t nhàn nhạt nói.
Viên Cổn Cổn ngẩn người, đột nhiên hưng phấn chạy đến trước mặt anh"Thiếu gia, ý của anh là tôi có thể nuôi chúng nó sao?"
Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì.
"Thiếu gia, anh thật tốt." Viên Cổn Cổn tươi cười rạng rỡ muốn hôn anh một cái, ngay lúc vui vẻ kề sát khuôn mặt anh lại dừng lại, cười gượng lùi mặt về, nhỏ giọng nói"Tôi không chiếm tiện nghi của anh."
Hắc Viêm Triệt nhíu nhíu đầu mày "Mau về ngủ đi."
"Dạ, thiếu gia, ngủ ngon a...." Viên Cổn Cổn vui vẻ nói xong, ôm đám bảo bối của mình đi ra khỏi phòng của anh.
Hắc Viêm Triệt sờ sờ mặt mình, cảm giác vừa nảy. . . . . . Là thất vọng sao?
----------------
Tám giờ ba mươi phút sáng.
"Thiếu gia ~~~~ thức dậy a a a a a a. . . . . ." Viên Cổn Cổn dùng hết sức đứng bên giường Hắc Viêm Triệt hô to .
Hắc Viêm Triệt mở to mắt, đôi mắt tím lẳng lặng nhìn cô.
"Chào buổi sáng, thiếu gia." Viên Cổn Cổn vẫy vẫy tay cười ngọt ngào.
Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, rời giường đi vào phòng tắm.
"Thiếu gia, hôm nay anh muốn ăn cái gì?" Viên Cổn Cổn chạy nhảy đi theo phía sau anh, tâm trạng vô cùng tốt.
Hắc Viêm Triệt chà răng xong, lạnh lùng nói"Em đưa chúng nó đến vườn hoa chưa?"
Edit : babynhox - DĐLQĐ
Viên Cổn Cổn sửng sốt, xấu hổ gãi gãi đầu "Còn chưa."
Hắc Viêm Triệt nhìn cô, bắt đầu phát ra hơi lạnh.
"Anh. . . . . . Anh đừng tức giận, buổi tối lạnh cho nên tôi sợ. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhìn nhìn vẻ mặt của anh, lo lắng cúi đầu xoắn ngón tay.
Hắc Viêm Triệt không để ý cô, lập tức đi ra ngoài.
Viên Cổn Cổn đi theo phía sau của anh, không nói nữa.
Hắc Viêm Triệt mở cửa phòng cô ra, thấy đám động vật ngủ ở trên giường lớn màu hồng, lúc này chính vì anh đi vào mà mở mắt, nhìn anh lo lắng không yên.
"Thiếu gia, anh đừng làm chúng nó bị thương." Viên Cổn Cổn khẩn trương kéo lấy cổ tay áo của anh, nhỏ giọng nói.
Hắc Viêm Triệt chỉ dùng đôi mắt tím lẳng lặng nhìn đám động vật trên giường, lúc này, Tiểu Bạch lượn quanh đến trên người Tiểu Viên, Tiểu B và Cầu Cầu cũng chia nhau bò lên thân thể nó, Tiểu Viên nhảy xuống giường đứng trên mặt đất, nhìn Hắc Viêm Triệt phát ra tiếng hừ hừ giống như trẻ sơ sinh, rất đáng yêu.
Viên Cổn Cổn ngồi xổm người xuống muốn ôm lấy chúng nó, lại bị tiếng gầm hét giận dữ mà ngừng. . . . . .
"Không được ôm!"
Viên Cổn Cổn chép miệng, nghe lời đứng lên.
Hắc Viêm Triệt xoay người đi ra phòng của cô, kỳ quái chính là, đám động vật lại đi theo phía sau của anh, giống như anh là vương giả, chúng nó đều là con dân mà anh thống trị. Vườn hoa.
Viên Cổn Cổn không dám tin nhìn cảnh tượng trước mắt. . . . . . Đây. . . . . . Đây nhất định là một khu vui chơi khổng lồ a, hơn nữa còn là khu vui chơi của động vật, có nhiều loại tổ rất cao cấp, không giống với phòng nhỏ tư nhân, có thủy tinh, có trên cây to, có ngọc lưu ly, có trên tàng cây, có trên mặt đất, còn có đủ loại đồ chơi, ngay cả cầu trượt cũng có, thật đáng yêu a. . . . . . Viên Cổn Cổn hưng phấn đi đến chỗ cầu trượt xinh xắn, vui vẻ nhìn Hắc Viêm Triệt phía sau "Thiếu gia, thật đáng yêu, rất muốn chơi a."
Hắc Viêm Triệt đánh giá cô từ trên xuống dưới, thoáng lộ ra cười lạnh"Vòng mông của em nhét vào được sao?"
Nghe vậy, Viên Cổn Cổn theo bản năng sờ sờ mông tròn của mình, tiếc hận thở dài"Cũng đúng a...."
Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Viên Cổn Cổn ôm lấy Tiểu Viêm đang ngoan ngoãn khác thường ở bên chân Hắc Viêm Triệt, đặt nó lên cầu trượt một cái, vù một cái, động vật nhỏ đáng yêu nào đó liền nằm thẳng cẳng bốn chân, tư thế trượt xuống rất đáng yêu, cô bé nào đó mừng rỡ cười đến kêu ngọt, "Oa. . . . . . Tiểu Viên thật đáng yêu a..., đến đây, các em cũng thử đi." Viên Cổn Cổn vui vẻ muốn ôm lấy bảo bối khác. . . . . .
"Đi." Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, kéo lấy tay cô đi vào phòng.
"A. . . . . . Thiếu gia đợi một chút, tôi còn muốn chơi. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng meo meo.
Hắc Viêm Triệt xoay người, lạnh lùng nhìn cô.
"Ách. . . . . . Anh đói bụng sao...? Nấu bữa sáng trước." Viên Cổn Cổn cười lấy lòng, chủ động nắm tay anh kéo về phía trước .
"Thiếu gia, anh làm mấy thứ này khi nào a?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng hỏi.
Không có câu trả lời.
"Thiếu gia, bây giờ đám động vật nhỏ rất hạnh phúc, có nhiều đồ chơi và đồ ăn vặt như vậy, còn có đủ loại tổ, thật sự là rất đáng yêu." Viên Cổn Cổn tiếp tục nói.
Vẫn không có câu trả lời.
"Thiếu gia, bây giờ người ta thật sự là càng ngày càng thông minh, anh nói có đúng không?" Viên Cổn Cổn vẫn tự mình nói.
Vẫn là không có người trả lời như cũ.
Trong thời gian tiếp theo, Viên Cổn Cổn vẫn lầm bầm lầu bầu cảm thán, Hắc Viêm Triệt chỉ lẳng lặng bước đi, anh phát hiện. . . . . . Tay của cô cũng giống như thịt trên người cô, mềm mại, ấm áp. . . . . . Làm cho người ta không muốn buông tay. . . . . .
Trong phòng sách.
Hắc Viêm Triệt đứng ở bên cạnh cửa sổ sát đất, lẳng lặng nhìn cô gái chơi vui vẻ ở ngoài cửa sổ, cười đến sáng lạn, anh làm sao vậy? Khi nào thì trở nên thấu hiểu lý lẽ như vậy rồi hả ? Đơn giản là vì hành động lén nhìn vườn hoa ngoài cửa sổ của cô nên để cho cô ‘tr
