ạ nhân lui xuống, lúc này mới nhẹ giọng nói: "Tiểu Tuyết nói nàng ấy không muốn thấy đệ."
Đôi mắt Lãnh Dịch Hạo lạnh lùng bực bội: "Huynh nói dối."
Lãnh Dịch Khánh than nhẹ một tiếng, ngữ khí thâm trầm: "Lúc đầu trẫm chỉ muốn đón nàng vào cung chơi, thế nhưng nàng ở kinh thành, có nhà lại không thể về, Tần Thế Viễn lại sắp đón dâu. Hơn nữa người hắn định cưới là tỷ tỷ của nàng, nên trẫm mới đón nàng vào cung. Tuy rằng bây giờ Tần Thế Viễn đã từ hôn, thế nhưng không có chỗ nào có thể thoải mái hơn nơi đây. Chắc đệ cũng hiểu rõ tính tình Tiểu Tuyết, nếu như nàng không muốn ở lại chỗ này, dù trẫm có muốn cũng giữ nàng không được."
Chỉ một câu nói lại khiến trong lòng Lãnh Dịch Hạo bỗng nhiên tê rần. Đó là sự thật, với cá tính của tiểu nha đầu, hoàng cung không giữ được nàng, trừ phi nàng không muốn đi.
"A Hạo, trẫm nói thật, đều là do sai lầm của đệ. Đệ đã có Ngọc Điệp, không nên trêu chọc Tiểu Tuyết. Đệ thích Tiểu Tuyết, đừng không tin nàng ấy, hết lần này đến lần khác hiểu lầm nàng. Chúng ta đều hiểu rõ tính tình Tiểu Tuyết, nàng ấy sẽ không chia sẻ người đàn ô của mình cho bất kỳ nữ nhân nào, mà đệ... haiz!" Lãnh Dịch Khánh xoay người buông tiếng thở dài.
Lãnh Dịch Hạo biết nói đến vấn đề này, hắn hoàn toàn đuối lý, nên lặng im không lên tiếng.
"Còn nữa, trẫm đón nàng ấy vào cung đã năm ngày, năm ngày, cho tới hôm nay đệ mới đến. A Hạo, nếu như trẫm là Tiểu Tuyết, trẫm cũng rất tức giận." Lãnh Dịch Khánh nói ra điểm quan trọng nhất.
Lãnh Dịch Hạo lại lặng im lần nữa. Năm ngày này, hắn không ở kinh thành.
Lãnh Dịch Khánh nhìn dáng vẻ Lãnh Dịch Hạo, trong lòng cũng âm thầm phỏng đoán, với cá tính Lãnh Dịch Hạo, hắn không thể đợi được năm ngày, trừ phi, năm ngày này hắn không ở kinh thành.
Trong năm ngày này, rốt cuộc hắn đi làm cái gì? Còn có chuyện gì cần phiền đích thân Thuận Vương gia ra tay?
Chẳng lẽ lời thái hậu nói là thật, Lãnh Dịch Hạo muốn mưu phản? Hoàng thượng và nương nương đã đi ngủ, mời Vương gia quay về
Chẳng lẽ lời thái hậu nói là thật, Lãnh Dịch Hạo muốn mưu phản?
Nghĩ tới đây, tuy rằng trên mặt Lãnh Dịch Khánh không có biểu hiện gì, nhưng trong lòng hắn lại thêm đề phòng với Lãnh Dịch Hạo.
"Như vậy đi, trẫm vào khuyên Tiểu Tuyết lần nữa, đến lúc hai người gặp nhau, đệ cố gắng năn nỉ nàng ấy." Lãnh Dịch Khánh dứt lời, vỗ vai Lãnh Dịch Hạo, Lãnh Dịch Hạo biết, lúc này đang ở trong cung, hắn không thể cứng rắn được, ngộ nhỡ để cho người ta nắm được chuyện gì, đến lúc đó bị gán tội khi quân, sẽ gây họa cho rất nhiều người.
