nghiêng đầu một cái, "Ai bảo ngươi khi dễ nương tử, đáng đời."
Dạ Ngu Ngốc vứt đoản đao xuống một bên, xoay người đi
tới bên cạnh Đường Thải Nhi, quỳ gối trên cỏ nhìn nàng cánh tay đầy máu của
nàng, "Nương tử. . . . . . Nàng bị thương. . . . . ." Trong giọng nói
là đau lòng và tức giận xen lẫn.
Dạ Ngu Ngốc cởi áo khoác ngoài của mình xuống, che kín
thân thể của nàng, nâng tay áo lên dùng sức lau đôi môi đỏ mọng của Đường Thải
Nhi.
Đôi mắt cố chấp nhìn chằm chằm vào môi nàng, hai tay
run rẩy không ngừng lau đi.
Đường Thải Nhi chỉ cảm thấy đôi môi nóng như lửa, muốn
ngăn Dạ Ngu Ngốc lại, không muốn hắn tiếp tục lau nữa.
Dạ Ngu Ngốc thở hổn hển, hai mắt rời rạc không có tiêu
cự, giống như người đang mộng du, hắn thôi không lau nữa, lạnh lẽo, lẩm bẩm
nói: "Người của ta. . . . . . Không thể bị người khác đụng vào. . . . . .
Không thể. . . . . ."
Đường Thải Nhi sửng sốt, há miệng, nhìn Dạ Ngu Ngốc
trước mắt, "Dạ Nhi, làm sao ngươi. . . . . ."
Dạ Ngu Ngốc mở trừng hai mắt, ánh mắt lạnh như băn trở
nên nhu hòa, đôi mắt rời rạc khôi phục tiêu cự, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên đôi
môi nóng rực của Đường Thải Nhi, "Nương tử, thật xin lỗi, Dạ Nhi không nên
để nương tử một mình."
"Không sao, Dạ Nhi không nên tự trách bản
thân." Đường Thải Nhi nhắm hai mắt lại, cảm thụ đôi môi lạnh như băng của
Dạ Ngu Ngốc đang chạy trên môi mình.
Thân thể chợt nhẹ bẫng, mở mắt ra, đã thấy Dạ Ngu Ngốc
ôm mình lên.
Đường Thải Nhi áp mặt vào sát lồng ngực của Dạ Ngu
Ngốc, ánh mắt mê mang, "Dạ Nhi, ngươi sẽ biến mất sao?"
"Hư. . . . . .Nương tử đừng nói nữa, nương tử
đang bị thương, an tâm nghỉ ngơi đi, có Dạ Nhi ở đây mà." Dạ Ngu Ngốc khẽ
hôn trên trán Đường Thải Nhi, sau đó điểm nhẹ mũi chân, bay lên.
Cho dù thay đổi, ta có thể làm gì chứ?
Không phải đã yêu tên ngốc này rồi sao? Không phải đã
rơi vào lồng ngực của hắn rồi sao?
Là nên kiên trì, hay là lựa chọn rời đi?
Sau khi hắn bình phục, rốt cuộc trong lòng có còn vị
trí của ta hay không?
Đường Thải Nhi khẽ nhắm mắt lại, ngăn không cho mình
suy nghĩ tiếp về vấn đề này nữa, khóe miệng khẽ cong lên, lại mở mắt ra,
"Không có chuyện gì, nếu như ngươi muốn rời đi, ta đây sẽ túm ngươi trở về
bên cạnh ta."
"Sao? Nương tử?" Dạ Ngu Ngốc đang bay về
phía trước, nghe nương tử phát ra một câu tuyên thệ trong ngực, không khỏi tò
mò cúi đầu nhìn, "Nương tử nói gì?"
"Ta nói, ngươi đời này đều là người của Đường
Thải Nhi ta, đừng mơ tưởng chạy thoát!"
