n biết, đi sắp xếp hành lý trước, con tự làm có được không?" Bạch quản gia kéo cô đến phía trước rương.
Viên Cổn Cổn gật gật đầu, ngồi xổm người xuống, mở rương hành lý của mình ra.
"Vậy con ngoan ngoãn sắp xếp, lát nửa vú gọi người đi lấy quần áo cho con." Bạch quản gia sờ sờ đầu của cô, nhẹ cười nói.
"Quần áo?" Viên Cổn Cổn khó hiểu ngẩng đầu nhìn bà.
"Ừ, ở trong họ Hắc, mỗi loại thân phận đều có mỗi loại quần áo đặc trưng, đều là quần áo thống nhất, lát nửa con thay quần áo xong vú sẽ gọi người đưa con tới phòng thiếu gia, con gọi cậu ấy thức dậy." Bạch quản gia lộ ra tươi cười kỳ quái. . . . . .
"Được." Viên Cổn Cổn bắt đầu ngoãn ngoãn sắp xếp hành lý của mình.
"Cổn Cổn, nhớ rõ..., ngàn vạn lần không thể chạm vào người của thiếu gia, cậu ấy có bệnh lạ không thích người khác chạm vào, nếu con chạm tới cậu ấy thì con sẽ bị đánh ra ngoài như đánh Golf, mà con chính là ‘bóng’ bay." Bạch quản gia nghiêm túc dặn dò.
Viên Cổn Cổn nghĩ nghĩ tới cảnh kia, khẩn trương gật gật đầu.
"Còn nửa, trước mặt người ngoài con phải gọi vú là Bạch quản gia, vú Bạch chỉ có thể gọi trong đáy lòng, biết không?" Bạch quản gia nhìn bộ dáng cô ngồi chồm hỗm sắp xếp đồ trên mặt đất, không nhịn được vỗ vỗ đầu của cô, ngây thơ, thật sự rất ngây thơ.
"Biết." Viên Cổn Cổn cười ngọt ngào với bà.
"Tốt lắm, con làm nhanh lên a..., vú Bạch đi ra ngoài trước."
"Được, tạm biệt vú Bạch." Viên Cổn Cổn ngọt ngào nói.
"Tạm biệt, ngoan a...." Bạch quản gia xoa xoa tóc của cô, xoay người đi ra ngoài.
Viên Cổn Cổn ngồi chồm hỗm trên mặt đất, ngẩn người nhìn rương hành lý đã mở ra, không khỏi nhớ tới lời bà vừa nói, ( nếu con đụng tới cậu ấy thì con sẽ bị đánh ra ngoài như đánh Golf, mà con chính là ‘bóng’ bay) run một cái, anh Duệ nói không sai, cái người họ Hắc gì gì đó, nhất định cô phải cách khỏi anh thật xa. Viên Cổn Cổn sắp xếp hành lý của mình, lại phát hiện càng làm càng lộn xộn, đang lúc cô muốn vứt bỏ thì vang lên tiếng đập cửa.
"Mời vào." Viên Cổn Cổn nhẹ giọng nói.
Giọng nói của cô vừa kết thúc, cửa được mở ra, hai cô nữ giúp việc mặc quần áo xinh đẹp, trong đó một người cầm quần áo gấp xếp ngay ngắn, một người khác cầm một đôi giày mới.
"Chào Viên tiểu thư." Hai cô gái xinh đẹp lễ phép khom lưng, tiếng nói như chim hoàng oanh làm cho người ta thích từ trong đáy lòng.
"Hai người không cần gọi em là tiểu thư, gọi em là Cổn Cổn là được, xưng hô với hai người như thế nào a?" Viên Cổn Cổn đứng dậy nói với các cô.
"Tôi họ bạch, Bach Nhã Tĩnh, cô gọi tôi là Nhã Tĩnh là được rồi." Cô gái có vẻ nhã nhặn khẽ cười nói.
