Nương Tử Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326871

Bình chọn: 7.00/10/687 lượt.

xông lên.

Võ công của Úc Phi Tuyết là học từ Phong Vô Ngân, người bình thường không phải là đối thủ của nàng, nhưng một mình khó chống lại đám đông, bọn chúng có vũ khí còn nàng chỉ tay không, nên cuối cùng đã bị bắt lại.

"Dùng hình!" Thái hậu lạnh lùng hạ lệnh.

Khóe môi Ngọc Điệp hiện lên một nụ cười đắc ý, đôi mắt càng thêm long

Hai tay Úc Phi Tuyết bị kéo ra phía trước người, cái kẹp ngón tay đong đưa tiến đến gần trên ngón tay nàng.

"Thái hậu là người có tấm lòng nhân ái, người luôn luôn hiền hòa là tấm gương cho người trong thiên hạ noi theo! Vì sao người lại muốn lạm dụng tư hình ...."

Nhìn khuôn mặt tươi cười đắc ý của Ngọc Điệp, Úc Phi Tuyết nghiến răng nghiến lợi giãy dụa. Thế nhưng càng giãy dụa, bọn thị vệ giữ càng chặt, Úc Phi Tuyết kích động, cảm thấy khí huyết dâng lên, trước mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

"Nương nương, nàng ta hôn mê rồi." Thái giám bẩm báo.

"Hôn mê... Vậy không thể dùng hình nữa sao?" Ngọc Điệp nhẹ nhàng hỏi.

Thái hậu lạnh lùng hừ một tiếng: "Muốn giả bộ bất tỉnh ư? Tiếp tục dụng hình!"

"Vâng!" Bọn thị vệ kéo mạnh tay Úc Phi Tuyết, cổ tay lộ ra khỏi tay áo, bàn tay nhỏ bé trắng như ngọc của nàng bị kẹp trúc kẹp lên. Trên cổ tay nàng, chiếc vòng ngọc bích chợt lóe sáng.

"Khoan đã!" Thái hậu đột nhiên bảo dừng lại, khiến cho Ngọc Điệp thắc mắc.

Thái hậu đi tới trước mặt Úc Phi Tuyết, từ trên cao nhìn xuống Úc Phi Tuyết, nàng ta đúng thật đã hôn mê. Mà cái vòng ngọc trên cổ tay nàng cũng chỉ có duy nhất một cái trong thiên hạ.

Trước khi Thuận Vương phi rời khỏi kinh thành, bà đã tặng cho Thuận Vương phi một món quà. Cái vòng ngọc ấy trước đây do chính tay Thái hậu đưa cho nàng, sao bây giờ lại ở trên tay tiểu nha đầu này!

Thái hậu đứng lặng im trước mặt Úc Phi Tuyết, vẻ mặt nghiêm nghị, mọi người không dám thở mạnh, chờ Thái hậu nương nương hạ lệnh.

Ngọc Điệp tò mò tiến lên: "Thái hậu, người làm sao vậy?"

Thái hậu quay đầu lại nhìn thoáng qua Ngọc Điệp, ánh mắt kín đáo khó lường, sau đó chẳng nói chẳng rằng, chậm rãi đi trở về.

"Thái hậu nương nương." Ngọc Điệp không rõ Thái hậu trầm tư vì chuyện gì.

Rốt cục Thái hậu cũng lấy lại tinh thần, ngẩng đầu chậm rãi cười cười, dáng vẻ ôn hòa: "Ai gia không có việc gì, chỉ là ai gia đang suy nghĩ, nếu như thực sự dùng hình với nha đầu kia, không phải sẽ làm cho Khánh nhi oán hận ai gia sao? Không thể để mẫu tử chúng ta xa cách nhau vì một nữ nhân được."

Ngọc Điệp miễn cưỡng mở miệng: "Đúng vậy."

Rốt cuộc thái hậu bị làm sao vậy? Sao lại thay đổi khác hẳn so với lúc nãy?