Dạ Ngu Ngốc cười hì hì một tiếng, hai mắt trong veo
làm người ta nhói lòng, "Ừ! Nếu như Dạ Nhi đi, nương tử cũng nhất định
phải tìm Dạ Nhi về nha!"
Tịch Thanh đứng ở cửa động có phần lo lắng nhìn khu
rừng phía xa, không biết Dạ Ngu Ngốc rốt cuộc đã đi đâu. Mắt thấy trời đã sáng,
tại sao vẫn chưa về chứ?
Đang bất an đi qua đi lại, đã thấy Dạ Ngu Ngốc ôm
Đường Thải Nhi nhẹ nhàng tiếp đất.
"Sao lại thế này?" Tịch Thanh nhìn ống tay
áo loang lổ vết máu của Đường Thải Nhi, không khỏi căng thẳng, "Nữ nhân
ngươi sao lại để bị thương đến thế này?"
Đường Thải Nhi vừa muốn cảm động, nhưng sau khi nghe
xong câu kia, ý cảm động lập tức bị đập tan thành mây khói. Bởi vì thân thể
không còn chút sực lực nào, vốn định nổi giận nhưng cũng đành lực bất tòng tâm.
Cánh tay run run muốn chỉ hướng Tịch Thanh, cuối cùng vẫn vô lực buông thõng,
"Tịch Thanh. . . . . ."
Dạ Ngu Ngốc đặt Đường Thải Nhi lên đống rơm, ngẩng đầu
lo lắng nhìn Tịch Thanh, "Tiểu Tịch Tịch, làm sao bây giờ đây? Nương tử
nàng bị sao. . . . . ."
Tịch Thanh vung vạt áo lên, ngồi chồm hổm ở bên Đường
Thải Nhi, nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng không khỏi cau mày, "Chẳng lẽ vì
mất máu quá nhiều sao?"
Đường Thải Nhi yếu ớt lắc đầu, "Ta trúng độc. . .
. . ."
"Là ai hạ độc? !"
"A! Ai muốn hại nương tử! Dạ Nhi sẽ giết
hắn!"
Đường Thải Nhi trợn trắng mắt, nhìn hai nam nhân đang
kích động trước mặt, thở một hơi thật dài, "Là tự ta hạ độc!"
". . . . . ."
"Nương tử. . . . . ."
Đường Thải Nhi thở hổn hển, nhíu nhíu mắt, "Giải
dược, ở trong người ta."
"A a!" Dạ Ngu Ngốc vội vàng thò tay vào
trong vạt áo của Đường Thải Nhi, một phát bắt được cục thịt nào đó, trong nháy
mắt kinh hãi, "Đây là cái gì? !"
Gương mặt Tịch thanh đỏ ửng, vội vàng đứng dậy quay
đầu lại, ho nhẹ mấy tiếng, thầm nghĩ trong lòng phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ
nhìn. . . . . .
Đường Thải Nhi bị tức đến cả người run rẩy, sau đó
khóc không ra nước mắt, "Tìm thuốc giải. . . . . ."
Hai mắt Dạ Ngu Ngốc lóe ra ánh sáng thuần khiết, sờ
loạn trong vạt áo của Đường Thải Nhi một lúc, rốt cuộc cũng lấy ra một cái bình
sứ nhỏ, "Nương tử, là cái này sao?"
Đường Thải Nhi cố gắng mở miệng, "Phải . . . .
."
Dạ Ngu Ngốc ôm lấy Đường Thải Nhi, để nàng dựa trên
cánh tay mình, đổ nước thuốc bên trong bình sứ vào miệng nàng.
Tịch Thanh đưa lưng về phía hai người, "Ngươi tự
hạ độc mình làm gì?"
Đường Thải Nhi uống giải dược xong, tứ chi tê tê dần
dần hồi phục, ngón tay miễn cưỡng có thể động nhẹ, "Giải cổ."
Tịch Thanh nghe vậy xoay người lại, nhìn thấy sự yếu
ớt không giống Đường Thả