Vì vậy, Lãnh Dịch Hạo đành gật đầu.
Trên mặt Lãnh Dịch hiện lên nụ cười khó thấy. Nhìn dáng vẻ Lãnh Dịch Hạo hiện giờ, thực sự khiến hắn rất vui sướng!
Lãnh Dịch Hạo ngang ngược, kiêu ngạo ngày trước không ngờ cũng sẽ có ngày hôm nay, vì một nữ nhân mà phải đành nhẫn nhịn nuốt cơn giận.
Lúc Lãnh Dịch Khánh trở lại Thanh Loan Điện, Úc Phi Tuyết đang nôn nóng đi tới đi lui. Úc Phi Tuyết cảm thấy bất an, Lãnh Dịch Hạo đến, trong lúc nhất thời nàng không biết phải làm thế nào. Đã nói là không nghĩ đến nữa, thế nhưng nàng lại không cản được suy nghĩ của mình.
Lãnh Dịch Hạo đến vì nàng sao? Nếu đúng là vậy, vì sao ngày hôm nay mới đến. Nếu như không phải, vậy...
Lãnh Dịch Khánh lẳng lặng ở ngoài cửa nhìn người trong điện nôn nóng bất an, trong lòng có một chút buồn bã, trong lòng Úc Phi Tuyết chỉ có Lãnh Dịch Hạo, dù cho Lãnh Dịch Hạo đối với nàng không tốt, trong lòng nàng vẫn nhớ thương hắn.
Lãnh Dịch Khánh nhẹ nhàng thở dài, bước vào bên trong điện.
"Hoàng thượng." Trong ánh mắt Úc Phi Tuyết mang theo sự mong đợi mà ngay cả nàng cũng không ngờ tới.
"Đệ ấy đã đi." Lãnh Dịch Khánh nhẹ nhàng mở miệng.
"Đi... rồi?" Trong mắt Úc Phi Tuyết liền trở nên u ám.
"Đệ ấy hỏi trẫm một số chuyện... à, không, đệ ấy hỏi về nàng." Lãnh Dịch Khánh cố ý nói thật dịu dàng.
Úc Phi Tuyết nghe lại hiểu nhầm: "Hắn tìm huynh là vì công việc, phải không? Huynh không cần gạt ta nữa. A Khánh, huynh không biết nói dối."
Nhìn trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Phi Tuyết nhất thời mất đi vẻ rạng rỡ, nghe Úc Phi Tuyết đánh giá mình như vậy, trong lòng Lãnh Dịch Khánh đầy buồn bã.
Đúng vậy, thủ đoạn của hắn thực sự rất thấp kém.
Thế nhưng hắn thực sự rất muốn, thực sự rất muốn có nàng.
Hiện tại, hắn đã đủ sức để bảo vệ nàng. Hắn chỉ muốn nắm chặt cơ hội này, quý trọng nàng, bảo vệ nàng, giữ nàng ở lại.
"Thật ra đệ ấy rất muốn gặp nàng, nhưng trẫm nói nàng đã đi ngủ rồi, như vậy đi, ngày mai trẫm lại kêu đệ ấy vào cung..."
"Không cần, ta không hề muốn gặp hắn." Úc Phi Tuyết xoay người đi tới bên chiếc bàn nhỏ tiếp tục loay hoay khám phá trò chơi, có một cảm giác chua xót từ trong ngực tràn ra mãnh liệt khiến nàng không nhìn rõ mọi thứ trước mắt.
Thật ra, nếu như Lãnh Dịch Hạo thực sự muốn gặp nàng, hoàng cung này đâu thể ngăn bước hắn.
Thật ra thì từ lâu Lãnh Dịch Hạo đã không muốn thấy nàng, bằng không, sao lại chờ cho tới hôm nay mới đến.
Chuyện này mọi người đều biết, chỉ là nàng không muốn tin mà thôi.
Đến lúc này mà A Khánh còn nói giúp cho