g, "Em xuống đây, anh chờ em."
"Ừ, anh chờ em." Na Tịch Thịnh Duệ kéo khóe miệng lên, dịu dàng nói.
Viên Cổn Cổn vừa ra khỏi cửa lớn của tập đoàn Hắc Viêm, liền thấy bóng
dáng tao nhã đứng ở cách đó không xa đang cười dịu dàng với cô.
"Anh Duệ." Viên Cổn Cổn vẫy vẫy tay với anh ta, cười ngọt ngào chạy tới, nhào vào trong lòng anh ta..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
Na Tịch Thịnh Duệ ôm cô nhẹ giọng nói "Anh dẫn em đi ăn cơm, có chuyện nói với em"
"Được, nhưng mà lát nửa phải vào làm, chúng ta đi ăn ở gần đây đi, ở đây có quán cà phê, bên trong có bánh trứng việt quất ăn rất ngon." Viên
Cổn Cổn vui vẻ nói, không đợi anh ta trả lời, liền dắt tay anh ta đi về
phía trước.
Na Tịch Thịnh Duệ nhìn nhìn bàn tay nhỏ bé đáng yêu cầm chặt tay anh ta, không nói gì, lẳng lặng bước đi.
Quán cà phê Tình U.
"Anh Duệ, rất xin lỗi chuyện lần trước, thiếu gia không cố ý, anh ấy có
bệnh lạ, không thể tiếp nhận người khác chạm vào, ai chạm tới anh ấy thì anh ấy sẽ đánh người theo phản xạ, anh còn đau không?" Viên Cổn Cổn
ngượng ngùng nhìn Na Tịch Thịnh Duệ.
Đôi mắt sắc bén của Na Tịch Thịnh Duệ tối sầm lại, nhàn nhạt nói "Em là
gì của anh ta? Dùng thân phận gì đại diện anh ta xin lỗi?"
Viên Cổn Cổn ngẩn người, hơi ngơ ngác nhìn anh ta.
Na Tịch Thịnh Duệ rũ lông mi xuống, tao nhã khuấy khuấy cà phê, cười
cười "Nếu anh ta không thể tiếp nhận người khác chạm vào, vì sao em có
thể chạm vào anh ta?"
"Bởi vì anh ấy chỉ không bài xích riêng một mình em, em là đặc biệt."
Viên Cổn Cổn cười nói, trên mặt là vui vẻ không chút che giấu.
"Thật sao." Na Tịch Thịnh Duệ cầm lấy tách cà phê, nhấp một ngụm, giọng điệu bình thản không hề gợn sóng..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Là thật, chỉ có em mới có thể tùy tiện chạm vào anh ấy đấy." Viên Cổn
Cổn cầm lấy muỗng nhỏ, múc một miếng bánh trứng việt quất đưa vào trong
miệng, cười đến ngọt ngào.
"Cổn Cổn, đối với anh thì em cũng đặc biệt." Na Tịch Thịnh Duệ kéo mắt kính xuống, đôi mắt sắc bén nhìn cô không chớp mắt.
Viên Cổn Cổn ngẩn người, ngơ ngác nhìn ánh mắt của anh ta, không biết nên nói cái gì.
Na Tịch Thịnh Duệ đứng dậy ngồi vào bên cạnh cô, trong lúc cô không kịp
phản ứng, kéo cô qua hôn lên môi trái tim của cô, mọi người xung quanh
đều thấy nhưng không hề thấy lạ, bởi vì ở nước Mĩ, hôn môi ở trước mặt
mọi người là một loại biểu hiện cho nhiệt tình, cũng không có người nào
có ý kiến gì, người đàn ông Trung Quốc đẹp trai và cô gái Trung Quốc
đáng yêu như vậy, thật là hình ảnh đẹp mắt hiếm có.
"Ưm..." Viên Cổn Cổn trừng mắt, nhìn khuôn mặt tuấn tú gần sát bên cạnh, hoàn toàn bị dọa đến ngây người.
