h lệ, thoát tục như
thế, quả thật không mảy may mang theo khói lửa của nhân gian.
Vương Vũ cười hì hì cầm một bàn tay của mỹ nhân, thuận
thế vuốt ve qua lại "Vân Nhi tới sao ~"
Đôi mắt Liễu Chiêu Vân lãnh đạm như nước, trên mặt lại
càng không có một chút thay đổi, "Dạ, tới hầu hạ Cần Nhi dùng bữa."
"Vân Nhi tỷ, cũng phải cho Bạch ca ca ăn
cơm!" Vương Cần chỉ Dạ Ngu Ngốc đang ngồi trên giường, "Bạch ca ca
cũng đói bụng!"
Liễu Chiêu Vân nghe vậy nhìn về phía nam tử đang ngồi
trên giường, tâm không khỏi khẽ động, người này đẹp quá.
Trong
mắt hiện lên vẻ phức tạp, lại lần nữa rũ mí mắt xuống, che giấu mọi thứ trong
đáy mắt, rút tay của mình từ chỗ Vương Vũ ra, "Cần Nhi có thể cùng Bạch
công tử dùng bữa."
"Nơi này là nơi nào? !" Nửa ngày không có
lên tiếng, lúc này Bạch Si Dạ mới hô to một tiếng, trong ánh mắt ẩn chứa chút
ít kinh hoảng và bất an.
Vương Mặc cười to, "Nơi đây chính là Khương Biệt
trại."
Bạch Si Dạ nghiêng đầu, "Khương Biệt trại là nơi
nào?"
Mắt hổ của Vương Vũ trừng lớn, "Ngươi biết làm
gì! Dù sao ngày mai cũng phải gả cho khuê nữ của ta! Đời này ngươi đừng nghĩ sẽ
ra khỏi Khương Biệt trại này!"
Vương Mặc dùng quạt hương bồ che nửa gương mặt, ghé
sát tai Vương Vũ, "Đại ca, là thú, thú, không phải là gả."
"Ta quản con mẹ hắn!" Hai mắt Vương Vũ trừng
lớn hơn, không phân tốt xấu mà mắng Vương Mặc.
"Cái gì? Ta cũng phải xuất giá sao?" Hai mắt
Bạch Si Dạ trợn lên tròn xoe, nhìn về phía Liễu Chiêu Vân, "Là gả cho nàng
ta sao?"
Khóe mắt Vương Mặc co giật, có chút hoài nghi Bạch Si
Dạ có vấn đề hay không, Tại sao lại giống Vương Vũ không phân biệt được thú với
gả?
Liễu Chiêu Vân thấy Bạch Si Dạ nhìn về phía mình, cười
nhạt lắc đầu, "Không phải tiểu nữ, là Cần Nhi." Vừa nói vừa nhìn về
phía nữ đồng trong lòng Vương Vũ.
Bạch
Si Dạ ồ một tiếng, ngay sau đó lắc đầu, "Ta không lấy chồng."
Cần
Nhi mở to hai mắt, "Phụ thân, tại sao lại gả Bạch ca ca cho con vậy?
!"
"Gả cho con để có thể ngày ngày phụng bồi con
chơi đùa mà! Ngoan, Cần Nhi ~"
Cần Nhi lập tức vui mừng đập hai tay, "Được nha
được nha! Cần Nhi muốn Bạch ca ca, muốn Bạch ca ca gả cho con ~"
"Không muốn! Ta mới không muốn gả cho ngươi!
!" Bạch Si Dạ phồng má, gò má đã nhanh chóng đỏ ửng.
Vương Vũ giận dữ, đấm mạnh vào tường, "Không lấy
chồng ngươi cũng phải gả cho ta! Trói ngươi, cũng phải vào động phòng cho
ta!"
"Cái gì? Động phòng? ! Đại ca này! Khuê nữ của ta
mới mười tuổi, có phải quá sớm hay không đây. . . . . ."
