Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326784

Bình chọn: 10.00/10/678 lượt.

cười làm cho vạn vật trên thế giới đều thay đổi sắc mặt, Viên Cổn Cổn cũng nhìn ngây ngốc, nhưng mà cái mỉm cười này chỉ kéo dài có 3 giây. . . . . .

"Viên Cổn Cổn! Em dám lén nuôi loại sinh vật này ở trong phòng tôi? ! Tôi sẽ bóp chết em!" Hắc Viêm Triệt phát ra một tiếng rống to, người nào đó sợ tới mức lui ra phía sau vài bước.

"Anh. . . . . . Anh đừng tức giận,. . . . . . Cùng lắm thì tôi nuôi ở bên ngoài." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Viên Cổn Cổn than khóc, nhỏ giọng nói.

Hắc Viêm Triệt hít vào một hơi, dơ tay liền muốn tát vào đầu cô một cái, xem xem có thể đánh cho cô tỉnh hay không.

"A. . . . . . Anh dừng tay!" Viên Cổn Cổn thấy bàn tay to của anh nâng lên, vội vàng hô to ra tiếng.

Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, nhìn cô, cô là đang bùng nổ? Ai ngờ. . . . . .

"Tôi. . . . . . Tự tôi đánh. . . . ." Viên Cổn Cổn nâng bàn tay nhỏ của mình lên, nhắm ngay đầu của mình vỗ xuống.

Hắc Viêm Triệt sửng sốt, không biết nên nói cái gì.

"Thiếu gia, đã khuya, ngũ ngon a...." Viên Cổn Cổn xoa xoa đầu của mình, đứng dậy ôm đám bảo bối của mình muốn đi ra cửa.

"Trở lại!" Hắc Viêm Triệt hét lớn một tiếng.

Viên Cổn Cổn mím môi, đứng ở trước mặt anh.

"Vứt bỏ." Hắc Viêm Triệt nhìn đám động vật trên người cô, lạnh giọng nói.

Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, vẻ mặt anh muốn vứt bỏ chúng nó thì tôi cũng không muốn sống.

"Là muốn tôi tự ra tay?" Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, vẻ mặt không vui.

Đột nhiên hốc mắt Viên Cổn Cổn đỏ lên "Anh xem, Tiểu Viên có lông rất đáng yêu a, Tiểu B có cái đuôi, rất Đặc biệt a, Tiểu Bạch có da trắng, rất gợi cảm a, Cầu Cầu có gai, rất dũng mãnh a, thiếu gia, để cho tôi nuôi có được hay không?"

"Không được!" Hắc Viêm Triệt lạnh giọng.

"Vì sao không được? Hu hu, một mình tôi ở đây lẻ loi hiu quạnh, không có cha mẹ yêu thương , cũng không được anh Duệ cưng chiều, tôi chỉ có một yêu cầu nho nhỏ như vậy, vì sao không được? Hu hu. . . . . . Tôi muốn về nhà. . . . . . Hu hu. . . . . . Cha. . . . . . Mẹ. . . . . . Anh Duệ . . . . . ." Viên Cổn Cổn đáng thương tội nghiệp rớt nước mắt, bộ dáng điềm đạm đáng yêu làm cho người ta không đành lòng. "Viên Cổn Cổn, chiêu này vô dụng." Hắc Viêm Triệt giật giật khóe miệng, thoáng lộ ra nụ cười trào phúng.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, đặt tất cả đám bảo bối trên tay và trên người ở xuống mặt đất, đột nhiên nhón mũi chân, đưa tay ôm cổ của anh, 'ba' đặt một nụ hôn kêu vang lên trên mặt anh. . . . . .

Hắc Viêm Triệt ngu ngơ nhìn ‘cơm nắm’ gần như là 'treo' trên người anh, không thể tin được bản thân mình bị khinh bạc.

Viên Cổn Cổn chảy nước mắt, nhỏ giọng meo meo "Như vậy được chưa?"

Hắc Viêm Triệt đẩy cô ra, lạnh giọng nói "Không được!"

"Vì sao không được? Mỗi lần anh Duệ đều. . . . . ." Viên Cổn Cổn sốt ruột muốn nói cái gì đó.

"Ngậm miệng! Viên Cổn Cổn, em cho mình là ai? Tùy tiện tặng người khác một nụ hôn thì người đó phải chấp nhận yêu cầu của em sao?" Hắc Viêm Triệt ngắt lời cô, bắt đầu rống lớn, nghĩ đến cô cũng làm như vậy đối với người, không biết vì sao lại có cảm giác nóng ruột.

"Tôi. . . . . ." Viên Cổn Cổn bị anh dọa hoảng sợ, ngơ ngác nhìn anh, cắn chặt môi dưới, từng giọt nước mắt chảy xuống dưới khuôn mặt.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì.

Edit : babynhox - DĐLQĐ

Viên Cổn Cổn cúi đầu, bàn tay nhỏ không ngừng lau nước mắt chảy xuống, nói đứt quãng"Đúng. . . . . . Thật xin lỗi, tôi. . . . . . ngày mai tôi liền gọi anh. . . . . . anh Duệ đến đón chúng nó. . . . . . Đưa chúng nó về."

Hắc Viêm Triệt mắng khẽ một tiếng, ôm cô vào trong lòng, nâng mặt cô lên, thô bạ hôn lên môi đỏ mọng của cô.

"Ưm. . . . . ." Viên Cổn Cổn trợn to hai mắt đầy nước, nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng lớn trước mặt cô.

Hắc Viêm Triệt say sưa hôn cô gái nhỏ trong lòng, nụ hôn bá đạo làm cho người ta hít thở không thông, khiến cho người không có kinh nghiệm nào đó hoảng sợ.

"Thiếu. . . . . . Ưm. . . . . . Gia. . . . . ." Viên Cổn Cổn muốn tránh thoát, lại bị anh gắt gao giữ trong ngực, chỉ có thể bị động đi theo tiết tấu của anh, nhưng mà . . . . . Cô muốn thở a. . . . . .

Hắc Viêm Triệt khẽ cắn đầu lưỡi của cô, làm cho cô run rẩy.

Ngay lúc Viên Cổn Cổn sắp ngất đi, anh mới buông tha cô. . . . .

Toàn thân Viên Cổn Cổn không còn sức lực tựa vào trong lòng Hắc Viêm Triệt, thở phì phò từng ngụm từng ngụm , một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn Hắc Viêm Triệt "Thiếu gia. . . . . . Anh không thể như vậy, mẹ nói, chỉ có hai người yêu nhau mới có thể hôn môi."

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của cô, buông cô ra "Em nghĩ rằng tôi muốn hôn em sao? Tôi chỉ là không muốn bị thiệt thòi, em hôn tôi một lần tôi hôn em một lần, sau này không được chiếm tiện nghi của tôi."

"A.... . . . . ." Viên Cổn Cổn ngây ngốc gật gật đầu, lập tức cúi đầu nhỏ giọng nói"Tôi đi ra ngoài, ngủ ngon." Nói xong, ngồi xổm người xuống ôm lấy đám bảo bối của cô, rầu rĩ không vui đi ra ngoài cửa.

"Đứng lại." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói.

Viên Cổn Cổn xoay người, phòng bị ôm chặt bảo bối trong lòng.

"Ôm bọn nó đến vườn hoa, sau này không cho phép chúng nó vào phòng." Hắc Viêm Triệ


Old school Swatch Watches