Na Tịch Thịnh Duệ dịu dàng mút môi của cô, nhắm mắt lại muốn công chiếm môi miệng của cô..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
Viên Cổn Cổn phản ứng kịp, giãy dụa muốn lui lại, lại bị anh ta kìm
chặt, không cách nào nhúc nhích, môi của cô bị anh ta cạy mở, lưỡi của
cô bị anh ta cắn nhẹ, thậm chí cô có thể cảm nhận được hương cà phê nhàn nhạt trong miệng anh ta.
Na Tịch Thịnh Duệ không để ý đến giãy dụa của cô, cứng rắn đoạt lấy ngọt ngào trong miệng cô, mãi đến khi ánh mắt cô mơ màng, thở hổn hển mới
lui ra khỏi miệng cô, kéo khóe môi tà mị lên, nhẹ giọng nói, "Rất ngọt."
Viên Cổn Cổn ngu ngơ thở phì phò, nhìn Na Tịch Thịnh Duệ trước mặt dường như đã thay đổi thành người khác, bị câu nói rất ngọt kia của anh làm
cho đỏ mặt, ngập ngừng nói năng lộn xộn "Bánh... Bánh trứng làm ngon
lắm, ngọt... ngọt mà không ngấy."
Na Tịch Thịnh Duệ cười nhẹ ra tiếng, vò rối tóc dài của cô.
Viên Cổn Cổn nhìn anh ta, hoàn toàn bị rơi vào trạng thái mê man... Edit : babynhox
"Cổn Cổn, anh sẽ xây dựng một vương quốc chỉ thuộc về em, không dựa vào sức
mạnh của bất cứ ai, chỉ dựa vào chính mình, em có đồng ý làm hoàng hậu
trong vương quốc đó không?" Na Tịch Thịnh Duệ nhìn cô, đôi mắt sắc bén
giống như viên đá đen khóa chặt ánh mắt của cô.
"Hoàng... Hoàng hậu?" Viên Cổn Cổn cà lăm lặp lại.
"Nói cách khác là em có đồng ý làm vợ của anh không?" Na Tịch Thịnh Duệ kéo
nụ cười khẽ, dùng ngón tay vuốt ve tóc dài mềm mại của cô.
"Vợ? !" Viên Cổn Cổn trừng lớn mắt, khẽ gọi ra tiếng.
"Đúng, vợ, kết thành vợ chồng, chính là giống như vậy." Na Tịch Thịnh Duệ nắm
một luồng tóc dài của mình, lại nắm một luồng tóc dài của cô, đan chúng
nó lại với nhau, kéo ra tươi cười mê hoặc lòng người, kiên định nói,
"Vĩnh viễn cũng không rời xa nhau."
Viên Cổn Cổn nghĩ nghĩ, nhăn
mày lại "Như vậy thì làm sao đi được? Sẽ ngã chết, còn có ăn cơm, đánh
răng, ngủ, đi nhà vệ sinh, nhiều chỗ phiền phức như vậy, ngộ nhỡ anh
muốn ăn cơm còn em muốn đi nhà vệ sinh thì phải làm sao?"
Nghe
vậy, Na Tịch Thịnh Duệ nhíu mày, toàn bộ tình cảm trong lòng đã bị cô
đánh nát, hai người cứ mắt to trừng mắt to như vậy, im lặng một lúc lâu, Na Tịch Thịnh Duệ cúi đầu khẽ cười ra tiếng, "Thật là phục em rồi."
Viên Cổn Cổn gãi gãi đầu, ngây ngốc nhìn anh ta.
"Cổn Cổn, anh nên làm gì với em bây giờ?" Na Tịch Thịnh Duệ nhìn cô, thở dài.
"Cái gì mà làm gì..." Viên Cổn Cổn bị anh ta làm cho càng mơ màng, trong đầu hoàn toàn trống rỗng..Diễn.Đàn.L
