Lãnh Dịch Hạo, còn an ủi nàng. A Khánh thực sự là người tốt nhất.
"Đừng nói chuyện này nữa, nàng xem ta đem quà đến cho nàng, nhắm mắt lại trước đã." Trong mắt Lãnh Dịch Khánh có chút thay đổi, chợt lóe lên rồi biến mất.
Úc Phi Tuyết do dự một chút, nhắm mắt lại.
"Được rồi, có thể mở mắt ra rồi." Tiếng Lãnh Dịch Khánh nhẹ nhàng vang lên, Úc Phi Tuyết chậm rãi mở mắt ra.
Lúc này, toàn bộ đèn đuốc trong đại điện đều được tắt, trước mặt nàng chỉ có một cái đèn nhỏ vừa xoay tròn vừa phát ra năm màu thay đổi liên tục giống như cầu vồng, làm khắp đại điện tràn đầy ánh sáng rực rỡ, xinh đẹp.
"Đẹp quá!" Lần đầu tiên trong năm ngày qua Úc Phi Tuyết nở nụ cười. Tuy chỉ là một nụ cười mỉm nhưng cũng khiến đôi mắt Lãnh Dịch Khánh tỏa ra ánh sáng khắp nơi.
Đúng vậy, quá đẹp
Khuôn mặt mềm mại của Úc Phi Tuyết dưới ánh đèn kiều diễm có vẻ thanh tú động lòng người, lông mi dài giống như hai cánh ve, dưới ánh sáng ngũ sắc lay động, đôi môi mọng khẽ mỉm cười, mông lung thơ mộng.
Lãnh Dịch Khánh ngắm nàng không khỏi ngây người. Còn Úc Phi Tuyết ngồi ngắm ngọn đèn ngũ sắc cũng rơi vào trầm tư, không để ý đến ánh mắt Lãnh Dịch Khánh trong nháy mắt đã thắp lên lửa nóng.
***
Bên ngoài điện, Lãnh Dịch Hạo lo lắng chờ đợi, vậy mà, Thanh Loan Điện đang sáng rực như ban ngày bỗng nhiên vụt tối rồi hiện lên ánh nến kiều diễm.
Tâm tình Lãnh Dịch Hạo bỗng nhiên trầm xuống, đang định tiến lại thì thấy tiểu thái giám bước nhanh đến: "Hồi bẩm Vương gia, hoàng thượng và nương nương đã đi ngủ, hoàng thượng nói mời Vương gia quay về."
Lời hoàng thượng dặn, tiểu thái giám nói không sót một từ.
"Nương nương?" Lãnh Dịch Hạo âm trầm mở miệng.
"Đúng vậy, hoàng thượng nói, mặc dù bây giờ chưa hạ chỉ nhưng bảo chúng nô tài gọi Luyến Tuyết cô nương là nương nương, dù sao thì hoàng thượng và nương nương cũng đã... cho nên nô tài chúng tôi đều gọi người là nương nương." Lời tiểu thái giám nói như một nhát kiếm đâm thẳng vào trong lòng Lãnh Dịch Hạo.
Nương nương!
"Hoàng thượng và nương nương đã..." Tuy rằng vài từ ngắn ngủi thế nhưng nhưng lực sát thương cực mạnh.
Lãnh Dịch Hạo nắm chặt bàn tay, muốn nhào vào trong điện.
"Vương gia!" Cảnh Thu kéo Lãnh Dịch Hạo, "Nơi này là hoàng cung, Vương gia, cố gắng bình tĩnh đừng nóng nảy!"
Lãnh Dịch Hạo đang muốn đẩy Cảnh Thu ra, đúng lúc này, phía sau vang lên một tiếng truyền: "Thái hậu giá lâm, Thuận Vương phi giá lâm.
Ngọc Điệp ung dung đỡ thái hậu, chậm rãi đi tới.