"Sớm cái gì? ! Mười tuổi coi như mẹ lão tử cũng
đã gặp qua! Hừ!"
". . . . . ."
Vương Cần lôi râu Vương Vũ tò mò hỏi, "Phụ thân,
động phòng là cái gì vậy?"
"Không vội không vội, ngày mai phụ thân sẽ tìm
người dạy cho con." Vương Vũ vuốt ve mái tóc của Vương Cần.
---------------
"Cho hỏi một chút, nơi này là Khương Biệt
trại?" Đường Thải Nhi cười cười hỏi hộ vệ đang đứng canh ở cửa.
Người nọ cả kinh, ánh mắt nhìn Đường Thải Nhi giống
như gặp phải quỷ, "Ngươi là người phương nào? !"
"Ta. . . . . ." Đường Thải Nhi vừa muốn mở
miệng, đã nhìn thấy người trước mặt trợn hai mắt rồi ngã xuống đất, mà Tịch
Thanh thì đang lau vỏ kiếm, không khó nhìn ra, là hắn đánh người ta ngất xỉu.
"Ngươi đánh người ta ngất xỉu, ta hỏi thế nào
được đây!" Đường Thải Nhi lập tức nóng nảy.
Khóe miệng Tịch Thanh nhếch lên, cười như muốn ăn đòn.
Ngón tay chỉ chỉ lên trên, Đường Thải Nhi thuận thế nhìn lên.
Một mảnh gỗ được gắn với cây cọc gỗ, mà trên mảnh gỗ
vừa vặn viết ba chữ rất to, rồng bay phượng múa, có vài phần ý vị là “Khương
Biệt trại”.
"Ta còn tưởng Khương Biệt trại là một nơi rất uy
vũ." Đường Thải Nhi sờ cằm, có chút thất vọng.
Tịch Thanh ôm kiếm dẫn đầu đi vào, "Trên thực tế
chẳng qua là một hang ổ của tiểu tặc mà thôi, nơi nào có thể uy vũ chứ? !"
"Ít nhất phải mạnh hơn so với Tịch Gia bảo hoang
vu của ngươi." Đường Thải Nhi cười gian nói.
Tịch Thanh giận dữ, "Đường Cảnh, ngươi ăn nói cẩn
thận cho ta!"
Đường Thải Nhi đối với Tịch Thanh không rảnh để ý,
chắp tay đi về phía trước, hai mắt nhìn ngó xung quanh, "Ơ, rốt cuộc lại
nhìn thấy người. . . . . . Ưm ưm. . . . . . Ưm. . . . . ."
Tịch Thanh bịt miệng Đường Thải Nhi, trốn ở trong góc
khuất. Nếu như không phải vừa rồi hắn kịp ôm lấy nàng nhảy vào trong góc, thì
sợ rằng lúc này cả sơn trại đã biết có người bên ngoài xông vào.
Đường Thải Nhi hung hăng thúc cùi chỏ một cái, thoát
ra từ trong móng vuốt của Tịch Thanh, "Ngươi làm gì thế? !"
"Ta với ngươi là lẻn vào, sao có thể lộ liễu như
thế? !"
"Lẻn vào con bà ngươi, ta muốn quang minh chính
đại đi vào! Nhanh chóng buộc hắn giao Dạ Nhi ra cửa!" Đường Thải Nhi khinh
khỉnh liếc mắt, xem thường Tịch Thanh.
Tịch Thanh bật dậy như lò xo, "Đúng nha!"
"Ngu muốn chết, buông ta ra, đi, đi ra ngoài cướp
người."
"Ừ."
Hai người thỏa thuận xong, ngồi thẳng lên đi ra ngoài,
vừa mới xuất hiện, hơn mười tên sơn tặc tay cầm búa khảm đao đã vọt lên, vừa
nhìn thấy đã rất dọa người.
Chân mày Đường Thải Nhi căng thẳng, hai chân lui về
phía sau một bước, trầm giọng nói, "Tịch
