ờng, còn đàn hồi lên xuống,
không cho cô có cơ hội nói chuyện, anh đè cô ở dưới thân thể, thô lỗ xâm chiếm miệng của cô ."Ưm..."
Hắc Viêm Triệt ngấu nghiến hôn cô, hung hăng cắn nát môi dưới của cô, cho đến lúc mùi máu tươi lan tràn ở trong miệng cô và anh.
"A..." Viên Cổn Cổn nhăn mày lại, khóc lên.
Hắc Viêm Triệt không để ý đến nước mắt của cô, bắt lấy cổ áo của cô, hai
tay vừa dùng sức, quần áo liền bị biến thành vải rách...
Viên Cổn Cổn trừng lớn mắt, rất rõ ràng là đã bị anh dọa.
Hắc Viêm Triệt gắt gỏng lôi kéo vật thể màu đen bao lấy nơi đẫy đà của cô,
làm ngơ vết thương trên người cô vì bị anh kéo mạnh mà ra.
"Đừng
mà thiếu gia! Đừng như vậy... Hu hu, anh làm sao vậy..." Viên Cổn Cổn
khóc nói, rất sợ bộ dáng anh lôi kéo áo lót của mình.
Tay trái
của Hắc Viêm Triệt kìm chặt tay của cô, hơi kéo lên một chút, tay phải
cởi bỏ móc cài sau lưng cô, vì thế, một đôi núi cao đẫy đà không che lấp cứ hiện ra ở trước mắt anh như vậy.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Hu hu... Đừng." Viên Cổn Cổn đỏ mặt, không còn sức thì thào.
Hắc Viêm Triệt vươn tay bắt lấy một bên mềm mại của cô, sức tay lớn làm cho cô lắc đầu kêu khóc.
"Đau quá... Thiếu gia, đau quá." Viên Cổn Cổn giống như động vật nhỏ bị
người khác ngược đãi, tiếng nức nở làm người ta không nỡ.
Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, vươn tay đến giữa hai chân của cô, xé nát miếng vải nho nhỏ kia.
"Thiếu gia! Tôi sai rồi, tôi nói dối, tôi không phải đi dạo phố, tôi đi ăn
bánh ngọt, hu hu, đừng như vậy, tôi biết sai rồi, tôi thật sự biết sai
rồi." Viên Cổn Cổn hét lớn tiếng, nước mắt biến thành hạt chuỗi trượt
xuống khuôn mặt.
Hắc Viêm Triệt ngừng tay, lẳng lặng nhìn bộ dáng sợ hãi của cô.
"Hu hu, tôi sai rồi, anh Duệ nói muốn dẫn tôi đi ăn cơm, tôi sợ đi quá xa
sẽ không về kịp, cho nên, hu hu... Cho nên tôi liền dẫn anh ấy đi đến
quán cà phê Tình U ở gần đây, hu hu... Trong lúc không nhịn được...
Không nhịn được liền ăn bánh ngọt, tôi không phải cố ý, thật..." Viên
Cổn Cổn vừa khóc vừa nói nhỏ.
Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, vì lý do này mà cô nói dối?
Hai tay của Viên Cổn Cổn che ngực, líu ríu nỉ non, bộ dáng điềm đạm đáng yêu làm cho Hắc Viêm Triệt hơi phiền chán.
"Câm miệng!"
Viên Cổn Cổn run run một chút, cắn chặt môi dưới không dám phát ra tiếng nửa.
"Tôi đã nói không cho em gặp Na Tịch Thịnh Duệ nửa." Hắc Viêm Triệt lạnh
lùng nhìn cô, trong giọng nói có tức giận cũng có không cho phép cãi
lại.
"Nhưng... Nhưng mà tôi không có đồng ý mà." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng ngập ngừng.
Hắc Viêm Triệt nhìn cô, bắt đầu tỏa ra hơi lạnh.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
Viên Cổn Cổn bị anh nhìn làm cho trong lòng sợ hãi, nhưng vẫn cố lấy hết can đảm khóc meo meo nói "Tôi... Tôi lén ăn bánh ngọt là không đúng, nhưng thiếu gia cũng không nên khi dễ tôi như vậy, Anh... Nếu anh còn khi dễ
tôi như vậy, tôi... Tôi liền nói cho cha nghe." Ban đêm. . . . . .
Viên Cổn Cổn mở mắt thật to nằm giữa một đám động vật, nghe tiếng hít thở vững vàng của bọn nó, còn có tiếng ngáy liên tục, cực kỳ ngoài ý muốn là cho tới bây giờ cô vẫn không chút buồn ngủ nào,. . . . . . Cuối cùng chép miệng, ba năm mới trở về.
Lúc này, cửa mở ra, Viên Cổn Cổn khẩn trương ngẩng đầu nhìn người tới. . . . . . Mà tất cả động vật bên người cô đều nhanh nhẹn đứng lên, bắt đầu rống to.
Na Tịch Thịnh Duệ nhìn nhìn về phía đám động vật đang kêu gào điên cuồng, lặng lẽ bước qua, không để ý tới đe dọa của chúng nó, phải biết rằng. . . . . . Chó kêu sẽ không cắn người. . . . . . Quả nhiên. . . . . . Những động vật này thấy anh đi tới liền vội vàng lui binh, bên cạnh Viên Cổn Cổn liền trống không.
"Hư, đừng kêu." Viên Cổn Cổn nhẹ giọng nói, sờ sờ vỗ về động vật bên cạnh.
Na Tịch Thịnh Duệ nhìn nhìn cô, nằm ở bên cạnh cô, ôm thân thể mềm mại đáng yêu của cô từ phía sau.
Rất nhanh, đám động vật yên tĩnh kia lại vây quanh bên người Viên Cổn Cổn lần nửa, nhưng lúc nảy là một cái vòng tròn còn bây giờ chỉ vây quanh ở bên phải cô, bởi vì bên trái cô đã có một người nằm, một người không dễ chọc.
"Không phải không cho phép em ngủ với anh sao?" Viên Cổn Cổn có chút rầu rĩ nói.
"Không phải cũng không cho phép em ngủ cùng bọn nó sao?" Na Tịch Thịnh Duệ cười khẽ đáp.
Viên Cổn Cổn xoay người lại làm ổ ở trong lòng anh, giống như trước đây. . . . . .
Na Tịch Thịnh Duệ vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc dài của cô, hai người đều không nói chuyện.
Một lúc sau. . . . . .
"Anh Duệ, có phải cha không thích em nửa rồi không?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng khóc nức nở hỏi.
"Làm sao có thể, cha thương em như vậy." Na Tịch Thịnh Duệ dịu dàng trấn an cô.
"Vậy vì sao nhất định bắt em tới nhà người khác ở? Em không muốn đi, em muốn ở lại trong nhà, em muốn ở cùng một chỗ với mọi người, em cũng muốn ở cùng một chỗ với đám bảo bối." Viên Cổn Cổn cọ xát vào ngực anh làm nũng, 18 tuổi cô vẫn có thói quen và rất đơn thuần.
"Cũng không phải không trở lại, 3 năm sẽ qua rất nhanh." Na Tịch Thịnh Duệ nhẹ nhàng nói, không biết là đang trấn an cô hay là trấn an anh.
"Vậy em nhớ mọi người thì làm sao bây giờ?" Viên Cổn Cổn cầm lấy tóc dài