn nhạt nói, "Hết."
"Gạt người." Viên Cổn Cổn trề miệng nhỏ nhắn, vươn móng vuốt sờ tới sờ lui trên người anh.
Hắc Viêm Triệt nhìn cơm nắm giở trò với anh, nhếch mày kiếm.
"Thật sự là hết rồi..." Viên Cổn Cổn thở dài, vẻ mặt thất vọng.
Hắc Viêm Triệt nhìn cô gái bên cạnh, nhàn nhạt hỏi, "Đã xong chưa?" Edit babynhox.
"Viên tiểu thư còn chưa chải tóc xong." Cô gái kia lắc lắc đầu.
"Không cần chải, cứ như vậy."
"Như vậy thì đã xong rồi." Cô gái kia cười nói.
"Ừ." Hắc Viêm Triệt dắt tay Viên Cổn Cổn đi ra ngoài.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Váy..." Viên Cổn Cổn hơi khó chịu liên tục nhìn ra phía sau, đuôi váy cưới làm
cô cảm thấy lúc đi như bị kéo dài trên đất, lo lắng sẽ dơ.
Hắc Viêm Triệt dừng bước, nhíu mày.
Một cô gái đi lên phía trước, lấy kim cái chuyên môn từ trong túi bên hông
ra, cười nói, "Tôi giúp cô cố định nó ở trên gấu váy trước, lúc vào nhà
thờ sẽ sửa lại giúp cô được không?"
"Được." Viên Cổn Cổn gật gật đầu.
Cô gái ngồi xổm xuống bắt đầu loay hoay làm.
Một lúc sau nhẹ giọng nói, "Xong rồi."Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Cám ơn chị Lý." Viên Cổn Cổn cười ngọt ngào nhìn cô ta.
"Không cần khách sao, đi ăn cơm đi, đợi lát trang điểm lại." Cô gái cười khẽ nói.
"Ừm." Viên Cổn Cổn đi theo sau Hắc Viêm Triệt ra ngoài.
Tùy tiện ăn chút đồ xong, dưới sự truy đuổi của truyền thông Viên Cổn Cổn
và Hắc Viêm Triệt ngồi vào trong xe đi đến nhà thờ, trên đường có hàng
loạt xe nổi tiếng chạy thành hàng, làm lóe mắt người đi đường, truyền
thông tranh nhau chụp lại cảnh tượng này, hôn lễ bắt đầu...
Phòng nghỉ cô dâu trong nhà thờ.
"Bảo bối, hôm nay con rất xinh đẹp." Bàng Đô Đô cười thật ngọt ngào nhìn Viên Cổn Cổn đang sửa lại làn váy.
"Mẹ cũng rất xinh đẹp." Viên Cổn Cổn cũng cười ngọt ngào với bà, nụ cười của hai người không khác gì nhau, vô cùng ngọt ngào.
"Cổn Cổn, nếu sau này Triệt nhi khi dễ con thì con liền nói với mẹ, mẹ ra
mặt giúp con." Khấu Lê Lạc sờ sờ đầu của cô, rốt cuộc thì cô bé 5 tuổi
mình nhắm làm con dâu cũng đã gả cho con trai mình
rồi.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Cám ơn dì Lê."
"Không thể gọi là dì, phải gọi là mẹ."
"Mẹ Lê." Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn miệng.
"Thật ngoan." Khấu Lê Lạc cười đến rất vui vẻ.
"Cổn Cổn, hu hu, con nhất định phải thường xuyên về nhà thăm mẹ đấy." Bàng Đô Đô nhìn nhìn liền khóc lên.
Viên Cổn Cổn sửng sốt, lập tức xụ mặt xuống, nước mắt vận sức chờ phát động.
"Mẹ..."
"Cổn Cổn..."
Khấu Lê Lạc nhìn hai mẹ con đáng yêu giống nhau này, không biết phải an ủi
hai người như thế nào, đây là mẹ con tình thâm đấy, nghĩ lại hai đứa con trai của mình, không khỏi 'đau buồn', vì sao đứa nhỏ của người ta liền
dính mẹ như vậy, đáng yêu như vậy, của mình lại...
Cửa được mở ra, 3 người đàn ông vô cùng xuất sắc đi đến, đều ôm vợ yêu của mình về.
Hắc Viêm Triệt nhìn Viên Cổn Cổn nước mắt lưng tròng, không vui nói, "Không cho khóc."
Viên Tịnh Lưu nhìn nước mắt đầy mặt Bàng Đô Đô, nhẹ giọng nói "Không khóc, ngoan."
Hắc Viêm Tước nhìn Khấu Lê Lạc nước mắt quanh tròng, nhàn nhạt nói, "Em xem náo nhiệt gì?"
3 người phụ nữ cùng khịt khịt mũi, động tác rất đồng đều.
"Sao các anh lại đến đây?" Khấu Lê Lạc không hiểu nhìn Hắc Viêm Tước.
"Hôn lễ cũng sắp bắt đầu, còn không thấy bóng dáng cô dâu, em nói xem vì sao bọn anh đến đây?" Hắc Viêm Tước nhéo nhéo mũi bà ấy, nhàn nhạt nói.
Khấu Lê Lạc giật mình, nhìn đồng hồ treo trên tường, lớn tiếng "Cũng đã đến
giờ, các anh mau đi ra đi, để nhà tạo mẫu trang điểm lại cho Cổn Cổn,
mau lên mau lên, đi ra ngoài chờ đi."
Hắc Viêm Tước bị bà ấy đẩy đi ra ngoài, Viên Tịnh Lưu và Hắc Viêm Triệt cũng đi ra ngoài.
Phòng nghĩ cô dâu bắt đầu một trận hỗn chiến, một lúc sau, cửa lớn nhà thờ mở ra, dưới khúc nhạc kết hôn, Viên Cổn Cổn đeo lụa mỏng trên đầu khoác
tay Viên Tịnh Lưu chậm rãi đi lên thảm đỏ thiêng liêng, bước từng bước
về phía người đàn ông đang đợi cô ở trước bàn lễ tế, người đàn ông mà cô muốn nắm tay cả đời, tất cả đều ấm áp mà tốt đẹp như vậy, đặc biệt ở
chỗ đuôi váy dài của cô có một cái con chó trắng cắn chặt làn váy của
cô, phe phẩy cái đuôi giúp cô nâng gấu váy lên, đảm nhận nhân vật hoa
đồng.
Viên Tịnh Lưu dẫn con gái bước từng b