"Tôi cũng họ Bạch, Bạch Nhã Văn, cô gọi tôi là Nhã Văn là được rồi." Cô gái có vẻ hoạt bát phất phất tay nói với cô.
"Tên của hai người giống như a..., là chị em sao?" Viên Cổn Cổn kéo các cô ngồi trên giường.
"Đúng vậy a, tôi là em, chị ấy là chị." Bạch Nhã Văn không chút khách khí ngồi ở trên giường lớn đáng yêu, còn dùng mông nhúng nhúng.
"Chúng tôi là con gái Bạch quản gia, tôi 20 tuổi, Nhã Văn 19 tuổi, đều đã lớn hơn em, sau này em có thể gọi chúng tôi là chị." Bạch Nhã Tĩnh cười cười dịu dàng nói với cô, nụ cười này liền hoàn toàn chinh phục Viên Cổn Cổn rồi.
"Chị Tĩnh, chị Văn ." Viên Cổn Cổn cười ngọt ngào gọi.
"Oa. . . . . . Em thật sự rất đáng yêu a..., mặt của em mềm mại, trắng mịn, véo vào co dãn rất tốt a...." Bạch Nhã Văn đưa tay véo mặt cô, cảm thán nói.
"Nhã Văn, dừng tay." Bạch Nhã Tĩnh gạt tay cô, đau lòng nhìn khuôn mặt Viên Cổn Cổn bị véo đến hồng hồng.
Bạch Nhã Văn uất ức nhìn cô một chút, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời.
"Không sao a, người nhà của em cũng rất thích véo thịt của em." Viên Cổn Cổn cười hề hề nói.
"Cổn Cổn tới đây thay quần áo đi, bọn chị đưa em đến phòng thiếu gia." Bạch Nhã Tĩnh dịu dàng đưa quần áo cho cô.
"Được." Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn nhận lấy quần áo đi vào phòng tắm.
Bạch Nhã Tĩnh nhìn nhìn một đống đồ bày ra trên mặt đất, không khỏi cười cười, xem ra cô nhóc kia cũng không hẳn là một cô bé biết chăm sóc bản thân.
Qua một lúc lâu sau, Viên Cổn Cổn mở cửa đi ra.
Bạch Nhã Văn vui vẻ nhào tới ôm cô điên cuồng véo véo, miệng còn hưng phấn nói "Cổn Cổn, thật dễ thương a..., thật đáng yêu a..., rất muốn khi dễ em a..., làm sao bây giờ? Em rất hợp với đồ nữ giúp việc a..., nếu thêm một cái băng đô viền tơ ở trên đầu nửa thì em có thể đóng vai nhân vật, chính là loại nhân vật nữ giúp việc đáng yêu bị chủ nhân ngược đãi."
"Vì sao sẽ bị ngược đãi . . . . . ." Viên Cổn Cổn nghe vậy không khỏi hoảng sợ.
"Bởi vì khuôn mặt của em làm người ta rất muốn khi dễ em a." Bạch Nhã Văn ôm cô, vẻ mặt nghiêm túc nói.
"Thật vậy sao?" Viên Cổn Cổn cẩn thận nhìn cô.
"Đừng nghe nó nói bậy, tới đây mang giày, bọn chị đưa em đến phòng thiếu gia." Bạch Nhã Tĩnh đặt giày ở cạnh chân cô, vỗ về sờ sờ đầu cô nhẹ nhàng nói.
Viên Cổn Cổn mang giày xong, đi theo phía sau các cô.
"Cổn Cổn a, buổi tối chị sẽ tới giúp em sắp xếp đồ đạc." Bạch Nhã Tĩnh nhẹ cười nói.
"Có thể sao? Chị Tĩnh, chị có bận nhiều việc hay không?" Viên Cổn Cổn xấu hổ nhìn cô.
"Sẽ không, yên tâm đi." Bạch Nhã Tĩnh