"Thuận Vương gia tiến cung, là tới tìm Vương phi sao? Là ai gia không tốt, ai gia quá yêu thích Vương phi, cho nên muốn nàng ấy ở chỗ này bồi ai gia, làm lỡ dịp vợ chồng son các ngươi gặp nhau phải không?" Thái hậu cười vô cùng hòa ái dễ gần, nụ cười như gió xuân thổi tới.
Giờ phút này lòng Lãnh Dịch Hạo nóng như lửa đốt, tiểu nha đầu của hắn đang ở trong Thanh Loan Điện! Lãnh Dịch Khánh cũng đang ở trong đó!
Bọn họ ngủ! Bọn họ đang ngủ!
Nghĩ đến hình ảnh tiểu nha đầu mềm mại, đáng yêu e ấp trong lòng mình, hiện đang ở dưới thân một người đàn ông khác ...
Lãnh Dịch Hạo muốn giết người! Nàng là của hắn! Bất kỳ kẻ nào cũng không được đụng vào.
Thế nhưng, chính hắn để Ngọc Điệp giả mạo Úc Phi Tuyết tiến cung, mà nay Úc Phi Tuyết cũng ở trong cung. Nếu như sự tình bại lộ, để cho người khác thừa dịp gài bẫy, đến lúc đó không chỉ hắn phạm tội khi quân, nhất định Úc Phi Tuyết cũng khó thoát khỏi quốc pháp.
Nhược điểm này nếu rơi vào tay Thái Hậu, tất cả bọn họ đều đừng hi vọng sống sót. Lãnh Dịch Hạo nắm chặt đại quyền, nháy mắt mà tựa như một vạn năm.
Thái Hậu nói gì đó, hắn không nghe thấy.
Thái Hậu mỉm cười ung dung mà cao quý: "Ai gia cố ý dẫn Vương phi của ngươi đến để cho các ngươi gặp mặt!"
Lãnh Dịch Hạo không có biểu hiện gì, đôi mắt màu đỏ tươi, khuôn mặt căng thẳng, trước mặt hắn hiện lên dáng dấp Úc Phi Tuyết nhỏ nhắn xinh đẹp động lòng người, giọng nói dịu dàng, như đóa phù dung dưới ánh trăng, tất cả đều là của hắn! Là
Thái Hậu rốt cục cũng phát hiện Lãnh Dịch Hạo có gì đó không ổn:
"A Hạo, ngươi có đang nghe ai gia nói không vậy?"
Ngọc Điệp nhìn thoáng qua Thanh Loan Điện, trong lòng liền hiểu rõ, trong mắt chợt lóe lên tia đố kỵ rồi biến mất.
Thân thể Lãnh Dịch Hạo giờ phút này đã không còn chịu sự kiểm soát của trí não, bỗng nhiên hắn xoay người, phi thân về phía Thanh Loan Điện.
Ngọc Điệp đỡ Thái Hậu, nhưng ánh mắt nhìn về phía bóng dáng Lãnh Dịch Hạo biến mất.
A Hạo, gầy quá.
Ngọc Điệp rất nhớ hắn! Nhưng Lãnh Dịch Hạo không thèm liếc mắt nhìn ả đã phi thân đi mất. Hắn đi gặp Úc Phi Tuyết rồi.
Ả chưa bao giờ thấy Lãnh Dịch Hạo cư xử thất lễ, không khống chế được, nóng ruột như vậy. Úc Phi Tuyết, ngươi thực sự lợi hại!
Cảnh Thu nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Thái Hậu, biết bị khép tội khi quân rất nguy hiểm, cố lấy dũng khí nói: "Vương gia tìm Hoàng Thượng có việc khẩn cấp, xin Thái Hậu thứ lỗii."
"Ai gia còn tưởng hắn nhớ Vương phi, cố ý dẫn theo Vương phi tới đây gặp hắn. Rốt cuộc là có chuyện khẩn cấp gì mà khiến hắn nửa đêm phải chạy tới hoàng cung?" Thái Hậu