sốt, "Con chó lớn nào?"
"Chính là con màu trắng, trên người có lốm đốm đen, lông rất thoải má, cái đuôi dài dài to to, màu tròng mắt cũng giống như dì, là con chó lớn cõng cháu ở trên người đến đây, cháu thích, cháu rất thích, nó ở đâu a? Dì Lê" Viên Cổn Cổn vừa nói vừa dùng tay khoa tay múa chân , sau đó chờ đợi nhìn Khấu Lê Lạc.
Khấu Lê Lạc cười cười, thật sự là nghé con mới đẻ không sợ hổ, không hiểu biết có thể không biết sợ a, đứa nhỏ ngốc, đó là báo tuyết, không phải chó, mà là báo tuyết. . . . . . . . . . . ."Cổn Cổn thích nó sao? Không sợ nó sao?"
Viên Cổn Cổn cười ngọt ngào gật gật đầu, lại lắc lắc đầu "Thích! Không sợ! Nó ở đâu a?"
"Cháu thật sự muốn gặp nó?" Khấu Lê Lạc cười nhẹ, sờ sờ của gò má non mềm của cô bé dịu dàng hỏi.
"Muốn, cháu muốn." Viên Cổn Cổn hưng phấn gật đầu, rất vui vẻ.
"Tốt lắm, dì Lê dẫn cháu đi gặp chó lớn." Khấu Lê Lạc nói xong liền để quả cầu nhỏ trên đuồi lên trên giường, chính mình đứng lên.
Chỉ chốc lát sau, toàn thân Khấu Lê Lạc tản ra ánh sáng màu bạc, chói mắt làm cho người ta không khỏi che mắt, ngay lúc ánh sáng lóe lên chỉ thấy cô quỳ gối trên mặt đất, tay chân thon dài bắt đầu thay đổi, sau đó là thân thể, cuối cùng là đầu, có lẽ là khoảng 3 phút sau. . . . . .
Một con báo tuyết hiện ra trước mắt Viên Cổn Cổn. . . . . . Con ngươi của nó màu tím, quỷ dị mà xinh đẹp, mang theo một cảm giác lạnh lùng xa cách mà lại hấp dẫn người ta muốn tới gần nó. . . . . . Lúc này, nó đang lẳng lặng nhìn quả cầu nhỏ trên giường, muốn biết, cô bé có thật là người thích hợp mà cô chọn hay không. . . . . . . . . . . . Cổn Cổn, đừng làm cho dì thất vọng a. . . . . . . . . . . .
Viên Cổn Cổn ngơ ngác nhìn 'con chó lớn’ trước mắt, kẹo que trong tay cũng rơi xuống trên mặt đất. . . . . . . . . . . .
Khấu Lê Lạc mất mác nhìn về phía kẹo que. . . . . . Trong con ngươi màu tím lộ ra cô đơn và bi thương. . . . . . Vẫn là. . . . . . Không được sao? Viên Cổn Cổn nhìn chó lớn trước mắt, lại nhìn nhìn ‘mảnh nhỏ’ quần áo xung quanh cho lớn. . . . . . Đột nhiên từ trên giường bay về phía Khấu Lê Lạc, trong miệng nhỏ còn vui vẻ hô to : "Rất đẹp trai a...!"
Khấu Lê Lạc bị động tác đột ngột của cô bé làm hoảng sợ, vội vàng nhảy người lên cắn vào cổ áo của cô bé để không té ngã.
Viên Cổn Cổn được Khấu Lê Lạc ‘ngậm’ ở trong miệng không cần tốn sức, vui vẻ muốn chết.
Khấu Lê Lạc đặt cô bé xuống trên đất, còn chưa kịp phản ứng thay đổi của cô bé, cũng không thể giải thích được lối suy nghĩ của cô bé. . . . . .