"Người đâu, đưa nha đầu kia về Trắc điện..." Thái hậu còn chưa dứt lời, ngoài cửa lớn liền vang lên một tiếng hét: "Dừng tay!"

Lãnh Dịch Khánh sải bước tiến đến, khi ánh mắt hắn nhìn thấy kẹp trúc trên tay Úc Phi Tuyết, hắn liền nổi giận đùng đùng, một cước đá văng tên tiểu thái giám đang áp tải Úc Phi Tuyết, tiến lên cẩn thận ôm thân hình nhỏ bé đang ngất xỉu vào trong lòng.

"Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết, nàng mau tỉnh lại!" Lãnh Dịch Khánh khẩn trương càng hét to hơn: "Người đâu, mau gọi thái y! Gọi thái y!" Nàng ấy không thuộc về hậu cung, chỉ thuộc về một mình trẫm!

"Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết, nàng mau tỉnh lại!" Lãnh Dịch Khánh lo lắng hét lớn: "Người đâu, mau gọi thái y! Gọi thái y!"

"Vâng!"

Nhìn Lãnh Dịch Khánh vẻ mặt hoảng loạn ôm Úc Phi Tuyết rời đi, nghe hắn kêu to "Tiểu Tuyết", nhớ tới chiếc vòng ngọc trên cổ tay Úc Phi Tuyết, nhìn lại Ngọc Điệp đang đứng bên cạnh, thái hậu ngồi xuống nhuyễn tháp suy t

Nghe nói con trai của bà thích Thuận Vương phi, nhưng sau khi Thuận Vương phi tiến cung, Lãnh Dịch Khánh không hề liếc mắt nhìn Thuận Vương phi nửa cái.

Chẳng lẽ bà đã tính sai chuyện gì?

Thái hậu đưa ánh mắt sâu kín liếc qua khuôn mặt Ngọc Điệp, Ngọc Điệp không nén được khẽ rùng mình một cái.

***

Trong Thanh Loan điện, tất cả ngự y trong cung đều được gọi đến.

Sau một lát ——

"Cái gì? Mang thai rồi?" Lãnh Dịch Khánh ngạc nhiên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, bầu bĩnh của Úc Phi Tuyết, trong ánh mắt có chút ngạc nhiên rồi từ từ bình tĩnh lại.

"Vâng, đã hơn hai tháng." Thái y thành thật trả lời.

Trên giường, Úc Phi Tuyết từ từ tỉnh lại, vừa rồi nàng bị làm sao vậy? Bây giờ nàng đang ở đâu? Đầu nàng còn choáng váng, nhưng những lời thái y nói nàng lại nghe rõ ràng.

Nàng đã mang thai!

Nàng thật sự đã mang thai!

Nhìn vẻ mặt Úc Phi Tuyết vừa mâu thuẫn lại vừa có chút bất đắc dĩ, Lãnh Dịch Khánh tiến lên dỗ dành: "Tiểu Tuyết, nếu như nàng không muốn giữ đứa nhỏ này, ta cũng có thể ... "

"Không, ta muốn giữ nó." Úc Phi Tuyết nhanh chóng trả lời.

"Vậy... Nàng có định nói cho A Hạo biết không?" Lãnh Dịch Khánh lo lắng vô cùng. Với tính tình của Lãnh Dịch Hạo, chỉ vì tìm Úc Phi Tuyết, hắn gần như lật tung cả hoàng cung lên, nếu như để hắn biết Úc Phi Tuyết đã mang thai đứa con của hắn, không chừng hắn sẽ lật tung cả kinh thành lên ấy chứ!

Hắn không muốn mất đi

Úc Phi Tuyết lắc đầu: "Nhất định không được để cho hắn biết." Không thể để Lãnh Dịch Hạo biết, cho dù hắn không cần nàng, nhưng hắn sẽ không để c


Lamborghini Huracán LP 610-4 t