ũm mĩm đáng yêu năm đó đã trở thành một cô gái xinh đẹp, thời gian trôi
qua thật mau...
Viên Cổn Cổn mơ màng nhìn bà, dường như đang nhớ lại cái gì.
"Cổn Cổn, còn nhớ rõ con đã đồng ý với dì, phải làm vợ của con dì không?" Khấu Lê Lạc cười nhẹ nói.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Báo tuyết..." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng thì thào.
Nghe vậy, Hắc Viêm Triệt cứng đờ, mắt tím nghiên cứu nhìn Khấu Lê Lạc.
"Đúng vậy, dì chính là báo tuyết, báo tuyết chính là dì, Cổn Cổn còn nhớ rõ không?" Khấu Lê Lạc thản nhiên cười nói.
Đột nhiên Viên Cổn Cổn đẩy Hắc Viêm Triệt ra, hưng phấn ôm Khấu Lê Lạc "Dì Lê biến lại một lần đi."
Hắc Viêm Triệt cau mày, hơi không vui.
"Hôm nay không được, nhưng mà..." Khấu Lê Lạc nhìn nhìn Hắc Viêm Triệt, thần bí lặng lẽ nói ở bên tai của cô.
"Sao? Thật vậy sao?" Viên Cổn Cổn hơi ngạc nhiên nhìn Hắc Viêm Triệt.
Hắc Viêm Triệt nhìn cô, có loại dự cảm không tốt.
"Thật." Khấu Lê Lạc cười gật gật đầu.
Viên Cổn Cổn nhìn Hắc Viêm Triệt, trong mắt chợt hiện hình trái tim sùng bái.
Hắc Viêm Triệt sửng sốt, im lặng không hé răng dựa lưng lên ghế, đây là có ý gì...
Đột nhiên Viên Cổn Cổn nhìn Khấu Lê Lạc rồi nghĩ đến gì đó, "Đúng rồi, dì
có tóc trắng mắt tím giống thiếu gia như vậy, các người là anh em sao?"
Nghe vậy, Khấu Lê Lạc cười ra tiếng.
Mà Hắc Viêm Tước vẫn không lên tiếng kéo bà vào trong ngực, nhìn khuôn mặt xanh mét con trai của mình, nhàn nhạt nói "Con già rồi."
Hắc Viêm Triệt thô lỗ kéo Viên Cổn Cổn qua, bóp chặt mặt của cô, tức giận nói "Em cần đi khám mắt lại."
"Đau..." Viên Cổn Cổn cau mày đẩy anh.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Dì là mẹ của Triệt nhi." Khấu Lê Lạc cười nói.
Viên Cổn Cổn cứng đờ, ôm chặt eo của Hắc Viêm Triệt, nhìn bà bằng vẻ mặt gặp quỷ, mở to hai mắt tròn tròn, vô cùng ngốc nghếch.
Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Viên Cổn Cổn cười gượng hai tiếng, nhìn Hắc Viêm Triệt.
Hắc Viêm Triệt lườm cô một cái, sau đó nhìn cha mẹ của mình, "Có chuyện gì?"
Khấu Lê Lạc lấy chiếc nhẫn đầu báo trên ngón tay cái bên trái đưa cho Hắc Viêm Triệt, nhẹ giọng nói "Đến lúc rồi." Edit : babynhox.
Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn, không nhận.
Khấu Lê Lạc đặt nó ở trên bàn, kéo ra tươi cười dịu dàng, "Nó là của con."
Hắc Viêm Triệt giật giật khóe miệng châm chọc, vẻ mặt khinh thường, "Từ trước đến giờ con đều không muốn."
"Mẹ biết, nhưng mà đây là số mệnh, Triệt nhi cũng hiểu rõ." Khấu Lê Lạc dịu dàng nói, cũng không để ý đến tính xấu của anh.
Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn bà một chút, cầm lấy nhẫn trên bàn nhét vào
trong tay Viên Cổn Cổn, giữ chặt đầu cô hôn lên môi trái tim của cô.
"Ưm..." Viên Cổn Cổn ngẩn người, mặt đỏ giãy dụa, đến khi mùi máu tươi truyền
vào trong miệng, không đợi cô phản ứng kịp thì đầu lưỡi đã đau xót, làm
cô đau kêu ra tiếng "Ưm... Đau.".Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
Hắc Viêm
Triệt buông cô ra, trên môi mỏng hoàn mỹ máu của cô và anh, đỏ tươi kỳ
dị mà lôi cuống, Viên Cổn Cổn quên hít thở, chỉ có thể ngơ ngác nhìn
anh.
Hắc Viêm Triệt lau vết máu trên môi, vươn ngón tay máu dán
lên cái trán của Viên Cổn Cổn, nhẹ nhàng vẽ lên, không biết là đang viết cái gì.
Viên Cổn Cổn bị vẻ mặt nghiêm túc của anh thu hút, chăm chú nhìn anh, hoàn toàn bỏ qua hành động quái lạ của anh.
"Đeo cho tôi." Hắc Viêm Triệt vươn ngón tay cái bên trái ra, nhàn nhạt nói.
Viên Cổn Cổn ngẩn người, nhẫn nhỏ như vậy... Đeo vào được sao? Nghĩ thì
nghĩ, nhưng vẫn ngoan ngoãn đep chiếc nhẫn đặc biệt vào ngón tay cái của anh, cũng không biết vì sao, nhẫn này vừa nhìn thì có kích cỡ nhỏ nhưng lại thuận lợi đeo vào trên tay anh, cùng lúc đó, vết máu trên trán Viên Cổn Cổn phát ra một ánh sáng trắng, biến mất vào làn da của cô.
"Các người có thể đi rồi." Hắc Viêm Triệt nhìn Khấu Lê Lạc nhàn nhạt nói.
"Không... Mẹ còn muốn...".Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Đi thôi." Hắc Viêm Tước đánh gãy lời nói của vợ yêu, cưỡng ép ôm bà đi ra khỏi phòng.
"A... Đợi chút... Hắc Viêm Tước!" Khấu Lê Lạc chống cự ở ngoài cánh cửa bị đóng chặt.
Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn Á Tư và Nhã Tư đứng ở một bên, không nói gì.
Á Tư và Nhã Tư khom người với anh, thức thời đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại có Hắc Viêm Triệt và Viên Cổn Cổn, mà rõ ràng là Viên Cổn Cổn còn đang bị vây trong trạng thái mơ màng.
Hắc Viêm Triệt lại bắt giữ môi đỏ mọng cô lần nửa, động tình hôn.
"Ưm..." Viên Cổn Cổn ngẩn người, lập tức ôm cổ của anh, mềm mại đáp lại anh,
ánh mặt trời ấm áp chiếu qua trên người bọn họ, ấm áp mà mềm mỏng.
Cuối cùng Hắc Viêm Triệt liếm nhẹ môi dưới của cô, sau đó kéo ra khoảng cách, hài lòng nhìn cô mê muôi, xụi lơ ở trên người anh.
Hai người cũng không nói gì, trong phòng chỉ có tiếng thở dồn dập gấp gáp.
Một lúc sau..Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.
"Vì sao anh cắn tôi, cũng ra máu rồi, đau quá." Viên Cổn Cổn hít thở bình thường thì mím môi, không vui meo meo.
"Em còn dám nhận đồ của người khác, tôi liền cắn chết em." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói.
Viên Cổn Cổn còn muốn nói gì đó, nhưng lại cảm thấy hoa mắt chóng mặt, làm cho cô vươn tay vịn chặt cái trán.
Hắc Viêm Triệt đứng dậy bế cô vào phòng trong.
"Thiếu gia