Viên Cổn Cổn vươn bàn tay nhỏ trắng trẻo mập mạp ra, ôm đầu đầy lông của Khấu Lê Lạc, vừa cười vừa nhảy hỏi: "Dì là dì Lê sao?"
Khấu Lê Lạc gật gật ‘đầu báo’, không hiểu tại sao cô bé lại vui vẻ, cho dù không sợ hãi không bài xích cũng sẽ không vui vẻ như vậy chứ. . . . . . . . . . . . Bộ dáng bây giờ của cô bé, hình như xem cô là đối tượng sùng bái. . . . . .
"Oa ~~~ thì ra dì chính là chó lớn a, thật đáng yêu, thật đáng yêu, rất đẹp trai, rất đẹp trai, cháu gả cho dì a... Dì Lê, dì theo cháu về nhà đi." Viên Cổn Cổn vui vẻ ôm cô, muốn leo lên trên lưng của cô.
Khấu Lê Lạc dùng mặt mình dán sát vào mặt cô bé, trong lòng rất vui vẻ, cái cô nhóc kia, nhất định sẽ là con dâu của cô, cô bé lương thiện hồn nhiên, hoạt bát đáng yêu lại ngoan ngoãn như vậy, phải đi đâu tìm a, hơn nửa cô bé không những không sợ cô. . . . . . Lại còn thích cô như vậy, đây không phải là thể hiện sau này cô bé cũng thích Triệt sao. . . . . . Đứa nhỏ kia cần chính là Cổn Cổn, cô bé sẽ tới gần mang ấm áp đến cho Triệt, cô cảm thấy được. . . . . . Cổn Cổn sẽ cứu giúp Triệt a. . . . . .
"Oa ~~dì Lê, cháu muốn chơi tựa lưng, chơi tựa lưng nha." Viên Cổn Cổn chôn khuôn mặt nhỏ nhắn dưới lông mềm mại của Khấu Lê Lạc cọ tới cọ lui làm nũng, muốn cô chơi cùng cô bé.
Khấu Lê Lạc cười nhẹ, dùng cái đuôi thật dài quấn lấy thân thể tròn nhỏ, nhẹ nhàng vung lên cô nhóc kia đã vững vàng nằm trên lưng của cô, cô nhóc kia vui vẻ liên tục vỗ vỗ tay nhỏ, phát ra tiếng cười êm tai như chuông đồng.
Một người một báo, vui vẻ ở trong phòng chơi đùa, Viên Cổn Cổn giở trò xấu gãi gãi làm Khấu Lê Lạc ngứa, Khấu Lê Lạc vứt cô bé lên trên giường, xù lông lên, móng vuốt lớn nhẹ nhàng đè lên trên lưng cô bé, làm cho cô bé không trở mình vung loạn tay chân nửa, bộ dáng này muốn nói có bao nhiêu đáng yêu liền có bấy nhiêu đáng yêu. . . . . . Cứ như vậy. . . . . . . . . Mãi đến lúc hai người hết sức, mới cùng nằm ngủ ở trên giường. . . . . .
Hắc Viêm Tước mở cửa phòng, liền thấy một quả cầu thịt nhỏ dang hai tay hai chân hiện ra một chữ đại hình người ngủ bên cạnh báo tuyết, đầu gối lên bụng nó, tuy tướng ngủ không tao nhã nhưng rất đáng yêu, còn chảy nước miếng. . . . . . Cái đuôi báo tuyết bao trùm tại lên thân thể nhỏ tròn của cô bé như một cái chăn, lúc này nó cũng ngủ say .
Hắc Viêm Tước buồn cười lắc đầu, đi qua sờ sờ đầu báo tuyết. . . . .
Khấu Lê Lạc mở đôi mắt tím mê người ra, mơ hồ nhìn người tới một chút, sau khi ngáp một cái nhẹ nhàng di chuyển thân thể của mình, nhảy xuống giường. Nhìn nhìn Hắc Viêm Tước lại nhìn nhìn q